Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 55: Màn đối đáp kịch tính
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vãi! Kịch hay rồi đây!
Câu nói ấy gần như đồng loạt hiện lên trong đầu tất cả nhân viên đài Durian!
Cứ tưởng Tang Thiên Sơn là nhân vật chính gây chiến cho chương trình, ai ngờ bạn của hắn cũng chẳng phải dạng vừa đâu!
Nếu kịch bản có sẵn màn “chọc tức Vu Hòe Ninh”, chắc chắn ê-kíp sẽ đinh ninh đây là tình tiết đã được sắp đặt từ trước!
Vu Hòe Ninh không ngờ Sầm Úc lại thẳng thắn đến vậy, nụ cười trên môi cậu ta suýt chút nữa đã đông cứng.
Mặc dù câu “ngưỡng mộ đã lâu” ban nãy của cậu ta vốn chẳng có ý tốt đẹp gì – Sầm Úc thì có gì đáng để ngưỡng mộ cơ chứ, chẳng lẽ ngưỡng mộ cái danh “anh dâu” của Tang Thiên Sơn sao?
Nhưng cậu ta không ngờ, Tang Thiên Sơn đã ngang ngược và khó ưa như thế, mà đến bạn của hắn cũng chẳng khác gì, cùng một giuộc cả.
Thế nhưng, cậu ta biết lúc này mình tuyệt đối không thể nổi nóng, bởi fan và đám tài khoản seeding sẽ lao vào bình luận thay cậu ta, còn bản thân chỉ cần ung dung diễn tròn vai “sen trắng” ngây thơ là được.
Vu Hòe Ninh liền trưng ra vẻ mặt vô cùng bối rối: “…Ơ… em…”
Cậu ta ấp úng: “Em chỉ… nói một câu khách sáo thôi mà.”
Cậu ta nói thế, một mặt là để giải thích, mặt khác lại ngấm ngầm châm biếm Sầm Úc đúng là kẻ nghĩ nhiều, tự cho mình là trung tâm vũ trụ!
Đúng như Vu Hòe Ninh đoán, khung bình luận lúc này gần như bị fan của cậu ta càn quét sạch!
【 Ghê quá đi mất! Bé Ninh nhà mình hiền lành tử tế thế mà lại đụng phải cái thứ gì đâu không à! 】
【 Cút đi aaaa, biến khỏi chương trình ngay cho tao! Biết ngay bạn của cách cách cũng chẳng phải loại tốt lành gì!! 】
Chen giữa đó là mấy lời móc mỉa của fan Tang Thiên Sơn cùng với ý kiến từ “người qua đường nghĩa hiệp”:
【 Cười vãi, có mình tao thấy lúc nãy Vu Hòe Ninh cố tình xỉa xói, ai dè bị anh dâu nhà mình nghe ra xong bật lại luôn không? 】
【 Anh dâu gì? Ăn nói cho cẩn thận! Anh em cây khế đơn thuần thôi nhá! 】
【 Ồ~ 🙄 Bạn thân duy nhất có khác ha~ 】
“Vậy sao?” Sầm Úc cũng phá lên cười như Vu Hòe Ninh: “Tôi còn tưởng cậu đọc được ba cái tin vịt nhảm nhí nào trên mạng rồi kiếm cớ gây chuyện ở đây chứ.”
“Hóa ra chỉ là khách sáo thôi à?”
Đúng lúc này, Vệ Kha – bạn của Vu Hòe Ninh – cũng lên tiếng: “Ninh Ninh, mình qua đó trước đi.”
Hắn liếc Sầm Úc và Tang Thiên Sơn một cái, vẻ mặt không mấy thiện cảm: “Đừng nói chuyện với họ nữa.”
Ồ, “Ninh Ninh” luôn sao.
Sầm Úc nhìn Vu Hòe Ninh cười với Vệ Kha rồi đáp “được”, lập tức biết ngay cậu ta sắp giở trò gì.
Có vẻ là định tạo chút hint “tình anh em keo sơn” đây mà!
Sầm Úc liếc qua mặt mũi Vệ Kha một lượt, trong bụng không khỏi phán xét gu của kẻ đã đầu tư cho cả Vu Hòe Ninh lẫn Vệ Kha.
Thôi dẹp ba cái trò mèo đó đi, thu dọn đồ đạc rồi đi làm thuê cho nhanh.
Tang Thiên Sơn không ngờ Sầm Úc lại bốc đồng như vậy. Nhưng hắn cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên lắm, bởi lẽ người này xưa nay vốn thế, không ưa ai là sẵn sàng chơi tới cùng.
Nét mặt Ngu Cẩn Hành vẫn chưa hề xao động, gã cúi xuống xem đồng hồ, đoạn quay sang nói với Bùi Chá: “Lên máy bay thôi.”
