Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 22: Gã Nhà Quê Kẹt Sỉ
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Bạn gái nào?” Tang Thiên Sơn nhíu mày. Sau khi gửi tin nhắn xong, hắn mới có thời gian để ý đến người quản lý đang đứng cạnh.
Chẳng lẽ bạn gái cũ của anh ta lấy chồng rồi sao mà mặt mày cứ ủ rũ như đưa đám thế kia! Người quản lý thầm oán trách trong lòng nhưng chẳng dám hé răng nói nửa lời, đành phải tìm cách chuyển sang chuyện khác:
“Chuyện thuê người đóng giả bạn bè kia, e rằng đã bị đối thủ phát hiện rồi.”
“Tôi làm gì có đối thủ chứ.” Tang Thiên Sơn đáp. “Toàn là bại tướng dưới tay tôi cả.”
“...” Người quản lý đưa tay vuốt mặt. “Vâng, vâng, là bại tướng dưới tay anh cả.”
“Bại tướng” mà Tang Thiên Sơn vừa nhắc đến chính là nam diễn viên tài năng bậc nhất — Bùi Chá — người vừa thua hắn sít sao tại lễ trao giải mới đây. Bùi Chá này vào nghề sớm hơn Tang Thiên Sơn, từ trước đến nay vẫn luôn xây dựng hình tượng công tử nhà giàu phong nhã, dịu dàng, lại hiền lành và vô cùng phóng khoáng, nhờ vậy mà có danh tiếng cực tốt trong mắt công chúng.
Tuổi tác xấp xỉ nhau, lộ trình phát triển sự nghiệp cũng tương tự, lại thêm Bùi Chá vào nghề trước và xuất thân từ trường lớp chính quy, được đào tạo bài bản, nên công chúng dần mặc định hai người là đối thủ không đội trời chung.
Có điều, Tang Thiên Sơn vốn chẳng ưa gì loại người “miệng nam mô bụng bồ dao găm” như Bùi Chá. Hắn thấy gã này lòng dạ khó lường, nói mười chỉ tin được một hai phần.
“Bùi Chá lại giở trò gì nữa?” Tang Thiên Sơn nhìn người quản lý hỏi.
Hắn nhớ Bùi Chá cũng tham gia chương trình lần này, nghe nói còn dự định đưa theo một người bạn thân lâu năm không thuộc giới giải trí. Mỗi lần Bùi Chá nhắc đến người ấy, gã sẽ tỏ vẻ kính trọng và ngưỡng mộ ra mặt.
Mà Bùi Chá lại vừa khéo là người đầu tiên được đài Durian công bố.
Có thể nói là chương trình chưa lên sóng mà tên tuổi hắn đã nổi như cồn.
Còn Tang Thiên Sơn là khách mời được công bố sau cùng. Ngay khi danh sách có mặt cả hai được tung ra, dân tình đã được một phen sôi sục bàn tán.
Chương trình này chắc chắn sẽ biến thành cuộc đại chiến từ online đến offline, xem ra sẽ đặc sắc lắm đây!
Người quản lý thở dài thườn thượt.
“Có lẽ bên Bùi Chá cũng biết anh chẳng có bạn bè thân thiết gì...” Vừa bắt gặp ánh mắt chết chóc của Tang Thiên Sơn, anh ta vội vàng chữa cháy: “... Ý tôi là không có người bạn nào chịu lộ mặt trước ống kính ấy mà.”
“Bên đó đoán tôi phải tìm cách xoay xở để anh tham gia, nên mới đánh phủ đầu, đăng bài chĩa mũi dùi vào anh.”
Nghe đến đây, Tang Thiên Sơn mất hết kiên nhẫn:
“Đã bảo cái chương trình này nhạt như nước ốc rồi, cứ ép tôi nhận mãi!”
Nhưng hợp đồng đã ký, đâu thể hủy ngang được. Tuy hắn ngang ngược và tùy hứng là thế, nhưng cũng hiểu chương trình này là thành quả tâm huyết của cả một đội ngũ đã vất vả ngược xuôi.
“Mà tệ nhất là...” Người quản lý lại đưa tay vuốt mặt.
“Người kia cũng tham gia.”
“Ai?”
“Là người từng bóng gió nói anh tính khí thất thường, chỉ thích ở một mình ấy.” Người quản lý đáp. “Vừa nổi lên nhờ một bộ phim gần đây, tên Vu Hoài Ninh, trước đây cũng từng hợp tác với anh rồi.”
“Cậu ta?” Tang Thiên Sơn bực bội. “Sao tôi nhớ danh sách ban đầu đâu có tên cậu ta.”
Hắn vốn chẳng thèm để tâm đến mấy chuyện vặt vãnh này, nhưng rõ ràng là thằng cha ấy tham gia để ké fame của hắn, kiếm chuyện bàn tán.
Danh sách khách mời của đài Durian làm gì có tên của thằng cha đó?
“Đúng là ban đầu không có ạ.” Nhắc tới đây, người quản lý lại túa mồ hôi hột.
“Khách mời được nhắm đến từ đầu tự dưng chơi mấy trò thể thao mạo hiểm rồi gãy chân, giờ không quay được nữa. Chương trình không kịp tìm được ai còn trống lịch, đúng lúc Vu Hoài Ninh tự đề cử, bên ekip thấy dạo này cậu ta cũng đang có chút tiếng tăm nên cho luôn vào danh sách dự bị.”
