Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 43: Những vị khách đặc biệt và lời hé lộ chấn động
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mãi đến tối mịt, chủ tiệc Khương Nguyên Thanh mới thong thả xuất hiện.
Ban đầu hắn mời vợ chồng Ngu Sân Ngọc, rồi đến Lâu Bách Xuyên; sau đó ngẫm nghĩ đến chuyện khai trương cần quảng bá, nên hắn ngỏ lời mời thêm cả Bùi Chá.
Dĩ nhiên, còn có một vị khách không mời mà vẫn tự ý đến — chính là Ngu Cẩn Hành.
Khi mọi người chuẩn bị dùng bữa tối, Khương Nguyên Thanh cảm thấy vô cùng khó xử: hắn vừa muốn tìm cách làm thân với Lâu Bách Xuyên, vừa phải tò mò tìm hiểu xem người mà Ngu Sân Ngọc say mê đến vậy có gì đặc biệt. Đồng thời, hắn cũng không quên mình đã mời Bùi Chá tới đây, đương nhiên phải tiếp đón người ta thật chu đáo.
Còn về Ngu Cẩn Hành... Khương Nguyên Thanh nghĩ đến là đã thấy đau đầu.
Dẫu là Lâu Bách Xuyên hay vợ chồng Ngu Sân Ngọc thì cũng chỉ ở lại chơi hết cuối tuần này thôi. Chiều chủ nhật là họ phải về rồi.
Tuy Ngu Cẩn Hành chưa hề nói nửa lời, nhưng Khương Nguyên Thanh đoán chắc một khi Ngu Sân Ngọc rời đi thì gã cũng chẳng có lý do gì để ở lại.
Với tâm trạng rối bời như vậy, nhân buổi chiều ngồi hàn huyên cùng Lâu Bách Xuyên, hắn mới vờ như lơ đãng buông vài lời để thăm dò ý tứ anh ta.
Nào ngờ Lâu Bách Xuyên chỉ mỉm cười đáp: “Họ đều là người quen của tôi cả.”
“Người quen ư?” Khương Nguyên Thanh không ngờ tới chuyện này. Việc Lâu Bách Xuyên biết Ngu Sân Ngọc, hắn còn cho là chuyện bình thường, bởi dù sao cả hai cũng cùng giới. Nhưng Sầm Úc thì... làm sao anh ta quen được chứ?
Mà Lâu Bách Xuyên cũng chẳng quanh co úp mở. “Sầm Úc làm cùng chỗ với tôi.”
Nghe vậy, Khương Nguyên Thanh sực nhớ ra công ty Lâu Bách Xuyên mới chuyển công tác về gần đây. Hắn bất giác thốt lên: “Ở tòa nhà Thiên Hòa à?”
“Phải.”
“Tòa nhà Thiên Hòa.” Khương Nguyên Thanh ngẫm nghĩ cái tên này một chốc, rồi bật cười trêu chọc Lâu Bách Xuyên: “Dạo này tòa nhà đó xuất hiện trên mặt báo khá nhiều đấy.”
“Ban nãy lướt tin, tôi còn lỡ bấm nhầm vào vụ việc của Tang Thiên Sơn.”
Khương Nguyên Thanh bèn khơi chuyện để làm vui: “Nhớ không lầm thì Tang Thiên Sơn hay đón người tan sở ngay dưới chân tòa nhà Thiên Hòa.” Rồi, hắn lại bâng quơ hỏi thêm: “Anh có vô tình chạm mặt Tang Thiên Sơn lần nào không?”
“Tang Thiên Sơn thì tôi chưa gặp.”
Khương Nguyên Thanh cũng chẳng mấy để tâm, vì hắn vốn chỉ định nói chuyện phiếm vài câu mà thôi. Nào ngờ, ngay giây tiếp theo, Lâu Bách Xuyên bỗng dưng tung ra một lời tiết lộ gây sốc:
“Nhưng tôi lại quen người Tang Thiên Sơn đến đón.”
Khương Nguyên Thanh cứ thấy giọng điệu đối phương có điều gì đó kỳ lạ. Hắn ngẫm nghĩ hồi lâu, vẫn chẳng thể nào nhớ nổi giữa Lâu Bách Xuyên và Tang Thiên Sơn từng có xích mích gì. Nếu thực sự phải tìm ra một điểm bất thường, thì có lẽ là vẻ quan tâm quá mức của anh ta khi nghe tin đồn về Tang Thiên Sơn hôm ấy.
