Chương 35: Hóa thân thành gã trai quê keo kiệt

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 35: Hóa thân thành gã trai quê keo kiệt

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cứu tôi! Cứu tôi với!”
Vừa bước vào, Sầm Úc đã túm lấy con mèo ú, gửi tín hiệu cầu cứu.
Bể tắm trong phòng này chỉ vừa đủ cho hai người, bên ngoài cửa kính sát đất là khung cảnh vườn riêng tư. Thế nhưng, Sầm Úc nào còn tâm trạng để ngắm nghía.
Lúc vào đây, cậu đã cố ý cầm theo điện thoại, chỉ cốt nghĩ xem lát nữa nên kiếm cớ gì để không phải ngủ chung với Ngu Sân Ngọc.
Một vai phụ nhỏ bé như mình làm sao có tư cách ở chung phòng với vai chính thụ chứ!
Cái đầu bé tí của chú mèo ú cũng cố gắng suy nghĩ giúp Sầm Úc một lát, cuối cùng chỉ kêu “meo” một tiếng rồi quyết định bỏ đi chơi.
Mang tâm trạng như sắp chết đến nơi, Sầm Úc đành ngâm mình vào bể tắm. Cậu tựa lưng vào thành, vừa nhìn khoảng sân vắng lặng bên ngoài, vừa dỏng tai nghe ngóng động tĩnh của Ngu Sân Ngọc.
Cậu nhận ra từ lúc mình vào đây, hình như y chẳng đi đâu cả, vẫn cứ ở lì trong phòng.
Tiêu rồi.
Sầm Úc nghĩ bụng.
Ngu Sân Ngọc ngồi bên mép giường, mắt không rời khỏi cánh cửa phòng tắm Sầm Úc vừa bước vào.
Ngay khi ánh đèn vàng ấm áp bên trong bật sáng, bóng hình cậu lập tức hiện rõ trên mặt cửa lùa.
Đây vốn là loại cửa giấy kiểu cổ, được người ta cố tình chế tác để mang đậm nét thời gian xưa cũ, bên trên có vẽ họa tiết lá phong.
Ngu Sân Ngọc dễ dàng nghe được tiếng nước xao động trong bể tắm, thậm chí là cả hơi thở phào đầy khoan khoái của Sầm Úc.
Y cứ ngồi yên đấy một lát, cho đến khi điện thoại bỗng rung lên từng hồi.
Y không buồn để ý.
Nhưng hồi chuông vẫn dai dẳng mãi chẳng chịu ngừng.
Rốt cuộc, Ngu Sân Ngọc cũng móc điện thoại ra xem. Liếc nhìn cái tên hiển thị, y không hề ngạc nhiên, bởi ngoài anh trai mình ra thì còn ai đủ kiên nhẫn để gọi cho y kiểu này nữa?
Thoáng thấy bóng Sầm Úc mờ ảo sau ô cửa giấy, Ngu Sân Ngọc chắc chắn cậu sẽ chưa ra ngay, bèn đi thẳng một mạch ra khỏi phòng ngủ.
“Đến gặp anh.” Giọng Ngu Cẩn Hành vang lên ở đầu dây bên kia.
“Không.” Ngu Sân Ngọc giờ đây hoàn toàn chẳng còn vẻ dịu dàng như lúc đứng trước mặt Sầm Úc. Y đáp lời anh trai mình: “Tôi đã nói đừng có nhúng tay vào chuyện của tôi.”
Ngu Cẩn Hành im lặng, dường như đang suy ngẫm gì đó.
Mãi lâu sau, gã mới lên tiếng: “Mày nghĩ mày cứ giả vờ đáng thương là sẽ có người thích mày chắc?” Đầu dây bên kia cười khẩy một tiếng: “Nếu nó mà biết bộ mặt thật của mày thì có mà chạy mất dép.”
“Còn cái phòng ngủ của mày…”
Gã còn chưa dứt lời, Ngu Sân Ngọc đã cắt ngang ngay.
Y mở thẳng cửa phòng, bước ra ngoài: “Thôi lằng nhằng, anh đang ở đâu?”
Sầm Úc bên này vẫn đang vắt óc suy nghĩ, bỗng nhiên nghe thấy tiếng Ngu Sân Ngọc rời khỏi phòng. Ngay sau đó, cậu nhận được tin nhắn của y:
Ngu Sân Ngọc:
Chồng ơi, Khương Nguyên Thanh muốn tìm em ôn chuyện cũ, em qua chỗ cậu ấy một lát nha ~ 】
Đọc xong, Sầm Úc liền thở phào nhẹ nhõm.
Cậu thả mình chìm trong làn nước nóng hổi, ngâm đến khi đầu óc bắt đầu choáng váng mới lò dò bò ra khỏi bể.
Giờ Ngu Sân Ngọc không có ở đây, mình cũng chẳng cần phải giữ kẽ làm gì.
Sầm Úc bèn vớ lấy cái khăn tắm bên cạnh lau khô người, lấy thêm một chiếc khăn mới tinh khác quấn ngang hông, đoạn mới bước ra khỏi gian tắm riêng.
Rảo chân từ phòng ngủ ra ngoài, cậu tìm đến quầy bar mini trong phòng khách, lấy một chai nước khoáng lạnh rồi tu ừng ực mấy hơi liền.
