Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 61: Màn kịch keo kiệt nhất trần đời
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dĩ nhiên Sầm Úc không hề hay biết gì về những chuyện đang diễn ra ngoài kia.
Chỉ đến khi cậu thi thố xong xuôi, vừa đặt chân lên bờ, thì mới thấy hệ thống im hơi lặng tiếng bấy lâu bỗng vọng lên đầy phấn khích trong đầu mình:
【 Ký chủ ơi! Thanh tiến trình của chúng ta đã vượt mốc 50% rồi đó!! 】
Thế mà đã được 50% rồi sao?
Con mèo ú này chẳng bao giờ báo cáo tiến độ gì đâu, cậu cứ ngỡ giờ mới chỉ đạt khoảng 30% là cùng.
Sao mình mới tham gia có một cuộc thi thôi mà mức độ hoàn thành cốt truyện lại tăng vọt đến vậy?
【 Chắc là có người đang lén lút giở trò sau lưng chúng ta. 】 Chú mèo ú nu phấn khích kêu “meo meo” mấy tiếng: 【 Khả năng cao là kẻ nào đó chuẩn bị ra tay bôi nhọ ký chủ rồi. 】
【 …Nghe tin anh sắp bị tính kế thì cũng đừng mừng rỡ đến vậy chứ nhóc con. 】
Sầm Úc thầm cạn lời trong bụng.
Vòng thi này cậu về nhì, còn người về nhất lại chính là cô bạn ngoài ngành của Giản Châu!
Dư Khả Tâm sung sướng đập tay ăn mừng với Giản Châu! Thế nhưng, trước thành tích gần như phá kỷ lục này, cô nàng cũng chỉ cười ngượng nghịu: “Trước đây em từng ở trong đội tuyển bơi lội ạ.”
Hiểu rồi, cao thủ smurf rank hành gà đây mà.
Vòng thi kết thúc, đội của Giản Châu dĩ nhiên có quyền ưu tiên lựa chọn nguyên liệu trước.
Cả hai tỏ ra rất lịch sự, chỉ chọn hai món rồi nhanh chóng rời khỏi chiếc bàn dài bày la liệt đồ nướng BBQ.
Lượt tiếp theo thuộc về Sầm Úc và Tang Thiên Sơn.
Sầm Úc thầm cười hả hê trong bụng:
Tới đây, xem anh đây mặt dày đến mức nào!
Cậu vơ lấy vơ để một đống đồ ăn, chỉ để lại đúng ba phần rau cho ba đội còn lại: “Ngại quá, chỗ này bọn tôi xin lấy hết nhé.”
Tang Thiên Sơn cảm thấy có gì đó không ổn. Hắn sợ Sầm Úc làm thế sẽ bị ném đá, bèn vội chữa cháy: “Ban nãy tôi chỉ đùa chút thôi... Tôi cũng không ăn được nhiều vậy đâu.”
Nói đoạn, hắn đặt bớt nguyên liệu xuống bàn, chỉ lấy đi một phần nhỏ.
Sầm Úc có thể dễ dàng tưởng tượng ra cảnh ekip sẽ chèn thêm dòng chữ gì để "tẩy trắng" cho mình, chắc chắn sẽ có thêm hiệu ứng
“BOY THẲNG TÍNH”
ngay cạnh đầu cậu mà xem.
Sầm Úc bèn giữ chặt tay Tang Thiên Sơn lại: “Tôi có thể ăn hết chừng này mà.”
Quả nhiên, đúng như dự đoán, khung bình luận bắt đầu đồng loạt chỉ trích Sầm Úc. Nào là đồ mặt dày không biết ngượng, thứ tiểu nhân đắc chí, rồi thì cứ chờ xem “anh nhà”, “chị nhà” bọn này xử lý ngươi ra sao!
Những kẻ đáng ghét đó nên biến mất hết đi!
Ngu Cẩn Hành đã quay trở lại bên hồ bơi. Dĩ nhiên, gã đã chứng kiến toàn bộ màn kịch lố bịch mà Sầm Úc cố tình dựng lên. Ánh mắt người đàn ông hướng về phía ekip chương trình đang đứng gần đó, khuôn mặt ai nấy đều vừa phấn khích vừa xen lẫn chút khó xử.
