Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 26: Diễn vai trai quê keo kiệt
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thôi, em cứ biết Thiên Sơn rất nổi tiếng là được!” Sầm Úc kết lại một câu cuối cùng.
“... Thiên Sơn?” Ngu Sân Ngọc bất giác lặp lại hai chữ ấy, lập tức siết chặt điện thoại trong tay. Nhưng khi đối diện với Tang Thiên Sơn, khóe môi y vẫn giữ nguyên nụ cười tươi tắn chẳng hề thay đổi.
“Thế thì đáng để mong chờ thật ạ.” Ngu Sân Ngọc cười đáp lời: “Tôi sẽ cùng anh Úc đón xem chương trình này.”
Ha ha, không chỉ xem thôi đâu, cậu còn phải nhảy vào diễn nữa kìa.
Sầm Úc thầm nghĩ, đoạn lại thấy không chịu nổi cảnh cả đám cứ đứng sững ngoài cửa mãi thế này: “Đi lấy nước uống đi.”
Cậu cố ý ra lệnh: “Sao mà chậm chạp thế hả? Không thấy khách tới nhà à, muốn người ta cười vào mặt chắc!”
Nét mặt Ngu Sân Ngọc vẫn không thay đổi, y chỉ liếc nhìn Tang Thiên Sơn: “Ngài Tang có kiêng gì không ạ?”
“Không, cho tôi chai nước là được.” Tang Thiên Sơn đáp.
Mãi đến khi Ngu Sân Ngọc đã đi khỏi, hắn mới nhíu mày nhìn Sầm Úc: “Sao cậu lại quen biết người đó?”
Vừa thấy thái độ đó của đối phương, Sầm Úc biết ngay:
Thế này thì tốt quá rồi!
Chắc hắn ta không ngờ mình lại lớn tiếng quát tháo “bạn trai” như thế, đã vậy còn hiện nguyên hình thói gia trưởng, chỉ quen hắn thôi mà muốn loan báo cho cả thiên hạ biết đến nơi.
Tang Thiên Sơn trong nguyên tác vốn cực kỳ xem trọng vấn đề riêng tư. Hắn cực kỳ ghét paparazzi đã đành, lại càng dị ứng với những kẻ quen biết sơ sơ rồi đi rêu rao khắp nơi chuyện đời tư hay sở thích của hắn để kiếm chút danh tiếng.
Tuy giờ mình chưa đến mức đó, nhưng cuộc đối thoại vừa rồi đã cố ý để lộ ra rằng: mình hay khoe khoang với người yêu về sự thân thiết với ngôi sao hạng A Tang Thiên Sơn!
Hừ hừ hừ! Khó chịu rồi chứ gì!
Sầm Úc nghĩ thầm, song ngoài mặt vẫn trả lời lấp lửng: “... Thì tình cờ gặp thôi.”
Cái vẻ lúng túng đó của cậu, tất nhiên đã khiến Tang Thiên Sơn nghi ngờ.
Sầm Úc còn đang chờ hắn hỏi mình làm quen Ngu Sân Ngọc ra sao, thì không ngờ Ngu Sân Ngọc lại nhanh nhẹn đến vậy, chỉ thoáng chốc đã mang chai nước khoáng đến trước khi Tang Thiên Sơn kịp nói gì.
Y sán lại gần Sầm Úc, kéo cậu ngồi xuống sofa.
Đứng đối diện, Tang Thiên Sơn đành ngồi xuống chiếc ghế đơn còn lại.
“Là nhờ anh Úc cứu tôi đó.” Nét mặt Ngu Sân Ngọc đầy vẻ ngưỡng mộ, y nhìn về phía Sầm Úc: “Hôm đó tôi bị ức hiếp, không ngờ anh Úc lại có thể đánh bại được cả nhóm người kia.” Vừa nói, y vừa ngả đầu lên vai cậu: “Trông anh ấy hệt như một vị anh hùng vậy.”
“...”
Lại bắt đầu diễn sâu rồi phải không.
Sầm Úc ước gì có thể phủi sạch đám da gà đang nổi khắp người đi, nhưng cậu vẫn phải cười lớn rồi ôm lấy Ngu Sân Ngọc: “Phải, là tôi tình cờ cứu em ấy.”
Ánh mắt Tang Thiên Sơn lướt qua hai người, vẻ mặt hệt như đang chứng kiến một cặp đôi phát cơm chó công khai.
“Sao không báo cảnh sát?” Hắn hỏi Sầm Úc.
Nghe vậy, Ngu Sân Ngọc bèn quay sang Tang Thiên Sơn: “Tại họ chạy nhanh quá, bọn tôi trở tay không kịp.”
“Chẳng phải có camera giám sát à?”
Ngu Sân Ngọc lại mỉm cười: “Lúc đó quá hoảng loạn nên tôi quên mất.”
Tang Thiên Sơn nheo mắt nhìn chằm chằm vào Ngu Sân Ngọc. Hắn cứ thấy người này có gì đó bất thường — từ thái độ thù địch dành cho hắn cho đến cái màn anh hùng cứu mỹ nhân nghe thật vô lý kia.
Hắn nhớ hồi đại học, Sầm Úc vốn rất nổi bật.
Không chỉ vì danh xưng “ông hoàng làm thêm”, mà còn bởi ai nhờ vả gì cậu cũng nhận lời, yêu cầu nào cũng có thể xoay sở được.
Trên diễn đàn kín của trường còn có không ít bài viết tỏ tình với cậu nữa là.
Mà có lẽ, chính bản thân Sầm Úc hoàn toàn không hề hay biết những điều đó…
Tang Thiên Sơn chăm chú nhìn Ngu Sân Ngọc, Ngu Sân Ngọc cũng không né tránh, cứ thế mỉm cười nhìn thẳng lại hắn.
