Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Mà Cũng Yêu Đương Trong Sáng À?
Sự Phân Hóa Nghiệt Ngã
Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Mà Cũng Yêu Đương Trong Sáng À? thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hoắc Thừa Tinh bỏ những đồng tiền công vào chiếc hũ sành, tiếng kim loại va vào nhau lanh canh như những vì sao, chiếc hũ đã gần đầy. Trước khi nơi này bị oanh tạc, cậu có thể mua vé tàu đưa cha rời khỏi nơi đây.
Hoắc Thừa Tinh đeo dụng cụ khai thác lên lưng, như thường lệ rời nhà đến mỏ quặng, dây gai thô siết vào vai tạo thành những vết lằn đỏ sẫm, cứ thế suốt một ngày dài.
Cậu đã nhận được tiền công. Nhưng tiếng cuốc bổ đá đánh thức mạch quặng đang ngủ say, tầng đá phát ra tiếng rền rĩ gãy vỡ, cậu bé mệt nhoài ấy trượt chân ngã xuống núi. Không ai kịp níu lấy cậu, cũng chẳng ai bận tâm, vị trí của cậu lập tức có người mới trám vào.
Hoắc Thừa Tinh rơi xuống, như một mảnh đá vụn tự nhiên rơi rụng.
Khi cơn đau khiến cậu tỉnh lại, cậu đã nằm sâu trong rừng Moor Manx, những chiếc lá mục dưới thân như tấm liệm phủ lấy cậu.
Cánh tay phải của cậu co quắp một cách dị thường trước ngực, xương quay bị gãy đâm lòi qua da, như một đoạn rễ cây trồi lên sau cơn mưa lớn. Cậu nhìn xoáy tinh vân trên đỉnh đầu, bỗng nhớ đến đêm cha dạy cậu nhận biết các chòm sao, thì ra, nỗi đau cũng có thể tĩnh lặng đến nhường này.
Hoắc Thừa Tinh chỉ hơi hối tiếc một điều, đáng lẽ cậu không nên dùng tay chống đỡ khi rơi xuống. Nếu là chân bị gãy, cậu còn có thể dùng tay leo lên vách đá.
Cơn đau âm ỉ từ cạnh xương sườn nơi kim loại đâm vào truyền tới, điều đó có nghĩa là số tinh tệ cậu đổi được vẫn còn nguyên vẹn trên người. Hoắc Thừa Tinh thở phào, bắt đầu tiến sâu vào rừng. Chỉ dựa vào đôi chân, dù nhanh nhất cũng phải mất ba ngày mới ra khỏi nơi này.
Thức ăn cậu chuẩn bị cho cha đủ để cầm cự trong chừng đó thời gian.
Hoắc Thừa Tinh bắt đầu chạy. Cậu không ngừng nghỉ, thứ đang cháy bỏng dường như không phải là thể lực, mà là sinh mệnh của cậu.
Đói, cậu hái quả Ma La trên cây xuống. Móng tay cắm vào phần thịt quả thối rữa, nước chảy dọc xương cổ tay như nọc rắn.
Đất ẩm trong rừng Moor Manx chính là chiếc nôi nuôi dưỡng quả Ma La.
Hoắc Thừa Tinh nuốt quả vào bụng mà mặt không đổi sắc, yết hầu nuốt xuống thứ nước quả đặc sánh, nhớp nháp như ốc sên.
Mùa đông, đó chính là thức ăn của họ. Để cung cấp năng lượng cho cơ thể, cậu ăn rất vội, rất nhanh, thịt quả thối nát như cục máu đông bám đầy quanh cằm.
Hoắc Thừa Tinh biết, số mệnh chưa từng ưu ái cậu.
Khi còn cách lối ra khu rừng không xa, bỗng nhiên toàn thân bủn rủn, cơn sốt cao như đàn kiến gặm nhấm não bộ. Trong cơn ảo giác, cậu thấy cha đang dùng ngải cứu hạ sốt cho mình.
Trên mảnh đất ẩm lạnh ấy, cậu cuộn người như một cái kén, xương sống nhô lên đâm thủng lớp da, như lưỡi dao sắc đang trồi ra khỏi vỏ. Như con ve bước vào thời kỳ lột xác, cậu bắt đầu phân hóa.
