Chương 30: Sếp Lâu chất vấn

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nếu là trước đây, Lâu Bách Xuyên chưa bao giờ đụng đến điện thoại. Nhưng lúc nghe nhắc tới tòa nhà Thiên Hòa, như bị ma xui quỷ khiến thế nào, anh ta lại mở máy tìm tên Tang Thiên Sơn.
Trong khi đó, Khương Nguyên Thanh đứng bên cạnh vừa mới nhủ thầm:
Đám người này đúng là nhạt nhẽo đến mức không còn gì để nói —
Ai ngờ quay sang đã thấy Lâu Bách Xuyên cũng bắt đầu hóng chuyện y hệt.
Khương Nguyên Thanh: ...
Trông vậy mà cũng nhiều chuyện ghê nhỉ?!
Khương Nguyên Thanh đưa mắt nhìn Lâu Bách Xuyên, vẻ mặt khó tả, còn Lâu Bách Xuyên thì hoàn toàn không hay biết gì. Bởi lẽ, chỉ cần liếc qua mấy đoạn clip và ảnh đám săn tin chụp lén kia, anh ta đã nhận ra ngay người đứng cạnh Tang Thiên Sơn ——
Chính là Sầm Úc!
Trong video, Tang Thiên Sơn đội mũ lưỡi trai, đeo kính không độ. Vừa đến dưới chân tòa nhà Thiên Hòa, hắn đã áp điện thoại lên miệng — trông như đang gửi tin nhắn thoại.
Một tay Tang Thiên Sơn đặt trên vô lăng, miệng vẫn lẩm bẩm nói gì đó vào máy.
Rồi hắn đặt điện thoại sang bên cạnh, lái xe thẳng xuống hầm gửi xe của tòa nhà Thiên Hòa.
Lúc này, tay săn ảnh còn xen vào lời bình với giọng điệu giễu cợt:
【 Ồ là la?! Hôm nay tôi vốn chỉ định đi ăn với bạn, ai dè lại gặp được soái ca họ Tang của chúng ta ngay dưới chân một tòa nhà nào đó?! Thấy cái vẻ cuống quýt ấy của anh ấy, chẳng lẽ đang đón ai đó tan làm về sao... 】
Tiếp đó là cảnh tay săn ảnh bám theo Tang Thiên Sơn xuống tận hầm gửi xe.
Mà sau khi đỗ xe xong, hắn ta liền cắm cúi nghịch điện thoại, không hề ngẩng đầu lên lấy một lần.
Độ mười phút sau, một bóng người bất chợt lọt vào khung hình, ăn mặc khá giản đơn. Ngay khoảnh khắc nhân vật đó vừa ló dạng, Tang Thiên Sơn đã lập tức cất điện thoại đi.
Mãi đến khi người này mở cửa bước vào xe, trên mặt Tang Thiên Sơn mới thoáng vài nét cười.
Hai người nói với nhau thêm dăm ba câu, rồi hắn ta lái xe rời khỏi hầm.
【 Không ngờ soái ca của chúng ta đi đón người tan làm thật các bác ạ, nhưng mà fan nữ cứ yên tâm nhé, anh ấy chỉ đón “anh em tốt” của anh ấy thôi ~ 】
Lúc nói đến ba chữ “anh em tốt”, tay săn ảnh còn cố tình nhấn giọng, như thể đang muốn ám chỉ điều gì đó sâu xa.
Ngay sau đấy, gã ta lại tiếp tục lồng tiếng:
【 Lần cuối soái ca cười là từ hồi anh ấy giành giải Nam chính xuất sắc nhất rồi, giờ muốn thấy anh ấy nhếch môi một cái còn khó hơn lên trời! Xem ra người bạn này cực kỳ quan trọng với soái ca đây nhỉ... Chẳng lẽ đây chính là người bạn thân ngoài giới giải trí mà anh ấy từng nhắc đến sao?! 】
Lâu Bách Xuyên không thể chịu nổi cái giọng đọc ồn ào đó nữa, bèn nhấn nút tắt tiếng ngay lập tức.
Đoạn video chạy tiếp cảnh Tang Thiên Sơn lái xe đưa Sầm Úc về một nơi rất đỗi quen thuộc — chính là căn nhà của Sầm Úc mà anh ta từng ghé qua.
Tay săn ảnh không bám theo vào bên trong, chỉ quay được đến lúc hai người họ cùng nhau đi lên lầu.
Lâu Bách Xuyên hơi cau mày.
