Năm mười lăm tuổi, một chuyến viếng thăm từ Kinh đô đã vĩnh viễn thay đổi số phận tôi.
Trên giường bệnh, Tổ mẫu đang hấp hối bất ngờ nắm tay vị phu nhân quyền quý, hỏi về hôn sự của Lý ca nhi. Khi biết tin chú rể đã đính ước với một nha hoàn trong phủ, Tổ mẫu ho khan, nhưng ánh mắt lại lóe lên một quyết định lạnh lùng.
Bà kéo tay tôi, cô cháu gái Phùng Hỷ vừa cập kê, và thốt lên lời thỉnh cầu nghiệt ngã: "Hỷ tỷ nhi nhà ta vừa cập kê, để con bé gả sang đó đi!"
Vị phu nhân kinh hãi thốt lên: "Mộ tỷ tỷ, nơi đó là hố lửa!"
Thế nhưng, Tổ mẫu chỉ mỉm cười yếu ớt, ánh mắt đong đầy nước mắt nhưng giọng nói kiên định: "Ta chống đỡ không nổi nữa rồi... Con bé đầu óc có phần chậm chạp, nhưng tính tình lại rất tốt. Muội muội, tỷ cầu xin muội, hãy bảo vệ con bé!"
Chiếc túi gấm thêu xiêu vẹo được bà trao tận tay, cùng lời nhắn nhủ cuối cùng đầy ám ảnh: "Phùng Hỷ, gả đi rồi, chớ gây phiền toái cho mẹ chồng."
Một thiếu nữ ngây thơ, bị gán cho danh nghĩa "chậm chạp", liệu sẽ sống sót ra sao trong "hố lửa" nghiệt ngã mà định mệnh đã an bài?
Truyện Đề Cử






