Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 49: Sóng gió trên mạng xã hội
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
⭒°. ݁✮
“…Ờm.” Sầm Úc còn đang vắt óc suy nghĩ xem làm sao để giải thích hình xăm này cho xuôi tai, thì Ngu Sân Ngọc đã kéo tay cậu đi về phía thành bể, rồi khoác vội chiếc áo choàng tắm lên người cậu.
Lúc này, Lâu Bách Xuyên đã kịp quay mặt đi chỗ khác, không nhìn Sầm Úc nữa.
“Tôi sẽ không ý kiến.” Anh đột nhiên lên tiếng.
Sầm Úc nhìn anh ta, nhưng Lâu Bách Xuyên vẫn chẳng hề ngoảnh lại, chỉ cứ thế cúi gằm xuống mặt nước lăn tăn: “Tôi đã nói rồi, chỉ cần không ảnh hưởng đến công việc, thì dù là tôi hay công ty, cũng sẽ không can thiệp vào tự do cá nhân của nhân viên.”
Lúc này, Ngu Sân Ngọc cũng đã choàng xong áo tắm. Y liếc sang kẻ từ đầu đến cuối vẫn chẳng buồn ngẩng mặt lên kia, bụng thầm cười khẩy. Thế nhưng ngoài mặt, y vẫn ngọt ngào nói với Sầm Úc: “Yên tâm đi anh~ Anh Xuyên chắc không cổ hủ đến mức đó đâu.”
“Phải không ạ?”
“Em tin là vừa bước ra khỏi đây thì anh Xuyên sẽ quên sạch bách mọi thứ trong này cho mà xem.” Ngu Sân Ngọc nói: “Một chút cũng chẳng nhớ gì sất.”
Cứ thấy lời Ngu Sân Ngọc là lạ làm sao ấy.
Song Lâu Bách Xuyên ở phía bên kia bể cũng chỉ thản nhiên “ừm” một tiếng.
Nghe xong xuôi, Ngu Sân Ngọc mới cười tủm tỉm dắt tay Sầm Úc, chuẩn bị rời khỏi bể. Y tiện tay vớ lấy hai chiếc dép lê để gần đó, rồi hệt như đang hầu hạ nàng Lọ Lem xỏ hài thủy tinh, ngay lúc Sầm Úc vừa nhấc chân lên khỏi mặt nước, đôi dép đã được đặt vừa khít vào chân cậu.
“Lát nữa về mình vẫn nên tắm lại một lần cho chắc anh ạ.”
“Chứ mấy cái suối nước nóng công cộng kiểu này, kể ra cũng chẳng sạch sẽ gì cho cam.”
Lâu Bách Xuyên thừa biết Ngu Sân Ngọc đang châm chọc mình, có điều anh ta không còn tâm trạng để đôi co với y.
Tuy Sầm Úc vẫn thấy bầu không khí giữa cả ba có gì đó không ổn, nhưng Lâu Bách Xuyên lại tỏ ra bình tĩnh đến lạ, mà Ngu Sân Ngọc trông cũng bình thường không kém. Thế nên, cậu đành phải cố gạt bỏ cảm giác lấn cấn trong lòng, rời khỏi khu suối nước nóng cùng Ngu Sân Ngọc.
Mãi đến khi bóng dáng cả hai đã khuất hẳn, Lâu Bách Xuyên mới thở phào một hơi dài dưới làn nước ấm.
Một lúc sau, anh ta đứng dậy khỏi bể, vội vàng bước nhanh tới chỗ đặt áo choàng, khoác lên người rồi cũng hấp tấp rời đi.
⭒°. ݁✮
Đến chủ nhật, Sầm Úc vốn tính đi nhờ xe Lâu Bách Xuyên về, ai ngờ anh ta lại nhắn tin đến:
【
Lâu Bách Xuyên:
Bên tôi có chút việc, phải đi trước một chuyến, xin lỗi nhé. 】
Sầm Úc vừa thấy anh ta nhắc đến công việc là chùn bước ngay, chỉ sợ bị đối phương lôi đi tăng ca cùng. Im lặng mãi đến gần trưa, đoán chừng Lâu Bách Xuyên đã rời đi rồi, cậu mới rụt rè đáp lại một câu rằng mình đã biết.