Ánh mắt Sầm Úc đảo qua đảo lại liên tục giữa hai người ——
Sắp thành công rồi!
Cậu thầm siết chặt tay, đoạn lên tiếng cắt ngang màn đấu mắt của họ: “Nhìn gì thế?”
“Không gì.” Lúc này, Tang Thiên Sơn mới quay đi chỗ khác. Vừa quay sang Sầm Úc, nét mặt hắn liền dịu hẳn đi.
Đó gần như là phản xạ tự nhiên, tuy Sầm Úc không hề nhận ra, nhưng Ngu Sân Ngọc lại dễ dàng nhận ra.
Y căm tức đến mức phải bấm chặt tay vào lòng bàn tay, chỉ muốn đập nát mặt Tang Thiên Sơn ngay tức khắc.
“Thật ra tôi tới tìm cậu để bàn một chuyện…” Tang Thiên Sơn liếc nhìn Ngu Sân Ngọc đang đứng bên cạnh, ánh mắt như ngầm ý: có người ngoài ở đây, không tiện nói.
Thế nhưng, Sầm Úc không nhớ trong nguyên tác có đoạn nào nhắc đến việc hắn ta tìm mình.
Song, bắt gặp ánh mắt hắn liếc về phía Ngu Sân Ngọc, cậu hiểu ngay có lẽ hắn không muốn người ngoài nghe thấy.
Nhìn Ngu Sân Ngọc đang trưng ra vẻ mặt đáng thương dõi theo hai người, Sầm Úc vốn định bảo y về phòng trước…
Nhưng cuối cùng chỉ đành ho nhẹ một tiếng;
“Thôi, qua phòng tôi đi.” Cậu nói rồi định đứng dậy, định dẫn Tang Thiên Sơn vào phòng mình.
Vừa nghe ba chữ “qua phòng tôi” từ đối phương, Ngu Sân Ngọc sắp nghiến nát răng ngay tại chỗ.
Không một chút chần chừ, y vội vàng bật dậy:
“Hai anh chắc cần bàn chuyện riêng nhỉ?” Y nháy mắt với Sầm Úc: “Vậy em không làm phiền nữa, xin phép về phòng trước ạ. Đợi hai anh nói chuyện xong rồi mình ăn cơm nhé.”
Y cố ý nhấn mạnh chuyện bữa tối, cốt để ngầm ám chỉ rằng sự xuất hiện của Tang Thiên Sơn — cái bóng đèn to đùng này — thật chẳng đúng lúc chút nào.
Nghe y nhắc đến, Sầm Úc mới để ý bàn ăn quả thật đã dọn sẵn tươm tất... Vốn muốn tạo không gian riêng cho cặp đôi chính này, cậu liền nói luôn: “Ừ, vậy em về phòng trước đi.”
Tang Thiên Sơn dõi theo bóng lưng Ngu Sân Ngọc.
Hắn nhìn kỹ hai cánh cửa phòng đối diện nhau, rồi cất tiếng hỏi: “Hai người không ngủ chung hả?”
Anh bạn à, đúng là chuyên gia động chạm vào chuyện tế nhị mà!
Sầm Úc bật cười ha ha trong lòng.
Với cái mô típ vạn người mê này, phận làm nền vô sỉ như mình sao có cửa mơ tới thân thể trong trắng của thụ chính?
Thế nên, trước khi dàn công chính xuất hiện, tất nhiên mình với y phải ngủ riêng rồi.
Sầm Úc bèn nói bóng gió: “Ngọc ngủ không sâu giấc lắm, bọn tôi vẫn ngủ riêng thôi.”
Yên tâm đi anh, tôi tuyệt đối chưa làm gì đâu.
Tang Thiên Sơn nghe xong cũng không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu nhẹ. Hắn mở chai nước khoáng Ngu Sân Ngọc vừa đưa lúc nãy, vặn nắp rồi uống một ngụm ——
Vị nước muối mặn chát trong miệng suýt khiến hắn sặc chết!
Hắn ho sặc sụa, nhưng vẫn cố nuốt xuống.
“Sao thế?” Sầm Úc ngạc nhiên nhìn hắn.
Tang Thiên Sơn lau vệt nước ở khóe miệng, đáp: “Không có gì.”
Hắn cũng chẳng định mách Sầm Úc làm gì, bởi vì với cái tài giả nai của y, thế nào y cũng bịa ra cả tá lý do để bao biện rằng mình chỉ sơ ý thôi.
Tang Thiên Sơn đặt chai nước đã mở nắp sang một bên, sau đó vào thẳng vấn đề chính:
“Chương trình thực tế mời bạn bè ngoài ngành mà tôi mới tham gia gần đây, cậu biết rồi chứ?”
“... Biết.” Lòng Sầm Úc đột nhiên dấy lên một dự cảm không lành.
Cậu nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tang Thiên Sơn, để rồi nghe hắn đột ngột thốt ra một lời khiến cậu choáng váng ——
“Quản lý có hỏi tôi muốn mời ai làm bạn đồng hành.” Ánh mắt Tang Thiên Sơn hướng về Sầm Úc. Thật lòng thì trước đó hắn chưa từng nghĩ đến chuyện này, nhưng chuyến ghé nhà cậu hôm nay đã khiến hắn thay đổi ý định.
Hắn thấy tình bạn giữa hai người đã phai nhạt nhiều.
Phải nhân dịp này hâm nóng lại thôi.
Dưới ánh mắt chăm chú gần như hóa thành kinh hãi của Sầm Úc, hắn ngỏ lời: “Nếu được, tôi muốn mời cậu cùng tham gia chương trình này.”