Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 122: Phòng Số 2 Và Định Mệnh Trớ Trêu
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đi đâu về đấy?”
Vừa đặt chân vào phòng nghỉ, Sầm Úc và Khương Quyết Minh đã chạm mặt quản lý của cả nhóm – Hạ Từ.
Gọi là quản lý vậy thôi, chứ thực chất Hạ Từ là một nhân vật gạo cội trong giới, mạng lưới quan hệ rộng vô cùng. Bắt gã đi kèm cặp một đám tân binh như họ thì đúng là quá phí phạm.
Tuy nhiên, nhóm này là gà cưng của công ty năm nay, nên việc Hạ Từ đích thân ra mặt làm quản lý cũng chẳng có gì lạ. Sầm Úc đoán, đến lúc công việc thực sự vào guồng, rất có thể sẽ có người khác trong công ty đảm nhiệm ấy chứ.
Chắc vì là buổi đầu nên Hạ Từ mới chịu đích thân đến. Gã diện bộ vest ba mảnh phẳng phiu, không có lấy một nếp nhăn.
Dường như thói quen thức đêm làm việc đã sớm ngấm vào máu, nên trông gã lúc nào cũng mang cái vẻ âm u, mà vẫn cứ điển trai lạ kỳ…
Giờ đây, ánh mắt gã liếc nhìn Sầm Úc đã không giấu nổi vẻ thiếu kiên nhẫn.
“Khương Quyết Minh mà không lôi cậu về, chắc tôi gọi công an báo cậu bị bắt cóc rồi đấy?”
Nghe thế, mấy thành viên vốn ngứa mắt Sầm Úc còn chưa kịp nhếch mép thì đã bị ánh nhìn sắc lẹm của Hạ Từ quét qua: “Buồn cười lắm hả? Hay tôi đang diễn hài cho mấy cậu xem đấy à?”
“…” Đám người vừa định cười liền sượng trân.
“…” Sầm Úc (đang tính hùa vào) cũng đành im re.
Khương Quyết Minh thì chẳng thèm để ý đến thái độ của Hạ Từ. Anh ta đi thẳng vào phòng, kéo ghế ngồi phịch xuống.
Còn Sầm Úc (cái “thằng mất tích” vừa bị Khương Quyết Minh lôi về) thì lấy đâu ra gan mà dám làm càn. Huống chi, cậu đang phải cố gắng diễn vai một người khúm núm, nịnh sếp cơ mà.
Thế là Sầm Úc vội lên tiếng nhận sai: “Em xin lỗi anh Hạ, ban nãy em gọi điện về nhà, có hơi mất thời gian một chút ạ.”
Khương Quyết Minh không khỏi nhướn mày ngạc nhiên. Anh ta không ngờ Sầm Úc lại có thể bịa chuyện một cách tỉnh bơ đến thế.
Hạ Từ ngả lưng ra ghế, ngón tay gõ mấy nhịp lên đầu gối: “Cậu nghĩ cứ lôi gia đình ra làm cái cớ là tôi bỏ qua à?”
Khó chiều quá, Sầm Úc thầm bĩu môi.
Nhưng may là Hạ Từ đến để bàn việc chính, nên cũng không lằng nhằng mãi chuyện này nữa. Gã chỉ khẽ hất tay ra hiệu Sầm Úc qua ngồi cho ngay ngắn. Sau đó, gã bắt đầu phổ biến nội quy và lịch làm việc sắp tới.
“Nửa tháng nữa có một sự kiện thời trang, xem như màn ra mắt chính thức cho mấy cậu.” Hạ Từ vào thẳng vấn đề: “Hôm đó toàn tai to mặt lớn, tôi không theo sát mấy cậu cả buổi được đâu.”
Dù gì gã cũng đang dẫn dắt cả dàn ngôi sao lớn, đâu có thời gian mà đi trông chừng cái đám tân binh này.
“Còn mấy việc cần lưu ý, quản lý riêng sẽ dặn lại sau.”
“Giờ bàn tới chuyện chia phòng.”
Hạ Từ liếc nhìn Sầm Úc và những người khác: “Mấy cậu sẽ tạm ở căn hộ cao cấp của công ty, hai người một phòng. Còn phòng lẻ…” Gã quay sang Khương Quyết Minh: “Cậu ở.”