Nhắn tin xong xuôi, đồ đạc cũng đã thu xếp đâu vào đấy, Sầm Úc bỗng sực nhớ ra:
hai người họ về bằng gì bây giờ?
Vừa định hỏi xem nên nhờ Khương Nguyên Thanh đưa về, hay là để khách sạn gọi xe hộ, thì Sầm Úc chợt thấy điện thoại Ngu Sân Ngọc reo lên.
Y liếc nhanh qua số gọi đến, rồi đi thẳng ra ngoài sân nói chuyện. Sau khi nói chuyện với đầu dây bên kia một lúc, Ngu Sân Ngọc mới cầm điện thoại quay vào, báo với Sầm Úc: “Anh hai bảo sẽ đưa tụi mình về.”
“…”
Trời đất ơi!
Sầm Úc âm thầm gào thét trong lòng,
kiểu này thì xong đời mình rồi!
“…Hay là thôi, đừng làm phiền anh hai nữa.” Sầm Úc cố vớt vát.
Dĩ nhiên Ngu Sân Ngọc cũng nghĩ như cậu, nhưng khổ nỗi là, một khi Ngu Cẩn Hành đã quyết thì không ai cản nổi, với lại giờ này hai đứa đúng là đang trong cảnh không xe không cộ thật…
Biết trước sẽ ra nông nỗi này, thà rằng lúc đầu lấy đại một chiếc xe trong gara ra mà đi còn hơn.
Ngu Sân Ngọc tiếc hùi hụi trong bụng, nhưng vẫn cố tỏ ra thản nhiên như không: “Anh hai cũng chỉ có ý tốt thôi ạ.”
Mà trời mới biết anh ta có đang ngấm ngầm tính toán gì khác không.
Sự việc đã đến mức này, Sầm Úc biết có muốn chống cự cũng đành chịu.
⭒°. ݁✮
Đúng hai giờ chiều, ngay cổng khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, Sầm Úc được dịp chứng kiến màn xuất hiện đầy phô trương của Ngu Cẩn Hành.
Tính sơ sơ trợ lý với bác sĩ riêng cũng đã tới hai, ba người; đó là chưa kể đám vệ sĩ này nọ…
Ngu Sân Ngọc khẽ cau mày.
Y không tin anh trai mình lại không hiểu những gì y nói hôm đó.
Rõ ràng đã hiểu rõ từng câu chữ, mà nay còn bày vẽ ra vẻ thế này, chẳng phải là đang cố ý diễn trò sao?
Y bèn giả vờ như không thấy sự hiện diện của đám bác sĩ riêng và vệ sĩ lỉnh kỉnh kia, cứ thế tiến thẳng đến chỗ anh trai đang đứng cạnh một chiếc xe màu đen: “Anh cố tình đúng không?”
Ngu Cẩn Hành chẳng buồn đáp lời, chỉ khẽ gật đầu với Sầm Úc.
Sầm Úc liếc qua chiếc xe, nhận ra hàng ghế sau chỉ đủ cho hai người ngồi.
“…”
Mình phải ngồi ghế phụ à?
Cậu đảo mắt sang người trợ lý của Ngu Cẩn Hành đang đứng ngay sau lưng, thật sự không biết có nên chen vào đó hay không.
“Anh hai.”
“Xin lỗi nhé, xe hơi chật một chút.” Ngu Cẩn Hành lên tiếng. Gã không bảo Sầm Úc ngồi ghế phụ, nhưng cũng chẳng nói cậu nên ngồi vào đâu.
Sầm Úc ngẫm nghĩ một lát, đoán rằng gã ta đang muốn ra đòn phủ đầu mình đây mà.
“Vậy tôi ngồi ghế phụ nhé?” Cậu nói, rồi lại nhìn trợ lý của Ngu Cẩn Hành: “Chắc không giành mất chỗ của anh chứ?”
Anh chàng chỉ biết cười trừ, chẳng dám hó hé nửa lời.