“Thấy nổi tiếng nên chọn à?” Tang Thiên Sơn cười khẩy. “Đến xem kịch vui thì có chứ.”
Hắn vừa nói vừa cầm điện thoại lên rồi đi ra ngoài ——
Thấy thế, người quản lý tức khắc kêu lên: “Ông tướng ơi! Kính và mũ đâu!”
Sầm Úc đang định tắt máy chuẩn bị tan làm thì đột nhiên nhận được tin nhắn từ Tang Thiên Sơn:
【 Đại minh tinh: Tôi đang ở dưới lầu công ty cậu, biển số xe XXXXX. 】
Đọc được dòng thông báo này, Sầm Úc nghệt mặt ra, trong đầu chỉ toàn dấu chấm hỏi???
Khoan đã, anh trai ơi?
Một tay cậu cuống quýt tắt laptop, tay kia đã mở khung chat định gõ chữ, nhưng sợ mình nhắn tin chậm quá nên bèn chuyển hẳn sang ghi âm:
“Cậu đang ở đâu?”
Tang Thiên Sơn ở đầu dây bên kia cũng gửi lại tin nhắn thoại ngay lập tức:
“Chỗ này không cho đỗ xe, tôi chạy qua gara tòa nhà bên cạnh rồi.”
“Xuống tới thì sang tìm tôi.”
Khu phức hợp của công ty Sầm Úc được chia làm ba tòa nhà A, B, C; trong đó tòa A là văn phòng, còn hai tòa B, C chủ yếu là nhà hàng hạng sang và khách sạn.
Cậu lại liếc tin nhắn Tang Thiên Sơn gửi, trong đó ghi rõ vị trí đỗ xe cụ thể và biển số. Thế nhưng, vừa định nhấc chân đi thì Cao Lan Diên lẽo đẽo theo sau đã vỗ nhẹ vào vai cậu:
“Anh Sầm, đợi em với.”
Sầm Úc nhìn hắn ta: “Hôm nay anh bận rồi.”
“Anh hẹn bạn cùng nhà ạ?” Cao Lan Diên hỏi.
“Không, bạn khác.” Sầm Úc tắt màn hình điện thoại rồi đút vào túi quần.
Tòa nhà này lúc nào cũng đông như trẩy hội, đã vậy công ty còn nằm tít tận tầng cao. Mỗi lần tan làm chẳng khác nào đi đánh trận, chỉ riêng việc giành được chỗ trong thang máy thôi cũng đủ bở hơi tai.
Thấy một khoảng trống trong thang máy, Sầm Úc nhanh chân lách vào, nào ngờ Cao Lan Diên phía sau cũng kịp thời chen theo.
Cậu chưa kịp nói “quá tải” thì hắn ta đã cười cười: “Xin lỗi nhé, chen một chút, đang vội ạ.”
Sau đó, hắn khoác vai Sầm Úc, cả người ép cậu dịch sâu vào bên trong ——
“Hết chỗ rồi.” Sầm Úc cảm giác lưng mình bị đám đông phía sau chen cứng chật như nêm.
Lúc bị Cao Lan Diên đẩy vào, chân cậu hoàn toàn không thể nhúc nhích nổi, nửa người trên theo phản xạ hơi ngả ra sau. Đúng lúc đó, hắn ta lập tức chống một tay lên vách thang máy, tay kia vòng qua giữ lấy eo cậu: “Làm phiền đóng cửa giúp ạ.”
Cánh cửa nhanh chóng khép lại sau lưng Cao Lan Diên.
Chiếc thang máy đã chạm ngưỡng tải trọng cứ thế chạy thẳng xuống tầng một, không dừng lại ở bất cứ đâu.
Sầm Úc cảm nhận rõ bàn tay Cao Lan Diên đang đặt ngay thắt lưng mình.
Cậu thấy hơi gượng gạo, vừa định nhúc nhích thì chợt nghe tiếng “chậc” đầy khó chịu vang lên từ người bên cạnh…
Thế là Sầm Úc đành nín thinh, chôn chân tại chỗ như tượng gỗ.
Bị ép sát trong thang máy, Cao Lan Diên cũng phải chống tay lên vách. Hắn cao hơn một mét tám lăm, đứng sừng sững giữa đám đông chen chúc trông chẳng khác nào hạc giữa bầy gà.
Sầm Úc tuy không thấp, nhưng vì khoảng cách gần đến mức trong gang tấc thế này, cậu vẫn khó mà không lép vế trước hắn.
Mặt cậu gần như áp sát vào má Cao Lan Diên, Sầm Úc cố hết sức ngoảnh đầu đi chỗ khác, thế nhưng trong từng hơi thở lại thoang thoảng mùi hương gỗ nhẹ nhàng từ đối phương...
Hửm?
Mũi Sầm Úc khẽ khụt khịt.
Cậu ngước mắt nhìn Cao Lan Diên, thì thầm hỏi: “Chú đổi nước hoa à?”
“Vâng.” Cao Lan Diên đã đổi sang một loại nước hoa nhẹ hơn, là sự pha trộn giữa hương gỗ và húng quế. “Anh bảo không thích mùi lần trước em dùng còn gì.”
Hắn cười khẽ, hơi thở kề cận sắp sửa phả cả vào vành tai Sầm Úc:
“Thế nên em mới đổi sang loại này đó.”