Bên dưới bài đăng Weibo này đã biến thành một bãi chiến trường giữa fan và anti-fan, đủ thứ lời đồn đoán, tốt xấu lẫn lộn... Đọc phải mấy dòng đồn đoán Tang Thiên Sơn và Sầm Úc là tình nhân bí mật, Lâu Bách Xuyên lại càng cau mày chặt hơn nữa.
Mấy người đó nói nhăng nói cuội gì vậy, Sầm Úc đã có bạn trai rồi mà.
Mọi biểu cảm thay đổi trên gương mặt Lâu Bách Xuyên đều không thể qua mắt Khương Nguyên Thanh đang đứng cạnh.
Hắn cũng không ngờ Lâu Bách Xuyên lại có lúc “biểu cảm sinh động” đến thế, bèn tò mò tìm kiếm những tin tức liên quan.
Ai ngờ chẳng cần phải tìm đâu xa, bởi tin tức đó đã sớm chễm chệ trên hot search Weibo từ lúc nào không hay.
Có điều, ngoài Tang Thiên Sơn ra, người bạn bí ẩn kia cùng lắm cũng chỉ lộ nửa khuôn mặt.
Nhìn thoáng qua thì đúng là đàn ông rồi — mà còn thuộc kiểu khá điển trai nữa chứ.
Khương Nguyên Thanh chẳng hiểu sao dạo này những người xung quanh hắn đều đi thích đàn ông hết.
Thấy hơi nhàm chán, hắn tắt luôn Weibo, ngẩng đầu lên thì bắt gặp Lâu Bách Xuyên cũng vừa cất điện thoại.
Hai người lại đứng tán gẫu thêm vài câu chuyện phiếm ngay ngoài ban công.
Nhưng Khương Nguyên Thanh có thể cảm nhận rõ sự lơ đãng, thiếu tập trung của Lâu Bách Xuyên.
⭒°. ݁✮
Vừa đặt chân tới công ty, Sầm Úc đã cảm nhận được những ánh mắt dò xét kín đáo từ các đồng nghiệp xung quanh.
Lòng cậu chợt thấy hơi là lạ.
Chấm công xong xuôi, đang định về bàn làm việc thì Sầm Úc bất chợt chạm mặt cô nàng bên nhóm thiết kế khá thân với mình ——
“Thất lễ rồi, thất lễ rồi!” Cô gái tóc đỏ làm động tác ôm quyền: “Đừng mách Tang Thiên Sơn là tôi đã cười cợt hắn vì phải thuê bạn đấy nhé!”
“Đúng là có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, thật bất kính, bất kính quá!”
Dứt lời, cô liền biến mất nhanh như một cơn gió.
Sầm Úc: “...?”
Sao cứ úp úp mở mở thế kia??
Dù trong lòng thấy khó hiểu trăm bề, Sầm Úc vẫn lững thững đi về bàn làm việc. Mông còn chưa kịp chạm ghế, Cao Lan Diên ngồi cạnh đã cất tiếng:
“Người hôm qua đến đón anh là Tang Thiên Sơn ạ?”
“À... Hả?!” Sầm Úc vốn định đáp lời theo phản xạ, song ngay giây sau liền sững sờ nhìn Cao Lan Diên chằm chằm. Cậu vừa định nhắc hắn nói khẽ thôi, thì đã nhận ra ánh mắt của mọi người trong phòng đều đang lấm lét nhìn về phía mình.
Là sao nữa?
Lòng cậu tràn đầy hoang mang.
Sầm Úc quay qua Cao Lan Diên, hỏi: “Sao chú biết chuyện đó?”
Đối phương ngoắc ngoắc ngón tay gọi.
Sầm Úc ngó sang, Cao Lan Diên bèn xoay thẳng màn hình laptop cho cậu xem:
“Anh nổi tiếng quá mà.” Hắn nhìn Sầm Úc, nửa cười nửa không: “Em nghĩ chắc cả công ty đều biết hết rồi đó.”
Sầm Úc trợn tròn mắt nhìn chằm chằm dòng tít trên màn hình ——
《 Tang Thiên Sơn hẹn hò “người bạn bí ẩn” giữa đêm khuya! Dẫn người lên tận lầu... “Chiến đấu” hai tiếng rồi vội vàng chuồn đi! 》
Nhìn tấm ảnh chụp chính diện rõ nét của Tang Thiên Sơn, rồi lại quay sang bóng dáng lờ mờ của bản thân, Sầm Úc chỉ muốn hộc máu vào màn hình máy tính của Cao Lan Diên để chứng minh mình trong sạch!