Có lẽ chính ekip cũng không ngờ họ lại có được một vị khách mời chịu chơi đến vậy, sẵn sàng hết mình để tạo drama cho chương trình.
Bùi Chá thấy Ngu Cẩn Hành quay lại, cũng không hỏi xem đối phương vừa đi đâu, chỉ chán nản nói: “Xin lỗi, thua mất rồi.”
Ngu Cẩn Hành chẳng mảy may bận tâm.
Tiếp sau đó là hàng loạt các phần thi khác. Suốt khoảng thời gian ấy, đội của Ngu Cẩn Hành gần như chỉ có một mình Bùi Chá tham gia. Chẳng mấy chốc, fan Bùi Chá đã bắt đầu lên tiếng phàn nàn ầm ĩ:
【 Ông bạn của anh Bùi nhà mình… bộ mời phải Phật sống hay gì vậy? Sao chẳng thấy động tĩnh gì hết vậy trời? 】
【 Thương anh Bùi quá, đi show mà còn phải gánh tạ! 】
【 Các vị ở trên chịu khó đi tra tên người ta giúp, đảm bảo sẽ có bất ngờ lớn đấy 🤫🤫 】
Ngay sau đấy, hình như đã có người tìm hiểu xong rồi quay lại. Khung bình luận bỗng dưng im bặt trong chốc lát, một lúc lâu mới có kẻ dè dặt lên tiếng.
【 Đây đúng là kẻ có thế lực lớn và “gốc to” thật sự rồi 😖 】
Còn Ngu Cẩn Hành cũng chỉ tham gia đúng một phần thi duy nhất, đó là trò lật bài nhớ vị trí ——
Ekip sẽ trải toàn bộ các lá bài poker ra bàn, người chơi chỉ có 40 giây để ghi nhớ chất và vị trí của từng lá. Ngay sau đó, họ sẽ úp toàn bộ bài xuống, và người chơi phải tìm ra đúng vị trí của tất cả các lá bài thuộc 3 chất do chương trình chỉ định.
Tựu trung lại, mỗi vòng thi cần phải tìm chính xác vị trí của 12 lá bài.
Tìm được càng nhiều thì điểm càng cao, kết quả cuối cùng sẽ được xếp hạng dựa trên tổng điểm này.
Bốn người thi trước đó, người giỏi nhất cũng chỉ tìm ra được vỏn vẹn 6 lá bài đúng vị trí và chất… Đến lượt Ngu Cẩn Hành, gã chỉ liếc qua các lá bài một lát, rồi quay sang nói với ekip:
“Được rồi.”
“??” Đạo diễn cầm loa hỏi lớn, tỏ vẻ không dám tin: “Anh chắc chắn chứ?? Có cần xem thêm chút nữa không, vẫn chưa hết thời gian quy định đâu.”
“Chắc chắn.” Ngu Cẩn Hành đáp.
Vừa dứt lời, gã liền quay người đi. Đợi khi nhân viên úp toàn bộ mặt bài xuống, gã mới nhìn vào ba lá “3”, “9”, “J” mà nhân viên đưa ra. Vậy mà chưa đầy một phút sau, Ngu Cẩn Hành đã tìm ra chính xác vị trí của tất cả các lá bài mang giá trị 3, 9, J thuộc cả bốn chất khác nhau!
Đáng nói hơn, lúc lật bài, gã gần như chẳng hề ngập ngừng dù chỉ một giây.
Chưa hết, Ngu Cẩn Hành còn lật bài theo từng chất một…
Đến nước này, dù là ekip hay tất cả khách mời có mặt tại đó, ai nấy đều sững sờ đến mức đứng hình!
Dường như họ không ngờ trí nhớ của Ngu Cẩn Hành lại siêu phàm đến thế.
Chỉ riêng Sầm Úc là chẳng hề ngạc nhiên chút nào.
Cậu nhớ mang máng Ngu Cẩn Hành từng có một thời gian dài sống ở một xó xỉnh hẻo lánh nào đó. Chỗ ấy gần như không có bất kì thú vui giải trí nào khác ngoài một bộ bài tây. Và trò tiêu khiển gã ta chơi thường xuyên nhất, có lẽ chính là xáo bài và ghi nhớ chất của từng lá.