Đợi cơn váng vất trong đầu dần lắng xuống, Sầm Úc vừa định quay lại thay đồ thì chợt phát hiện một bóng dáng đang đứng sừng sững ngay ngoài sân tự lúc nào.
Dường như đối phương cũng không ngờ lại chạm mặt người khác ở đây, nét mặt thoáng chút ngỡ ngàng, vội vàng quay người đi.
Sầm Úc còn chưa kịp nghĩ xem vì sao sân vườn riêng lại có người lạ – đã thế còn là một kẻ trông chẳng giống quản lý khách sạn chút nào – cậu liền tức khắc ba chân bốn cẳng chạy thẳng vào phòng ngủ. Cậu thay quần áo cho chỉn chu rồi mới bước trở ra phòng khách.
Vậy mà người nọ vẫn cứ đứng đó, chưa hề rời đi.
Thấy Sầm Úc đi tới, gã bèn nhìn cậu với ánh mắt đầy áy náy.
Cậu đẩy cánh cửa gần sân vườn, bước thẳng ra ngoài.
“Xin lỗi, tôi không ngờ nơi này đã có người ở.” Người nọ cất tiếng trước. Gã mặc đồ thoải mái, áo len màu be cùng chiếc quần gần như đồng màu. Dáng người tuy cao ráo nhưng da dẻ lại nhợt nhạt, thân hình có phần quá mức gầy gò, xem chừng không được khỏe khoắn lắm.
Nói xong, gã ho khẽ mấy tiếng, rồi cười với Sầm Úc: “Để em chê cười rồi.”
Sầm Úc đang hơi phân vân không rõ đối phương là ai, bởi Khương Nguyên Thanh đã nói rằng ngoài họ ra, khu nghỉ dưỡng này chẳng còn ai khác cả.
Nhưng Lâu Bách Xuyên đã mò tới được, thì giờ thêm một kẻ không quen không biết nữa cũng đâu có gì lạ.
Cậu bèn lắc đầu: “Không sao.”
Ngước nhìn đối phương, Sầm Úc đắn đo một chốc rồi mở lời: “Anh cũng là khách ở quanh đây ạ?”
“Em là bạn của cậu Khương à?” Người kia dịu giọng hỏi.
Cậu Khương?
Nghe cách gọi Khương Nguyên Thanh đầy vẻ xa lạ ấy, Sầm Úc cứ ngỡ đây là đối tác làm ăn của hắn.
“Cũng gần như vậy.” Sầm Úc ậm ừ đáp.
Người lạ mỉm cười, dáng điệu thản nhiên chẳng mấy bận tâm, gã ta khẽ khàng cất lời với cậu: “Thấy cây phong đẹp quá, lại nghe nói nơi này tạm thời chẳng có ai… nên tôi mới mạo muội vào xem một chút.”
“Chắc quản gia bên đó nhầm lẫn thôi.” Sầm Úc cũng không quá để ý, cậu vốn chẳng có ý định kết thêm bạn mới, chỉ gật đầu rồi định bụng sẽ lịch sự tạm biệt.
Nào ngờ người đàn ông ấy lại tò mò nhìn cậu:
“Thứ lỗi tôi hơi đường đột, không biết em có từng làm mẫu ảnh bao giờ chưa?”
“?”
Câu hỏi kiểu gì vậy?
Sầm Úc thấy hơi khó hiểu.
Người đàn ông vội nói: “Dạo trước tôi tình cờ mua được một bộ ảnh.” Nụ cười đối phương thoáng chút ngần ngại, rồi lại ho khẽ thêm vài tiếng. Gã lấy tay che miệng, dường như định lấy gì đó ra, nhưng thấy có người ở đây nên lại thôi…
“Không sao.” Sầm Úc chú ý đến động tác của gã ta: “Anh muốn uống thuốc ạ?”
“Phải.” Người đàn ông đáp, nét mặt vẫn còn hơi ngượng nghịu, đoạn lấy lọ thuốc từ trong túi ra.
Mắt Sầm Úc vội lảng đi, cậu không có ý tọc mạch chuyện riêng tư của người khác. Thấy người đàn ông mặc quần áo kín mít giữa tiết trời chẳng mấy lạnh lẽo thế này, cậu cũng đoán được phần nào tình trạng sức khỏe của đối phương.
“Hay anh vào nhà ngồi đi?” Sầm Úc hỏi: “Để tôi lấy chai nước cho anh uống thuốc trước đã.”
Người đàn ông có phần ngạc nhiên nhìn cậu, nhưng rồi lập tức mỉm cười ngay.
Dù cả người trông xanh xao nhợt nhạt, nhưng đường nét gương mặt lại sắc sảo vô cùng, cả mái tóc lẫn màu mắt đều đen láy như mực. Có lẽ vì thể trạng vốn không được tốt, dưới mắt gã hằn chút quầng thâm, làn môi cũng phai màu đi ít nhiều.
Ấy vậy mà những thứ đó chẳng hề làm lu mờ vẻ ngoài ưa nhìn của gã mảy may, trái lại còn tạo nên một nét đẹp u ám đầy ma mị.
“Được, vậy thì cảm ơn em.” Người đàn ông cười nói.