Trong viện Tam Di Thái, một cái chết rùng rợn đã xảy ra. Người hầu đun nước chết một cách quái dị: phần dưới cơ thể rỉ máu không ngừng, toàn thân bốc lên mùi hôi thối nồng nặc đến ghê tởm.
Tam Di Thái, vốn mê tín và sợ hãi tai ương, lập tức ra lệnh cho tôi vứt xác cô ta ra sau núi, cho chó hoang xâu xé. Lòng tôi không đành, không thể để một kiếp người phải chịu cảnh tủi nhục đến vậy. Dưới màn đêm, tôi lén lút tìm một góc đất vắng vẻ, tự tay chôn cất cô ấy.
Nhưng khi những xẻng đất cuối cùng vừa lấp xuống, một cảnh tượng kinh hoàng khiến tôi hóa đá. Đôi mắt vốn đã mở trừng trừng của người chết, bỗng nhiên trào ra hai dòng máu đỏ tươi, rỉ xuống gò má lạnh ngắt!
Nỗi sợ hãi tột độ xuyên thấu từng thớ thịt, khiến tôi lạnh toát từ đầu đến chân. Đêm đó, tôi vật vã trong cơn sốt cao, những cơn ác mộng kinh hoàng vây lấy không dứt.
Bình minh vừa ló dạng, khi tôi còn đang bàng hoàng chưa tỉnh hẳn, từ căn phòng nấu nước quen thuộc, một âm thanh rợn người vọng đến: tiếng nước sôi sùng sục, đều đặn và lạnh lẽo. Tim tôi đập loạn xạ trong lồng ngực, một ý nghĩ kinh hoàng chợt vụt qua.
Người hầu ấy đã chết rồi cơ mà... Vậy, kẻ nào đang ở đó, nấu nước?
Truyện Đề Cử






