Sầm Úc diễn kịch, Khương Quyết Minh dò hỏi

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Sầm Úc diễn kịch, Khương Quyết Minh dò hỏi

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ẩn mình trong bóng tối, Khương Quyết Minh lặng lẽ quan sát màn kịch đang diễn ra. Anh ta nheo mắt, rồi âm thầm rời đi trước khi hai người kia kịp nhận ra sự hiện diện của mình.
Sau khi đã dọa nạt Tạ Cẩn Thần đâu ra đấy, Sầm Úc cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.
Đúng lúc định quay lưng chuồn đi, cậu chợt thấy vạt áo mình bị ai đó kéo lại. Vừa ngoảnh đầu, Sầm Úc liền bắt gặp Tạ Cẩn Thần đang đứng bẽn lẽn, vẻ mặt ngại ngùng vô cùng.
Chuyện gì thế này?
Dù ngơ ngác không hiểu mô tê gì, nhưng Sầm Úc vẫn cố giữ vẻ mặt của một trap boy sành sỏi: “Gì nữa đây?”
Nói rồi, cậu hất mạnh tay y ra: “Đừng để người khác nhìn thấy.”
Bị gạt phăng phũ phàng như vậy, nhưng Tạ Cẩn Thần chẳng hề tức giận chút nào. Y vẫn đứng đó, trong chiếc sơ mi trắng tinh, gương mặt hiền khô trông ngây thơ hết mức: “Úc sờ Thần đi.”
Sầm Úc suýt nữa thì tưởng tai mình có vấn đề.
“Sờ đầu Thần ấy.” Tạ Cẩn Thần vội vàng nói thêm.
Sớm muộn gì mình cũng bị cái kiểu nói chuyện úp mở của chú dọa cho rớt tim mất!
Cậu rủa thầm trong bụng.
Đang định bước tới xoa đầu Tạ Cẩn Thần cho xong chuyện… thì chân Sầm Úc bất chợt khựng lại.
Khoan đã, mình đang đóng vai gã bội bạc cơ mà! Làm quái gì có chuyện người ta bảo gì mình cũng làm theo chứ?
“Ha.” Sầm Úc bật cười ngay lập tức: “Cậu nghĩ cậu có cửa à?”
Dứt lời, cậu chàng ghé sát gần Tạ Cẩn Thần, dùng mu bàn tay vỗ vỗ lên má y: “Bớt ảo tưởng đi.”
Lần này Sầm Úc không nán lại thật. Cậu bước thẳng một mạch ra ngoài rồi khuất dạng sau cánh gà tĩnh lặng, chẳng thèm ngoái đầu nhìn lại lấy một lần.
Sau khi Sầm Úc đi rồi, Tạ Cẩn Thần vẫn cứ đứng ngây ra đó. Tay y bấu chặt lấy vạt áo, cả mặt đỏ bừng vì phấn khích quá đỗi…
Một lúc lâu sau, y mới từ từ áp tay lên gò má, khẽ thì thầm: “Cảm ơn bé Úc ạ.”
Sầm Úc vừa bước ra khỏi cánh gà đã chạm mặt ngay Khương Quyết Minh. Anh ta đang đứng cạnh thùng rác, tay nghịch chiếc bật lửa.
Khương Quyết Minh là công chính – center mới debut với danh xưng ACE của nhóm. Độ nổi tiếng thì khỏi phải bàn, gia thế cũng thuộc hàng cực khủng. Anh ta là thiếu gia nhà giàu, tính cách hướng nội, chẳng mấy khi giao thiệp với ai. Suốt thời gian tham gia show, quan hệ của anh ta với mọi người chỉ dừng ở mức xã giao.
Còn Sầm Úc á hả… ha ha.
Nghĩ đến đây, Sầm Úc chỉ muốn lôi con mèo béo ra chửi cho một trận xối xả.
Cái nết của Sầm Úc chính là một kẻ chuyên đi nịnh bợ!
Hễ thấy ai nổi là cậu ta liền bợ đỡ người đó!
Suốt ngày cứ quen thói giả vờ thân thiết với người này người nọ để ké fame… Mà trớ trêu thay, nhóm có chín người thì quá nửa đã nổi hơn cậu rồi.
Thành thử ra, cậu phải đi nịnh bợ ít nhất bốn, năm người.
Thế nên, ngay khi thấy bóng dáng Khương Quyết Minh, Sầm Úc chỉ thầm mong cái tên này hóng hớt xong thì cút đi cho rảnh nợ. Nhưng khổ nỗi, cậu vẫn phải lân la bước tới bắt chuyện (để tránh OOC ấy mà)…
“Anh Khương đứng đây một mình à?” Sầm Úc vờ tỏ vẻ ngạc nhiên.
Chỗ này gần cánh gà quá, cậu vẫn hơi rén, sợ Khương Quyết Minh nghe lỏm được gì. Thế là Sầm Úc bèn đánh tiếng hỏi dò: “Anh đợi ai hả? Sao tôi chẳng thấy anh em nào hết vậy?”
Khương Quyết Minh thừa sức nhận ra Sầm Úc đang thăm dò mình.
Anh ta híp mắt, đăm đăm nhìn xoáy vào cậu chàng.
Chỗ họ đang đứng vốn đèn đóm lờ mờ, nhưng vẫn đủ sáng để anh ta thấy rõ nét dè dặt xen lẫn chút tò mò trên gương mặt kia.
Tiếc thật.
Khương Quyết Minh đóng sập chiếc bật lửa trong tay, thầm nghĩ bụng.
Rõ ràng là hợp gu mình đến thế kia mà.
Thật ra, Khương Quyết Minh đã để ý Sầm Úc ngay từ những buổi đầu. Anh ta rất thích cái vẻ hờ hững và làn da trắng bật tông của cậu. Đã thế, hai nốt ruồi lệ ngay dưới vành mắt lại càng thêm khó quên gấp bội.