Hoắc Thừa Tinh run rẩy co giật, tuyến thể đau nhức kịch liệt hành hạ, sưng lên như quả mọng chín mọng. Thân thể như bị nghiền nát, xương cốt tan vỡ rồi lại tái tổ hợp.
Cậu mơ thấy cha, mơ thấy mắt ông vỡ tan tành, thủy tinh thể tan chảy trong lửa, hóa thành hổ phách. Cậu mơ thấy những tiếng rên đau đớn không thể thốt ra suốt ngày đêm.
Hôm ấy, cậu lại rơi nước mắt, nước mắt bốc hơi trên má, kết thành sương muối.
Khi sương sớm tràn qua thân thể, kéo dài, thiếu niên đã biến thành cây bạch dương xương xẩu. Cậu sốt cao ba ngày, tuyến thể sau gáy biến dạng vặn vẹo, chẳng còn giữ được hình dạng ban đầu.
Mồ hôi lạnh như bầy rắn băng trườn dọc xương sống, ướt đẫm toàn thân. Từng tấc da thịt đều toát ra hơi lạnh ẩm ướt, như đang chìm trong lớp thịt quả Ma La nhầy nhụa, bị cái lạnh vô biên bao bọc chặt lấy.
Cậu lại khiến cha thất vọng rồi. Hoắc Thừa Tinh không phân hóa thành một Omega. Cậu là Alpha, đó là điều mà ai rồi cũng phải trải qua. Trong kỳ phân hóa, cậu như trút bỏ lớp da, mơ hồ bò dậy từ cơn lột xác của chính mình.
Cậu đã cao hơn, bóng đổ dài dưới đất như một thanh kiếm lạ lẫm.
May mắn là cậu là Alpha, sẽ không vì phát tình mà chết khô.
Hoắc Thừa Tinh chân trần giẫm lên mảnh đá nhọn, xương ngón chân gãy đâm lòi qua da. Giày đã hỏng từ lâu. Đau đớn là sợi xích neo cậu lại với hiện thực khắc nghiệt, cậu nhất định phải về đến nhà.
Vượt qua cái cây cuối cùng, ánh sáng trắng suýt chút nữa làm chói mắt cậu.
Hoắc Thừa Tinh bước ra khỏi rừng rậm. Sau khi phân hóa, cảm quan của cậu mạnh hơn.
Đôi mắt cậu có thể bắt được những hạt tro tàn lơ lửng trong không khí, có thể ngửi thấy mùi khói lửa trong gió.
Cậu kéo lê thân thể tê dại của mình, cuối cùng cũng tìm được đường về nhà. Cậu đã trễ ba ngày. Và cậu bị trừng phạt.
Hoắc Thừa Tinh không nhìn thấy ngôi nhà, chẳng còn tiếng chuông gió vỏ sò rung lên trước mắt. Xà nhà bốc cháy đổ sập xuống như tay chân gãy lìa, cậu chỉ thấy địa ngục.
Lửa cháy ngùn ngụt. Thì ra mùi thối rữa mà cậu ngửi thấy không đến từ cơ thể mình, mà là từ sự sống của hành tinh hoang phế này.
Ngón tay cậu thò vào ngọn lửa, mò tìm dấu vết của chính mình trong đống hoang tàn. Trên tảng đá đó, khắc mười bốn ngôi sao.
Cậu ngửi thấy mùi cha bị thiêu cháy. Hoắc Thừa Tinh ngã xuống đất, đập đầu vào tảng đá.
Nước mắt cậu đã cạn khô. Cậu cuộn tròn người lại, hơi nóng từ lửa truyền tới khiến cậu bỏng rát, nhưng đó là thứ ấm áp duy nhất cậu có thể cảm nhận lúc này.
Trước khi cậu bị thiêu cháy, Tần Thâm thấy có người đưa cậu đi.
"Người của Hạm đội Hải Hồng sao lại mò đến đây gây chuyện vậy nhỉ? Nếu để họ bắt được nhược điểm, sếp sẽ không tha cho chúng ta đâu. Người ở đây đã dọn dẹp xong xuôi hết chưa?"
"Dọn xong rồi."
"Đợi đã, có động tĩnh!"
"Gần đây có tinh thần lực cấp S? Máy hỏng rồi sao?"
"Không, ở đây, có người!"
"Còn là một đứa trẻ, vậy mà vẫn chưa chết, hình như vừa mới phân hóa, thật sự là tinh thần lực cấp S! Giao nó cho sếp, chúng ta có thể lập công chuộc tội rồi!"