Đây chẳng khác gì một lời khẳng định ngầm: Khương Quyết Minh hot nhất, nên dĩ nhiên được hưởng đặc quyền có phòng riêng.
“Mấy phòng còn lại thì bốc thăm.”
Hạ Từ lướt mắt nhìn họ: “Tôi biết, trong số các cậu, có người thân thiết, cũng có người vốn chẳng ưa gì nhau.”
“Nhưng đã chung một nhóm rồi, tôi không muốn thấy cái cảnh ghét nhau đến mức không thèm giả vờ hòa thuận. Ai mà thế thì lo về tập diễn cho tốt vào.”
Sầm Úc vẫn cứ bình thản. Cậu nhớ mình bốc trúng phòng chung với một thành viên mờ nhạt nào đó trong truyện gốc.
Trợ lý lập tức mang chiếc hộp ra, Hạ Từ bảo cả nhóm tới bốc thăm. Rồi, gã bất ngờ quay sang nhìn Sầm Úc ——
“Cậu, lên trước.”
Mình á? Anh à, đừng nói là anh muốn gài tôi nha?
Sầm Úc hoàn toàn không nhớ nổi truyện gốc có đoạn này. Rõ ràng là phải bốc thăm theo thứ hạng debut mới đúng chứ.
Nhưng Hạ Từ đã phán thì ai dám cãi. Dù Sầm Úc không chắc lần này có làm lệch kịch bản hay không, cậu vẫn đành răm rắp bước lên, bốc một lá thăm.
Mở ra thấy:
Phòng số 2.
“Tới em! Tới em!” Lê Yến Kiêu bỗng hăng hái giơ tay.
Sầm Úc vừa liếc nhìn sang đã bắt gặp ngay nụ cười hắn dành cho mình.
Đôi mắt xanh xám kia đúng là kiểu nhìn cái thùng rác cũng thấy tình bể bình.
Vốn dĩ Lê Yến Kiêu là con gà đẻ trứng vàng, lại chưa từng gây rắc rối gì cả, nên thái độ của Hạ Từ cũng dễ thở hơn hẳn.
Vì vậy, gã chỉ gật đầu cho Lê Yến Kiêu bốc.
Thế là hắn ta nhanh nhẹn chạy tới bốc số, rồi nhanh chóng ngồi xuống cạnh Sầm Úc.
“Úc ơi, cậu phòng nào thế?” Hắn thì thầm hỏi.
Gương mặt Lê Yến Kiêu sắc lẹm, góc cạnh rõ ràng, đáng lẽ ra phải là kiểu lạnh lùng trầm tính mới phải.
Nhưng vì hắn rất hay cười, nên những đường nét sắc sảo ấy tự dưng lại mềm mại hẳn đi, tạo nên một sự tương phản trông cuốn hút lạ thường.
Kết hợp với đôi mắt xanh xám cùng vóc dáng cao lớn vốn có, độ hot của hắn cứ thế vọt lên dẫn đầu, bỏ xa những thành viên còn lại.
Lê Yến Kiêu khá thân thiết với Sầm Úc. Chẳng biết là do hai đứa vốn chung team từ đầu, hay tại hắn ta thấy cậu “xởi lởi” quá.
“Số 2.” Sầm Úc đưa mẩu giấy cho Lê Yến Kiêu xem. Cậu liếc nhìn lá thăm trong tay hắn, hỏi: “Còn cậu?”
“Cậu mở giúp mình đi.” Lê Yến Kiêu xích lại gần, dựa vào người Sầm Úc: “Mình hơi run, không dám xem.”
“…”
Có cái gì mà phải sợ hả trời?
Sầm Úc thấy thật vớ vẩn.
Đã thế thân hình còn to lớn, đừng có dựa vào đây nữa!
Sầm Úc gào thét ầm ĩ trong bụng, định đẩy phắt tên phiền phức Lê Yến Kiêu này ra… Nhưng chợt nhớ tới thiết lập nhân vật chuyên đi nịnh nọt của mình, cậu chàng đành khựng người lại, đáp: “Ừa.”
