Chương 7: Màn kịch anh nhà quê và con số 1 hiểu lầm

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 7: Màn kịch anh nhà quê và con số 1 hiểu lầm

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nói chuyện gì vậy?
Chắc là bàn về “bà xã” của mình?
Chẳng hiểu sao trong đầu Sầm Úc lại đột nhiên nảy ra ý nghĩ ấy.
Cậu khẽ cười thầm, nhìn Lâu Bách Xuyên: “Ngay bây giờ ạ?”
Lâu Bách Xuyên đảo mắt quanh văn phòng, có lẽ vì còn chưa đầy nửa tiếng nữa mới đến giờ làm nên đèn đóm vẫn chưa bật.
Nhân viên trong công ty này tuyệt nhiên không bao giờ cần mẫn đến sớm về muộn.
Phải sát nút năm phút trước giờ làm, mọi người mới bắt đầu lục tục kéo đến, chỉ cốt sao quẹt thẻ chấm công đúng vào giây cuối cùng.
“Ừ, bây giờ.” Lâu Bách Xuyên liếc nhìn về phía phòng làm việc của mình.
Anh ta cho rằng lúc không có ai xung quanh chính là thời điểm thích hợp nhất để nói về chuyện này.
Dù chẳng tài nào đoán được ẩn ý trong tin nhắn của Sầm Úc, nhưng Lâu Bách Xuyên vẫn thừa biết quy tắc nơi công sở — những chủ đề kiểu này, đặc biệt là khi có liên quan đến xu hướng tính dục, thì tuyệt đối không nên đem ra bàn tán chỗ đông người.
Sầm Úc lộ rõ vẻ mặt khó hiểu tột độ.
Cậu không biết Lâu Bách Xuyên gọi mình có việc gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi vào phòng anh.
“Ngồi đi.” Lâu Bách Xuyên chỉ tay vào chiếc ghế đặt trước bàn làm việc.
Sầm Úc ngồi xuống.
Hôm nay không có họp hành gì nên cậu cũng ăn mặc thoải mái hơn thường lệ, như hầu hết mọi người trong công ty. Chỉ riêng Lâu Bách Xuyên là ngày nào cũng như ngày nào, lúc nào cũng đóng bộ suit ba mảnh cứng nhắc.
Lâu Bách Xuyên xoay người về phía cuối phòng: “Mua cho cậu đấy.”
Anh ta ra hiệu cho Sầm Úc nhìn cốc cà phê mình vừa đặt lên bàn.
Cậu liếc sang, thật tình không thể hiểu nổi Lâu Bách Xuyên đang có ý đồ gì?!
“... Cảm ơn?”
“Chuyện là thế này.” Lâu Bách Xuyên cố lựa lời để mở đầu: “Cậu có suy nghĩ gì về công việc hiện tại không?” Anh ta nói tiếp: “Hoặc là, với tư cách là cấp trên của cậu, có bất cứ ý kiến hay góp ý nào về tôi thì cứ việc nói thẳng.”
Anh ta nói bóng gió.
“...?” Sầm Úc thực sự chẳng hiểu nổi nữa rồi.
Gì thế này? Định đuổi việc mình hay chuẩn bị tăng lương đây?
Tôi có được phép nói là… ngày nào anh cũng bắt người ta tăng ca chạy đua mệt nghỉ thế này, đúng chuẩn tư bản bóc lột sức lao động không?
Sầm Úc thầm đảo mắt một lượt, nhớ đến tin nhắn lúc rạng sáng của Lâu Bách Xuyên ——
“Khụ.” Cậu khẽ hắng giọng: “Tôi nghĩ chúng ta nên tôn trọng thời gian riêng tư của nhau.”
Đừng có nửa đêm nửa hôm nhắn tin bắt sửa tới sửa lui nữa!
Bàn tay đang cầm chiếc bút máy khựng lại.
Lâu Bách Xuyên đưa mắt nhìn Sầm Úc ngồi phía đối diện. Thật lòng mà nói, anh ta vẫn khá có cảm tình với cấp dưới này, vừa lanh lợi lại vừa nghiêm túc làm việc chăm chỉ.