【 …Có mình tui thấy Bùi Chá bị dìm hàng trông y như quản gia thôi hả? 】
【 Ai biết gốc gác của bạn Bùi Chá không, sao nhìn khí chất ngời ngời quá vậy 🥶 】
Cùng lúc đó, trên các diễn đàn và hội nhóm giải trí cũng bắt đầu rôm rả bàn tán về tập này. Chẳng mấy chốc, những người hóng chuyện đã đào ra được thân thế thật của Ngu Cẩn Hành – một tầm cỡ mà ngay cả ê-kíp chương trình cũng phải quỳ xuống gọi một tiếng “bố” chứ không hề điêu ngoa.
Vì không thể phát sóng trực tiếp trong khoang máy bay, nên livestream của chương trình đành dừng lại tại đây.
Tiếp đến là phần ghi hình theo chân khách mời.
Chỗ ngồi đã được chọn sẵn ngay từ lúc làm thủ tục check-in.
Nhóm bọn họ gần như đã bao trọn khoang thương gia. Vị trí cơ bản cũng được xếp theo từng cặp ngôi sao – bạn thân.
Sầm Úc và Tang Thiên Sơn vừa khéo ngồi ở hai ghế liền kề ngay chính giữa, còn hai bên cửa sổ là hai hàng ghế đơn.
Do kinh phí của ê-kíp có hạn, nên phần này họ phát thẳng cho mỗi khách mời một chiếc GoPro để tự ghi lại những khoảnh khắc trên chuyến bay.
Sầm Úc để ý thấy Vu Hòe Ninh tự dưng biến đi đâu mất một lúc. Giờ quay lại, dù môi cậu ta vẫn nở nụ cười tươi, nhưng mặt mày trông chẳng mấy vui vẻ; còn anh bạn Vệ Kha được gọi là “thân” kia thì càng sưng sỉa hậm hực hết sức.
Mãi cho đến khi cả hai bật GoPro lên, họ mới bắt đầu nói dăm ba câu nhăng cuội trước ống kính cho có lệ.
Tranh thủ lúc bên mình chưa quay, Sầm Úc bèn ghé sát lại gần Tang Thiên Sơn, thì thầm: “Ai vậy?”
Ánh mắt Tang Thiên Sơn hướng về phía cặp đôi Vu Hòe Ninh đằng kia, nhớ lại mấy tin quản lý từng nghe ngóng được lúc trước: “Căng phông kẻ bạt thích làm bộ tri kỷ ngàn đời.”
… Sầm Úc nhìn Tang Thiên Sơn: “Cái đó thì tôi biết, ý tôi là quan hệ cụ thể thế nào ấy.”
Nhìn sơ qua cũng thấy hai kẻ này hoàn toàn chẳng thân thiết gì cả.
“Nhà Vệ Kha có chút của ăn của để, cậu ấm chuẩn bị bước chân vào showbiz ấy mà.” Tang Thiên Sơn giải thích qua loa.
Nói huỵch toẹt ra là Vệ Kha muốn làm người nổi tiếng, nên gia đình mới dọn đường sẵn cho đi cửa sau. Trước mắt cứ để hắn lên show đang hot cho quen mặt khán giả đã, dù sao cái mác “bạn thân người thường” cũng dễ tạo ấn tượng. Sau đó tiện thể khoe ra vài điểm sáng trong chương trình, hết show thì vung tiền làm truyền thông rầm rộ, rồi cứ thế mà tiến thẳng vào giới showbiz thôi.
Tuy Vu Hòe Ninh bây giờ đang có tiếng, nhưng việc đột ngột chen chân được vào chương trình này, phần lớn e là cũng nhờ nguồn lực từ Vệ Kha.
Phía bên kia, Ngu Cẩn Hành liếc mắt qua camera một cái. Bùi Chá liền lặng lẽ xoay ống kính hướng về mình, cố hết sức để hình ảnh của Ngu Cẩn Hành xuất hiện ít nhất có thể.
Dù vị kia đã đến tham gia chương trình, nhưng thực chất cũng chỉ góp mặt cho có lệ, nên những cảnh nào không nhất thiết phải ghi hình thì tốt nhất là đừng quay.
“Đổi vệ sĩ rồi đấy à?” Ngu Cẩn Hành đột nhiên hỏi.
Bùi Chá không ngờ đối phương lại để tâm đến chuyện này, lòng thoáng chút mừng vui xen lẫn e sợ: “Người cũ không may bị thương, công ty tôi đã sắp xếp người khác thay thế rồi ạ.”
Ngu Cẩn Hành chống tay lên cằm, nhìn Bùi Chá: “Thế thì đúng là không may thật.”
“Xem ra tên đó không có số hưởng, lỡ mất cơ hội lên sóng tốt thế này mất rồi.”