Hay là người bí ẩn kia của Tang Thiên Sơn có quan hệ gì đó với Lâu Bách Xuyên?
Khương Nguyên Thanh còn đang mải miết suy tư rối rắm, thì Lâu Bách Xuyên đã đột ngột tung ra đòn quyết định:
“Người Tang Thiên Sơn đến đón là Sầm Úc.”
“...?” Khương Nguyên Thanh vô thức quay phắt về phía Lâu Bách Xuyên, chén trà trên tay cũng quên bẵng việc uống. Vài giây sau, hắn mới như người mất hồn, ngẩn người nhìn chằm chằm vào anh ta.
“Hả?”
Cuối cùng, một phần nhờ Lâu Bách Xuyên âm thầm ủng hộ, phần khác vì trạng thái thất thần của Khương Nguyên Thanh, bữa tối vốn chỉ định mời riêng vợ chồng Ngu Sân Ngọc bỗng hóa thành một buổi tụ họp đông đủ.
Khương Nguyên Thanh cũng đã hỏi riêng Ngu Sân Ngọc, nhân tiện nhắc đến việc trong biệt thự còn có một vị khách nữa là Bùi Chá.
Ban đầu, hắn chẳng mong Ngu Sân Ngọc sẽ đồng ý thêm người, nào ngờ y chỉ khựng lại một lát rồi gật đầu ngay lập tức.
“Được thôi.” Ngu Sân Ngọc đáp: “Đông người cho thêm phần náo nhiệt.”
“...” Khương Nguyên Thanh cầm điện thoại, lặng im không nói gì. Sao hắn cứ có cảm giác giọng điệu Ngu Sân Ngọc có vẻ không phải muốn đông người cho vui nhỉ? Mà là gom lại một mẻ để y dễ bề xử lý thì đúng hơn.
Hắn cố xua đi cái cảm giác kỳ lạ trong lòng, rồi bất giác nghĩ đến anh trai của y. Thành thật mà nói, Khương Nguyên Thanh hơi e ngại Ngu Cẩn Hành một chút: “Thế còn anh trai cậu?”
“Tôi không dám mời.”
“Kệ anh ta đi.” Ngu Sân Ngọc thờ ơ: “Hắn đâu có ngốc. Vả lại, cậu mời hay không thì khác gì nhau sao?”
Nghe y nói vậy, Khương Nguyên Thanh cũng thấy đúng là như vậy. Ngu Cẩn Hành kia, dù hắn có ngỏ lời hay không cũng vậy cả thôi. Nơi nào gã đã muốn đặt chân tới, không ai gọi gã cũng tự khắc đến; còn khi đã chẳng muốn đi rồi, có mời đến khô cả họng cũng bằng thừa.
Thôi, dẹp luôn cái ý nghĩ về vị Phật sống này cho nhẹ đầu.
Khương Nguyên Thanh chỉ thấy vô cùng mệt mỏi trong lòng.
Khu suối nước nóng của Khương Nguyên Thanh vốn dành cho giới thượng lưu, luôn đề cao sự riêng tư kín đáo tuyệt đối. Mỗi biệt thự đều được ngăn cách bởi đủ loại hoa cỏ, các loại cây cối đa dạng và non bộ hữu tình.
Dẫu vậy, hắn vẫn chừa một khoảng không gian riêng cho những buổi tiệc tùng, hội hè.
Vì bản chất là khách sạn nghỉ dưỡng, số lượng khách lại chẳng có bao nhiêu, Khương Nguyên Thanh cũng dặn trước mọi người cứ ăn mặc sao cho thoải mái là được, không cần quá câu nệ về hình thức.
Khổ nỗi ngoài chiếc áo khoác đã bị Ngu Sân Ngọc làm ướt ra, Sầm Úc chỉ còn mỗi cái hoodie đang mặc trên người. Mặc hoodie đi ăn tiệc thì thật không hợp chút nào, nên cậu đành phải thay chiếc áo màu kem Ngu Sân Ngọc cho mượn tạm.
Y cũng chọn một chiếc có kiểu dáng và màu sắc cực kỳ giống của cậu.
Tuy trông hao hao giống nhau là thế, nhưng khi khoác lên hai dáng người riêng biệt, lại toát lên hai khí chất hoàn toàn khác biệt.