Hồi đầu, hai đứa còn ở chung phòng ký túc xá.
Có lần Sầm Úc vừa tắm xong, bên dưới chỉ mặc độc chiếc quần do ban tổ chức phát, còn nửa trên thì đang loay hoay xỏ nốt cái áo hoodie.
Chính lúc đó, Khương Quyết Minh mới thấy Sầm Úc có hình xăm ở cả bụng dưới lẫn trên cánh tay… Điều này làm anh ta không khỏi bất ngờ.
Nhưng sau khi ở chung một thời gian, Khương Quyết Minh dần nhận ra con người Sầm Úc hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với vẻ bề ngoài.
Cái vẻ lạnh lùng trông rõ là bảnh trai, mà bản chất thì lại là một kẻ ham danh hão, chuyên đi nịnh trên đạp dưới…
Hồi mới vào, Khương Quyết Minh còn bỡ ngỡ chưa quen. Màn xếp lớp đầu tiên thể hiện hơi non tay, nên bị đá thẳng xuống hạng C.
Đến vòng chia đội, Khương Quyết Minh vốn định rủ Sầm Úc (cậu bạn chung phòng) về đội mình. Nào ngờ cậu chỉ liếc anh ta một cái rồi phán: “Thôi.”
Có lẽ vì lúc đó không có máy quay, Sầm Úc thậm chí còn ghét ra mặt luôn: “Cậu trình C thì đừng có làm tạ kéo tôi.”
Khương Quyết Minh không ngờ Sầm Úc lại dám ăn nói thẳng thừng đến vậy. Anh ta cau mày, vừa định bụng giải thích là do mình chưa quen thì Sầm Úc đã quay sang bắt chuyện rồi rủ rê Lê Yến Kiêu (cũng là bạn cùng phòng lúc ấy) về chung đội.
Về sau Khương Quyết Minh hot lên, Sầm Úc cũng có lân la “nối lại tình xưa”, nịnh bợ vài ba lần. Nhưng cậu càng làm thế, Khương Quyết Minh lại càng ghét cay ghét đắng hơn bao giờ hết.
Thế nên lần này, thấy Sầm Úc giở cái bài hỏi dò ra, anh ta chỉ liếc cậu một cái.
“Tôi đợi ai cơ?”
“Lê Yến Kiêu à?”
Cái tên Lê Yến Kiêu vừa vang lên, Sầm Úc lập tức đứng hình mất một giây.
Khương Quyết Minh là chàng công tử nhà giàu debut ở vị trí center, còn Lê Yến Kiêu chính là “đấng top” của cả cái show này!
Fanfic nào cũng thế, hắn auto nằm trên!
Bro là công chính cơ mà, nhắc tới Lê Yến Kiêu làm cái quái gì?!
Chuông báo động trong óc Sầm Úc bắt đầu réo lên inh ỏi.
Cậu biết thừa Lê Yến Kiêu hot cỡ nào. Hắn ta debut ngay hạng hai, profile thì nổi bần bật: con lai nhà siêu giàu, cao mét tám mươi bảy, mê thể thao, đã thế còn ngập tràn cái vibe top chúa ngời ngời. Chưa kể… cặp mắt xanh xám đầy vẻ đào hoa kia mới chết người…
Oái oăm thay, Lê Yến Kiêu và Khương Quyết Minh lại được dân tình gán ghép nhiệt tình với nhau.
Mà còn là chiến hạm lớn nhất trong giới luôn!
Đệt mợ, không được! Bọn bây phải vào hậu cung của Tạ Cẩn Thần hết chứ… sao lại quay ra hốt nhau thế này?!
“Cậu Yến đang ăn mừng với gia đình mà, nhỉ?” Sầm Úc vờ thắc mắc: “Anh đứng đây đợi cậu ấy à?”
Cậu cố tình nhấn mạnh vụ này là tại nhà Lê Yến Kiêu có mỏ thật chứ chẳng điêu!
Kịch bản ghi nhà người ta không chỉ có mỏ đồng mà còn có cả mỏ kim cương nữa cơ! Sầm Úc thấy ảo ma thật, nhưng truyện nó viết thế đấy, phải chịu.
Và đã là nhà họ Lê, thì nổi tiếng là bảo thủ thôi rồi. Thế nên đừng hòng họ chấp nhận một chàng dâu như Khương Quyết Minh.
Còn Tạ Cẩn Thần á?
Ha ha, người ta là thụ chính hẳn hoi đó nhé, cái tầm nó phải khác chứ?
Chuyện này chính Lê Yến Kiêu cũng từng kể hồi còn thi. Hắn bảo nhà mình cổ hủ lắm, hắn chịu hết nổi nên mới chuồn ra ngoài tự bươn chải.
Thuở đó, Sầm Úc còn đùa:
“Chắc nhà ông không đến nỗi quản luôn cả chuyện ông cưới ai yêu ai đâu nhỉ.”
Ai dè Lê Yến Kiêu chỉ nhìn cậu, ngẫm ngợi chốc lát rồi đáp:
“…Chắc là có đấy.”
“Không phải.” Khương Quyết Minh vốn ghét Lê Yến Kiêu muốn chết. Ban nãy anh cố ý nhắc tên hắn là để chọc Sầm Úc thôi.
Giờ thấy cậu cứ lải nhải cái vụ Lê Yến Kiêu đang bận việc với gia đình mãi, anh lại đâm ra bực bội không đâu.
Mắc gì cậu ta rành rẽ thế nhỉ?
Khương Quyết Minh cau mày nhìn Sầm Úc: “Sao cậu biết tên đó đang ở cùng người nhà?”