Ngồi ngay sau, dĩ nhiên Khương Quyết Minh đã thu vào tầm mắt toàn bộ những trò mèo của Lê Yến Kiêu và Sầm Úc.
Anh ta thấy Lê Yến Kiêu còn cố tình khom người xuống để tựa đầu lên vai Sầm Úc. Nhìn cảnh này, anh chỉ muốn nhếch mép cười khẩy.
Đến khi Sầm Úc giơ tay định đẩy Lê Yến Kiêu ra rồi lại rụt tay về, Khương Quyết Minh càng thêm chướng mắt hơn.
Anh ta cau mày, nhìn chằm chằm vào bóng lưng cậu chàng.
Thiếu thốn đến mức này sao?! Cứ đẹp là được phép làm gì cũng được à?!
Ngón tay Khương Quyết Minh vô thức gõ nhịp lên cánh tay mình, trông rõ vẻ bực bội. Sau cùng, anh ta quyết định mặc kệ trò hề của hai đứa ngồi trên.
Hạ Từ cũng đã bắt gặp toàn bộ màn âu yếm ngay giữa ban ngày ban mặt kia… Thậm chí, gã còn chạm phải ánh mắt Lê Yến Kiêu đang hướng thẳng về phía mình.
Giờ phút này, Lê Yến Kiêu làm gì còn vẻ hiền lành ngây thơ như chú cún con nữa.
Thấy cái dáng vẻ õng ẹo cứ dựa dẫm vào người Sầm Úc, đầu Hạ Từ chợt lóe lên những lời đồn về nhà họ Lê.
Nhà này phất lên từ thời kỳ sốt vàng, thế lực đã cắm rễ sâu ở nước ngoài lắm rồi. Chứ không thì sao mà nuốt trôi cả mỏ đồng lẫn mỏ kim cương như thế?
Còn cách họ làm ăn thì…
Hạ Từ liếc Sầm Úc, tự động gán cho cậu cái danh “gối ôm di động” chuyên dùng để dỗ ngọt cậu ấm.
Hạ Từ thừa biết Lê Yến Kiêu tới đây chủ yếu là để chơi cho vui, nhưng nhóm nhạc này cũng chỉ hoạt động được một năm rưỡi. Nhiệm vụ của gã là: trong một năm rưỡi đó, phải tìm mọi cách để vắt kiệt lợi nhuận tối đa cho công ty.
“Tiếp.”
Nghĩ thông suốt rồi, Hạ Từ cũng chẳng thèm bận tâm nữa.
Sáu người còn lại bốc thăm xong xuôi trong chớp mắt.
Lê Yến Kiêu bốc trúng phòng số 1, chung với một thành viên ít tiếng tăm khác trong nhóm.
Anh chàng ít nói kia không ngờ mình vớ được một người nổi bật, mặt vừa mừng vừa lo.
Đúng là chẳng đùa được, ai mà chẳng biết nhà họ Lê quyền lực đến mức nào. Ngay cả bên show cũng phải nể phục ra mặt ấy chứ.
Lê Yến Kiêu nghịch mẩu giấy Sầm Úc vừa mở, xoay vài vòng rồi đưa ra.
“Nhìn này, hạc giấy.” Hắn cười tít cả mắt, hớn hở đưa vật báu cho Sầm Úc, trông chẳng có vẻ gì là bận lòng mình ở chung phòng với ai.
Sầm Úc liếc nhìn con hạc giấy nhăn nhúm, khen lấy lệ mấy câu: “Ghê ghê ghê!”
“Đỉnh cao thật!”
Lê Yến Kiêu dường như hoàn toàn không nhận ra Sầm Úc đang khen lấy lệ. Hắn vẫn cứ dính chặt lấy vai cậu chàng. Rồi hắn cầm lấy tay Sầm Úc, đặt con hạc giấy vào, thậm chí còn mân mê những ngón tay cậu: “Cậu thích là mình vui rồi.”
“…”
Cậu nghĩ là tôi hào hứng lắm hả?
Sầm Úc liếc xuống con hạc giấy xấu xí kinh khủng.
Chắc chắn tên này tay không phải của người thường. Mà là năm khúc gừng khô thì đúng hơn! Chứ sao gấp nổi cái thứ này được?!