Tần Thâm nhìn thấy chú mình. Người của Hạm đội Hải Hồng đã đến tinh cầu này, đáng tiếc ngọn lửa đã không thể cứu vãn được gì. Hành tinh hoang phế đã bị khai thác cạn kiệt hạch tinh, không còn năng lượng, sụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian. Còn con tàu nhỏ của kẻ thủ ác lại đang ẩn mình trong rừng Moor Manx.
Hoắc Thừa Tinh từng mở mắt một lần. Cậu nhìn thấy hành tinh hoang phế bị hủy diệt qua camera của tàu vũ trụ, nhìn thấy phù hiệu của Hạm đội Hải Hồng.
Cuộc đời của Hoắc Thừa Tinh như thể đã đi đến hồi kết.
Tần Thâm lại quay về nơi tối đen như mực đó, như thể rơi vào tận cùng vũ trụ, tĩnh lặng đến rợn người. Giữa các kẽ tay, vẫn rõ ràng lưu lại cảm giác thô ráp, lạnh lẽo của tro tàn – như một dấu ấn tàn nhẫn mà số phận đã để lại.
Đột nhiên, một âm thanh vang lên. Ban đầu là tiếng roi quất lẫn với tiếng rên rỉ nặng nề, mỗi tiếng đều như búa tạ nện vào tim. Sau đó là tiếng va chạm liên hồi, âm thanh sắc nhọn và tàn bạo, rất giống tiếng nắm đấm nghiền nát xương cốt.
Có gì đó đang bị đánh vỡ, từng mảnh vỡ rơi rụng xuống đất.
Mười ba năm sau đó, Hoắc Thừa Tinh sống ở tinh cầu Kim Ly. Tần Thâm từng đến phòng tập quyền anh nơi đó. Âm thanh trong bóng tối chính là hiện thân của nỗi đau. Trong lồng sắt hình bát giác, Hoắc Thừa Tinh tái tạo lại máu thịt, nhưng nền tảng của anh, chỉ còn lại hận thù.
"Tôi không cần mộ phần. Khi tự tay tôi hái lấy đầu kẻ thù, cũng chính là lúc thi thể tôi mục rữa."
Là giọng của Hoắc Thừa Tinh.
Tần Thâm nhìn thấy khuôn mặt anh, khóe môi cong lên như lưỡi dao cong, lộ ra vẻ tàn nhẫn khát máu. Đó dường như là một nụ cười.
Nhưng Hoắc Thừa Tinh đang bị trói.
Tần Thâm ngạc nhiên, thứ đang trói Hoắc Thừa Tinh chính là khung hành hình của Tòa án Liên bang.
Trước mặt Hoắc Thừa Tinh là một bóng người đen kịt, động tác của hắn trầm ổn, lạnh lẽo, từ tốn giơ khẩu súng trong tay lên. Họng súng tối om nhắm thẳng vào giữa trán Hoắc Thừa Tinh một cách chính xác, không sai lệch.
Tần Thâm lập tức nhận ra, cái bóng đó sắp bóp cò, y theo bản năng muốn ngăn lại.
Nhưng y lại nhìn thấy gương mặt mình trên kẻ cầm súng đó.
"Người nổ súng chỉ có thể là cậu, Tần Thâm."
Giọng của Hoắc Thừa Tinh vang lên, bình thản như mặt hồ sâu thẳm, không một gợn sóng. Ánh mắt anh an tĩnh như được phủ một tầng băng dày, trực tiếp đóng băng đôi chân của Tần Thâm, khiến y không thể nhúc nhích, cả cơ thể như bị đóng đinh vào không gian hư vô đó.
Dù không hiểu vì sao lại nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng y đã nhìn thấy nụ cười trên gương mặt Hoắc Thừa Tinh.
Đó là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Đây là điều anh mong muốn.
Khi chạm vào đôi mắt xanh thẳm đó, Tần Thâm dù thế nào cũng không còn cách nào để ngăn cản được nữa, đúng như sự kiên quyết trên gương mặt kẻ hành hình kia.
Viên đạn cuối cùng cũng được bắn ra.
Tần Thâm nhắm mắt lại. Băng giá từ mắt cá chân bò thẳng lên tim, y thở hổn hển, từng hơi thở đều đau buốt.
"Anh có thể đọc truyện cho em nghe không?"