“Trí nhớ của anh Cẩn Hành siêu đẳng quá!” Vu Hòe Ninh liền nhanh nhảu tâng bốc ngay lập tức. Ban nãy ở trong phòng, cậu ta đã lén lút tìm hiểu thông tin về người này rồi.
Cậu ta phát hiện ra đây mới là người có thế lực lớn thật sự!
Nên lần này phải nịnh cho khéo, nịnh đến cùng.
Nghe vậy, Ngu Cẩn Hành chỉ khẽ cau mày nhìn cậu ta.
Vu Hòe Ninh ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhưng ánh mắt của đối phương lại khiến cậu ta vô cùng sợ hãi, chân cũng bất giác lùi lại vài bước theo phản xạ.
“Xin lỗi.” Ngu Cẩn Hành nhìn thẳng vào Vu Hòe Ninh: “Tôi không thích người khác gọi tôi như thế cho lắm.”
“Cứ gọi ngài Ngu là được.”
Dường như Vu Hòe Ninh không ngờ Ngu Cẩn Hành lại chẳng thèm nể nang đến vậy. Nhưng biết rõ đây là nhân vật mình không thể đắc tội, cậu ta đành cười trừ cho qua chuyện.
Trái lại, Ngu Cẩn Hành có vẻ vẫn chưa thấy câu nói của mình phũ phàng đến mức nào, gã chỉ hơi nhìn về phía ekip đạo diễn: “Giờ tôi có thể đi chọn đồ được rồi chứ?”
Đám fan của Vu Hòe Ninh rất muốn chửi bới mà lại không dám bùng nổ thành lời.
Cuối cùng, họ chỉ đành ấm ức buông một câu:
【 Tưởng có tiền là hay lắm sao! 】
【 Cười phá lên, idol của mình không kết thân được, fan xấu hổ quá hóa giận rồi kìa 🤡🤡 】
Vòng này Tang Thiên Sơn xếp thứ ba, tính ra cũng có thể lấy được kha khá nguyên liệu. Vậy mà hắn chỉ đứng nhìn Ngu Cẩn Hành đang đủng đỉnh tiến về phía chiếc bàn dài.
Gã thong thả dạo một vòng quanh bàn, đảo mắt sang những cọng rau xanh ít ỏi đáng thương bên chỗ Bùi Chá.
“Lấy ít thịt đi!” Bùi Chá la lên.
Ngón tay Ngu Cẩn Hành khẽ gõ nhịp lên mặt bàn. Ánh nhìn gã hướng về phía Tang Thiên Sơn, sau đó nhanh như chớp lướt qua Sầm Úc đang đứng gần đó, rồi cuối cùng dừng lại trên ekip đạo diễn:
“Tôi nhớ luật thi là người thắng được lấy nguyên liệu không giới hạn, phải không?”
“…Ờm, vâng.” Đạo diễn cầm loa đáp.
Nghe câu hỏi này của Ngu Cẩn Hành, trong lòng ông ta bỗng dấy lên một dự cảm chẳng mấy tốt đẹp…
Nhỡ đâu trên mạng có đứa chửi vị "sugar daddy" này, thì mình biết đường nào mà xử lý đây! Chạy đi điều hướng dư luận hay là khóa bình luận luôn cho nhanh?
Ngu Cẩn Hành khẽ gật đầu, sau đó dùng giọng điệu hệt như những vị tổng giám đốc bá đạo bước vào cửa hàng đồ hiệu rồi phán một câu xanh rờn “trừ cái này ra, còn lại gói hết cho tôi”, gã tuyên bố trước ống kính: “Vậy thì tôi lấy tất.”
“Tất cả những thứ ở đây, tôi lấy hết.”
Trong lúc nói, tầm mắt Ngu Cẩn Hành lại hướng về phía Sầm Úc đang đứng ở một góc khác.
Cậu tình cờ chạm phải ánh nhìn của đối phương. Ngay lập tức, gã liền quay mặt đi, tựa như ban nãy chỉ vô tình lướt qua Sầm Úc mà thôi.
Còn khung bình luận trực tiếp lúc này ——
【 Sao nào? Mấy anh hùng bàn phím giờ không còn mạnh miệng nữa sao? Mới nãy còn chửi "anh dâu" vui lắm mà? Giờ daddy đòi ôm trọn gói cả rồi đấy, sao đứa nào đứa nấy câm hết cả rồi sao?! 】