Mà thôi, đây cũng chẳng phải vấn đề chính.
Sầm Úc cầm mẩu giấy “Phòng số 2”, đưa mắt nhìn xem ai sẽ chung phòng với mình.
Đến khi thấy người kia giơ tay, cậu lập tức đứng hình.
Sao lại là Chiêm Không Thanh chứ?!
Chiêm Không Thanh này có địa vị hơi khó xác định. Cậu ta không nằm trong dàn vai chính, nhưng nếu phải xếp, thì chắc là “chị em bạn dì” với Tạ Cẩn Thần.
Chiêm Không Thanh có khuôn mặt tựa hoa sen trên núi tuyết, nên trong cộng đồng fan của nhóm, fan thường gọi cậu ta là “hoa khôi”.
Khổ một nỗi, hoa sen tuyết Chiêm Không Thanh ấy… lại nằm trong hội anti cứng cựa Sầm Úc.
Thế nên lúc thấy Sầm Úc giơ tay, Chiêm Không Thanh hơi nhíu mày. Nhưng cậu ta nhanh chóng lập tức lạnh mặt, rồi quay mặt đi hướng khác.
Ha ha, Sầm Úc thầm lắc đầu cười khổ.
Chia phòng kiểu này thì đúng là đỉnh điểm của trớ trêu rồi!
Dĩ nhiên, Hạ Từ hoàn toàn cảm nhận được sự gượng gạo ngấm ngầm giữa cả bọn sau khi chia phòng. Trước khi gặp mặt hôm nay, gã đã xem hết các show thực tế của idol, cũng từng có dịp ghé qua trường quay vài lần.
Gã biết tỏng mối quan hệ giữa từng thành viên, hay nói trắng ra là ai được lòng mọi người, và ai bị cho ra rìa.
“Phòng ốc xong xuôi rồi.” Hạ Từ kết luận: “Về trước đã.”
Sầm Úc nhìn hai chiếc xe van trước mắt, nghĩ bụng: nếu nhóm này mà đông hơn tí nữa, khéo công ty còn chẳng thèm sắp xếp hai xe mà đẩy thẳng một chiếc xe khách luôn cũng nên.
Vụ sắp xếp chỗ ngồi cũng khá đơn giản: tạm thời cứ ngồi theo số phòng.
Phòng 1, phòng 2, thêm Khương Quyết Minh (đi một mình) và Hạ Từ lên xe trước. Những người còn lại đi xe sau.
Vừa ngồi xuống ghế, Sầm Úc đã thấy khuôn mặt của Lê Yến Kiêu chễm chệ ngay cạnh mình.
“?”
Sầm Úc nhìn hắn chằm chằm.
Ủa, không phải bảo ngồi theo số phòng hả anh bạn?
Đang định tìm kiếm bạn cùng phòng, thì Chiêm Không Thanh đã đi thẳng xuống hàng ghế sau ngồi, tỏ rõ là chẳng muốn dính dáng gì đến cậu.
Khương Quyết Minh ngồi ngay ghế trên Sầm Úc, cùng với Hạ Từ.
Anh chàng ít nói còn lại thì ngồi cạnh Chiêm Không Thanh…
Cửa xe vẫn chưa kịp đóng, Sầm Úc chợt cảm giác có người đang chĩa máy quay về phía mình.
Cậu vô thức liếc mắt ra ngoài, đúng lúc Lê Yến Kiêu hơi nhích người tới, che khuất đi tầm nhìn ít ỏi.
Ngay sau đó, cửa xe đóng sập lại.
Ở tít ngoài kia, fan vẫn chưa chịu về.
“Lát nữa vẫy tay chào một cái.” Hạ Từ ngả người ra ghế, dặn dò bằng tông giọng đều đều.
Sầm Úc vẫn chưa thấm thía nổi việc mình là người nổi tiếng ở thế giới này.
Xe càng tiến đến gần cổng chính, tiếng gào thét tên các thành viên càng dội đến rõ rệt, ầm ĩ như muốn xé toạc màng nhĩ.
Nhìn qua kính chắn gió, cậu thấy đám fan vẫn còn lưu luyến nán lại, tay giơ cao băng rôn và bảng led.