Một giọng nói non nớt, mang theo chút ngây thơ, như tiếng nhạc thiên đường, từ từ kéo Tần Thâm ra khỏi nỗi đau gần như tê dại đó.
Y từ từ mở mắt ra, chỉ thấy dưới chân vốn là vùng đất cằn cỗi, bỗng nhiên cúc dại đua nở với tốc độ khó tin, cánh hoa bung mở, nhụy hoa rung rinh, trong chớp mắt đã biến thành một biển hoa rực rỡ.
Bé Hoắc Thừa Tinh lại xuất hiện trước mặt y.
Là thiếu niên chưa từng bị ngọn lửa nuốt chửng.
"Em thích nghe kể chuyện nhất."
Hàng mi mảnh như cánh ve của thiếu niên khẽ chớp. Cậu nắm lấy tay y, nhiệt độ nơi đầu ngón tay ấm áp như dòng suối mùa xuân. Họ cùng ngồi xuống bãi cỏ.
Cơn gió mát lành lướt qua má, đứa trẻ chống cằm, đưa cuốn truyện vào tay Tần Thâm.
Cuốn sách tự động mở ra, hiện rõ nội dung một trang sách ngay trước mắt Tần Thâm.
Tần Thâm nhẹ giọng đọc: "Ngày xửa ngày xưa, tại một nơi xa xôi nọ, có một đứa trẻ. Cậu bé là một Omega, từ nhỏ đã sống trong gia cảnh nghèo khó, cuộc sống đầy rẫy gian nan. Nhưng cha cậu bé luôn dịu dàng nói với cậu, rằng chỉ cần cố gắng lớn lên, thì sẽ được đến một nơi đẹp đẽ như thiên đường, nơi mọi ước nguyện đều có thể trở thành sự thật."
"Sau đó thì sao ạ?" Thiếu niên nôn nóng hỏi: "Cậu bé thế nào rồi ạ?"
Trang sách khẽ lật dưới đầu ngón tay, phát ra tiếng xào xạc khe khẽ.
Tần Thâm tiếp tục kể: "Đứa trẻ ấy, có lẽ vì sự kiên cường và cố chấp của mình đã làm cảm động Nữ thần Cộng hòa. Nữ thần động lòng trắc ẩn, ban cho cậu bé một vật thần kỳ, một hệ thống đặc biệt. Dưới sự giúp đỡ của hệ thống, đứa trẻ như được tái sinh. Nhờ vào nỗ lực của bản thân và sự trợ giúp của hệ thống, cậu bé từng bước trưởng thành, cuối cùng trở thành một quân nhân của Liên bang Cộng hòa. Cậu bé dũng cảm, không sợ hãi, thực lực mạnh mẽ, được xem là người tuyệt vời nhất thế giới. Mọi người đều ngưỡng mộ và yêu thương cậu bé."
"Em biết mà!" Thiếu niên bật cười. Cậu đứng bật dậy, tay chạm vào huy hiệu quân đội trên ngực Tần Thâm: "Cha em muốn em trở thành một Omega. Nhưng em nghĩ, Omega cũng có thể rất giỏi. Em muốn trở nên giống trong sách, giống như anh, em muốn trở thành một quân nhân, một anh hùng!"
"Em sẽ làm được." Tần Thâm đáp.
Tinh thần thể của Tần Thâm cũng xuất hiện. Con bạch hổ với bộ lông bạc dính đầy cỏ vụn, lao nhanh đến bên thiếu niên.
Trong mắt thiếu niên ngập tràn niềm vui sướng. Cậu ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa đầu bạch hổ, vuốt ve lớp lông mượt của nó, rồi gãi gãi cái bụng tròn lẳn của nó. Bạch hổ thoải mái híp mắt lại, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ thích thú.
Bé bạch hổ và thiếu niên đùa giỡn với nhau, họ đuổi bắt trên thảo nguyên, cúc dại bị giẫm nát thành một biển sao trắng.
Bạch hổ vẫy cái đuôi bông xù, nhào vào lòng thiếu niên, khuôn mặt đầy lông dụi vào hõm cổ cậu, liếm liếm cằm cậu, khiến thiếu niên cười khanh khách.
Thiếu niên cười vui vẻ đến mức cúi gập người, lảo đảo ngã xuống thảm cỏ. Ngoài tiếng cười của cậu ra, không còn bất kỳ âm thanh nào khác nữa.