Sao tên paparazzi kia dám bịa chuyện trắng trợn như vậy chứ?!
“Chiến đấu hai tiếng rồi vội vàng chuồn đi” là cái quái gì?!
Mời bạn ăn bữa cơm hai tiếng đồng hồ thì lạ lắm hay sao?!
Cậu tức đến lộn ruột, song vì đang trước mặt Cao Lan Diên, lại thêm bao ánh mắt tò mò hóng chuyện từ những người xung quanh, Sầm Úc vẫn cứ bình tĩnh đáp lời:
“Ừ…” Cậu nói tiếp: “Nhưng chỉ là bạn hồi đại học thôi.”
“Hôm qua có gặp nhau ăn một bữa cơm.”
“Ở nhà anh luôn ạ?” Cao Lan Diên hỏi.
“Tại cậu ấy ăn ngoài không tiện lắm.” Sầm Úc đáp, cố gắng giữ cho tông giọng thật điềm nhiên rồi kéo ghế ngồi xuống.
“Vậy anh sắp tham gia chương trình thực tế với anh ấy ạ?” Cao Lan Diên lại hỏi tiếp.
“Chương trình thực tế?” Sầm Úc vội vàng chối đây đẩy: “Không đâu, chắc cậu ấy sẽ mời người khác thôi.”
Ví như Ngu Sân Ngọc chẳng hạn.
Đương nhiên cậu không thể nói thẳng với Cao Lan Diên được.
Vừa hay đến giờ làm, Sầm Úc bèn cắm cúi tỏ vẻ siêng năng hết mực, cốt để chặn đứng mọi thắc mắc tò mò từ người khác.
Thấy không thể hỏi thêm được gì, Cao Lan Diên đành quay về bàn của mình.
Thế nhưng, Sầm Úc còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì cửa văn phòng bỗng đột ngột bật mở.
Lâu Bách Xuyên đứng ngay phía trước, trên người là bộ vest mới toanh.
Sầm Úc đang định cúi đầu vờ như không thấy gì.
Anh ta thong thả đi đến ngay cạnh bàn làm việc của cậu ——
“Cốc cốc.”
Lâu Bách Xuyên gõ nhẹ xuống mặt bàn Sầm Úc. Mãi đến khi đối phương ngẩng đầu lên nhìn, anh ta mới gật đầu:
“Qua phòng tôi một lát, có chuyện muốn nói với cậu.”
“...”
Trời đất ơi!
Sầm Úc thật sự chỉ muốn đập đầu chết quách ngay tại bàn cho xong, nhưng cuối cùng vẫn phải miễn cưỡng lẽo đẽo theo sau Lâu Bách Xuyên vào phòng anh ta…
“Ngồi đi.” Đóng cửa lại, Lâu Bách Xuyên ra hiệu bảo Sầm Úc ngồi xuống chiếc ghế đối diện mình.
Lòng Sầm Úc bắt đầu thấp thỏm không yên, cậu nhìn Lâu Bách Xuyên — nhưng hình như đối phương gọi cậu vào chỉ để bàn về các bước tiếp theo của bản đề án lần trước thôi thì phải.
Sau khi Sầm Úc sửa lại và nộp bản cuối cùng, phía công ty khách hàng cũng tỏ vẻ khá hài lòng.
“Phần việc sau tôi sẽ tiếp tục theo sát.” Lâu Bách Xuyên nói.
Đương lúc Sầm Úc cứ ngỡ rằng anh ta đã bàn giao công việc xong xuôi rồi, thì đối phương bỗng đột ngột rời mắt khỏi màn hình máy tính, cứ thế nhìn thẳng vào cậu:
“Tiếp theo có thể xem như thắc mắc cá nhân của tôi, nhưng đương nhiên cũng liên quan đến tiến độ chung của công ty.”
“Tôi muốn xác nhận xem cậu có dự định tham gia chương trình thực tế của Tang Thiên Sơn không. Xin lỗi, tôi cũng chỉ vừa đọc được tin tức hôm nay.” Lâu Bách Xuyên nói, giọng điệu đậm chất cấp trên nghiêm túc: “Xét thấy việc cậu đi ghi hình sẽ ảnh hưởng đến tiến độ của một số dự án hiện tại, tôi cần sớm có phương án điều chỉnh.”
“Vì vậy, bây giờ tôi muốn cậu trả lời rõ ràng một chút…”
“Cậu có tham gia chương trình đó cùng Tang Thiên Sơn không?”