Sầm Úc vốn mang trong mình nét lạnh lùng xa cách, nhất là khi lặng im, vẻ lạnh lùng cố hữu ấy càng hiện rõ trên từng biểu cảm của cậu. Khéo thay, chiếc áo màu kem nền nã kia đã vô tình làm dịu đi phần nào khí chất thờ ơ của cậu, khiến cả người Sầm Úc trông ôn hòa hơn hẳn.
Còn Ngu Sân Ngọc tuy lúc nào cũng mềm mại hiền hòa, nhưng nhờ khung xương và vóc dáng trời ban, sâu trong y vẫn cứ ẩn hiện một sự cao sang khó tả.
Hai người ngồi trên chiếc xe nhỏ do quản gia cầm lái, chẳng mấy chốc đã đến chỗ Khương Nguyên Thanh đãi tiệc.
Vừa bước xuống xe, Ngu Sân Ngọc liền nhìn về phía Lâu Bách Xuyên đang đứng chờ ở cửa. Anh ta bấy giờ đã thay một chiếc sơ mi kiểu dáng thoải mái. Thoáng bắt gặp Ngu Sân Ngọc, anh bèn gật đầu, rồi cất lời chào Sầm Úc đi phía sau: “Nếu hai cậu không lái xe đến, để mai tôi tiện đường đưa hai cậu về.”
Vừa định mỉm cười từ chối, Ngu Sân Ngọc đã bị Sầm Úc đang nóng lòng đẩy thuyền cho cặp đôi chính, chen ngang ngay: “Vậy thì còn gì bằng nữa! Bọn tôi đúng là chưa có xe về đây.”
Cậu nói dứt lời, bóng dáng Khương Nguyên Thanh liền bước ra từ trong phòng. Thấy cả nhóm, hắn gật đầu chào.
Bùi Chá cũng vừa hay xuất hiện, trên người là bộ cánh mới toanh. Chẳng rõ vô tình hay hữu ý muốn lấy lòng Lâu Bách Xuyên, gã lại chọn đúng bộ đồ của nhãn hàng nhà họ Lâu.
Lâu Bách Xuyên chỉ đưa mắt lướt nhanh qua rồi quay đi chỗ khác.
Còn Bùi Chá chào hỏi Sầm Úc xong thì chuyển ánh mắt sang Ngu Sân Ngọc đang đứng bên cạnh cậu…
Gã vốn quen biết Ngu Cẩn Hành, nên đương nhiên cũng chẳng lạ gì cậu em vàng ngọc của người kia.
Song, vẫn có một điều khiến gã chưa từng ngờ tới:
sao Sầm Úc có thể cặp kè với Ngu Sân Ngọc được cơ chứ?!
Nhưng rồi, gã lại sực nhớ ra những lời đồn thổi mà mình từng nghe được trong vài buổi tụ tập… Người ta rỉ tai nhau rằng Ngu Sân Ngọc là kẻ lụy tình, trót phải lòng một gã nhà quê nghèo rớt mùng tơi, cứ sống chết đòi theo cho bằng được. Vì không muốn em trai buồn bã, Ngu Cẩn Hành đành nhắm mắt làm ngơ, định bụng đợi Ngu Sân Ngọc chán rồi sẽ tính sau.
Bởi lẽ đó, ai mà chẳng biết Ngu Cẩn Hành cực kỳ không ưa Sầm Úc.
Bùi Chá vừa nghĩ đến đây, trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ, ngỡ như sắp tìm ra được mấu chốt của vấn đề thì một giọng nói quen thuộc đã bất ngờ cất lên ——
“...Sao mọi người chưa vào trong thế?” Người đàn ông theo sau Khương Nguyên Thanh cong môi mỉm cười.
Có lẽ là do sức khỏe không được tốt, gã lại ho khan vài tiếng giữa chừng rồi mới tiếp lời: “Vào đi nào, cơm nước đã sẵn sàng cả rồi.”
Nhìn người đàn ông ốm yếu quen thuộc kia, Sầm Úc gần như chết sững tại chỗ. Bởi vì vẫn còn không dám tin vào cảnh tượng trước mắt, nên cậu chưa để ý tới Ngu Sân Ngọc bên cạnh đã biến sắc, càng không hay biết tiếng reo kinh ngạc đầy giả tạo của y:
“Anh hai, anh đến khi nào thế?”