“Cậu sang xe kia đi.” Cuối cùng, Ngu Cẩn Hành phải lên tiếng thì người trợ lý mới di chuyển sang một xe khác cùng đám bác sĩ riêng.
Sầm Úc khẽ nhún vai, mở cửa ghế phụ rồi ngồi xuống. Ngu Sân Ngọc và Ngu Cẩn Hành ngồi ở hàng ghế sau.
Có lẽ Ngu Sân Ngọc cũng không ngờ anh trai mình lại chơi chiêu này, lên xe rồi mà mặt mày vẫn còn hậm hực, chẳng mấy vui vẻ.
Sầm Úc thì chẳng hơi đâu mà bận tâm đến chuyện dỗi hờn của hai anh em đấy, cậu chỉ càng thêm khẳng định một điều:
chắc chắn là Ngu Cẩn Hành không ưa gì mình.
Nên mới cố tình bày vẽ ra đủ trò để gây khó dễ…
Ha, gã không biết loại “đũa mốc chòi mâm son” như
Sầm Úc
này – một khi đã thấy nhà họ Ngu phô trương như vậy, đừng nói là nhục nhã –
cậu ta
còn muốn sống chết đào mỏ cho bằng được Ngu Sân Ngọc ấy chứ?
Một tay Ngu Cẩn Hành chống cằm, lặng lẽ quan sát nét mặt Sầm Úc hồi lâu. Mãi sau, gã ta mới nói với tài xế: “Đi thôi.”
⭒°. ݁✮
Chẳng mấy chốc, xe đã bon bon trên đường cao tốc.
Đúng lúc ấy, Sầm Úc bỗng nhận được tin nhắn từ Tang Thiên Sơn:
【
Đại minh tinh:
Tạm thời cậu đừng lên mạng một thời gian nhé. 】
【
Sầm Úc:
? Ý gì? 】
【
Đại minh tinh:
Khó nói lắm, nói chung là vì muốn tốt cho cậu thôi. 】
Tang Thiên Sơn nhắn đúng một câu rồi im bặt, nhưng Sầm Úc vốn tính ngang như cua, hắn ta càng úp mở, cậu lại càng thêm tò mò.
Cậu bèn liền mở Weibo ra xem, để rồi, đập vào mắt là tin đồn “mập mờ” giữa cậu và Tang Thiên Sơn đang chễm chệ trên hot search!
Một lũ người rảnh rỗi đang bàn tán ầm ĩ!
Rằng cậu chính là anh dâu của Tang Thiên Sơn!!!
Thậm chí có người còn dẫn cả link thảo luận trên nhóm Douban ra, để dân tình xúm vào phân tích đủ kiểu – từ biểu cảm nét mặt đến từng cử chỉ của Tang Thiên Sơn, rồi soi cả quần áo hai người mặc
(dù chẳng có cái nào giống nhau, nhưng “tình yêu là bảo vệ” mà, phải đẩy thuyền tới bến luôn chứ)
– tất thảy càng chứng tỏ một điều…
Cậu, Sầm Úc này, chính là chàng vợ giấu mặt của Tang Thiên Sơn!
【
Sầm Úc:
???!!!! HẢ???!!! 】
【
Đại minh tinh:
…Đã bảo là đừng có xem, thế mà vẫn cố tình xem cho bằng được. 】
【
Sầm Úc:
Bộ cậu không đăng bài đính chính được à???? 🧐🤨 】
【
Đại minh tinh:
Chứ cậu thấy có sao nào lên tiếng thanh minh mà dân tình thèm tin không. 】
Sầm Úc:
…Nghe cũng có lý, không cãi được.
【
Sầm Úc:
Giờ tính sao đây! Tôi không muốn làm anh dâu chàng vợ gì đâu!!! 】
【
Đại minh tinh:
…Vậy chỉ còn một cách thôi. 】
【
Sầm Úc:
Cách gì? 】
【
Đại minh tinh:
Cậu đi show đó với tôi. Khi lên sóng, mọi người sẽ biết cậu là bạn thân tôi mời tham gia cho vui, tin đồn vợ chồng kia tự khắc sẽ lắng xuống thôi. 】