Nhưng mà
Lâu Bách Xuyên âm thầm nhíu chặt mày. Anh ta tuyệt đối không muốn dây dưa vào bất cứ chuyện yêu đương công sở nào với nhân viên.
Ánh mắt anh vô thức dừng lại trên làn da trắng lạnh cùng nốt ruồi lệ dưới khóe mắt Sầm Úc, khẽ mím môi: “Thời gian riêng tư?”
“Vâng.”
“Là nên dành cho người kia một khoảng thời gian riêng.”
Sầm Úc chẳng hiểu tại sao mình vừa nói xong, Lâu Bách Xuyên lại trưng ra bộ mặt như thể vừa gặp phải kẻ thù không đội trời chung.
Anh ơi! Nửa đêm anh nhắn tin cho cấp dưới bắt sửa đề án mà không thấy bất thường à?
Chỉ bảo anh đừng làm phiền người ta sau giờ làm việc nữa thôi, có cần phải ra vẻ như trời sắp sập đến nơi không…??
“Được.” Cuối cùng Lâu Bách Xuyên cũng thở phào một hơi: “Tôi sẽ cân nhắc thêm.”
Nếu Sầm Úc đã khẳng định chuyện này chỉ nên nói trong thời gian cá nhân… thì miễn sao không ảnh hưởng đến công việc, anh ta cứ lờ đi là được.
Thoáng thấy đáy mắt Sầm Úc sáng lên sau khi nghe mình trả lời, Lâu Bách Xuyên liền đảo mắt sang hướng khác, ánh nhìn rơi xuống vách kính mờ phía sau phòng làm việc: “Có điều cần nói trước cho rõ.”
“Trong giờ làm thì vẫn phải chuyên tâm làm việc.”
“Đương nhiên rồi ạ.”
Đương nhiên cái đầu anh chứ!
Sầm Úc nghĩ bụng:
mấy lúc tôi lười biếng không làm việc mới thực sự là thời gian riêng của tôi.
Song, thấy Lâu Bách Xuyên dường như cũng đã tự ngẫm lại cái thói phá rối giấc ngủ, ảnh hưởng tinh thần và buộc nhân viên tăng ca lúc nửa đêm — Sầm Úc không có ý định dồn ép thêm nữa, biết thế nào là điểm dừng.
Cậu nhìn Lâu Bách Xuyên đang trầm ngâm nghĩ ngợi, chợt nhớ ra một chuyện hệ trọng khác.
“À đúng rồi, anh Xuyên.” Sầm Úc gọi Lâu Bách Xuyên, bởi công ty này theo mô hình quản lý phẳng nên mọi người không xưng hô theo chức vụ: “Tối nay nhóm mình có hẹn đi ăn uống gì không anh?”
Lâu Bách Xuyên để ý thấy bên ngoài văn phòng đã có lác đác bóng người bước vào, ánh đèn cũng lần lượt được bật lên. Dù chỉ có vài khu vực sáng choang, nhưng bấy nhiêu cũng đủ để biết nhân viên đang lục tục đi đến.
Anh ta hoàn toàn không muốn ai bắt gặp cảnh mình và Sầm Úc trò chuyện riêng trong phòng.
Không phải vì có gì mờ ám, mà chủ yếu do nhân viên thường hay suy diễn lung tung — nào là thăng chức, tăng lương, rồi thay đổi cơ cấu và ti tỉ chuyện linh tinh khác — xong lại đi dò hỏi khắp nơi.
Lỡ đâu những lời đó bay đến tai Sầm Úc.
Cậu ta vốn chẳng phải kiểu người giữ mồm giữ miệng gì cho cam, Lâu Bách Xuyên không muốn công khai giới tính ngay giữa công ty, nhất là dưới cái mác “yêu đương công sở” ấy.
“Có.” Lâu Bách Xuyên đáp, mắt dán vào màn hình máy tính: “Cậu có thể ra ngoài được rồi đấy.”
Sầm Úc thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cậu cầm lấy cốc cà phê Lâu Bách Xuyên đưa ban nãy rồi rời khỏi phòng anh.
Vừa về đến chỗ ngồi của mình, một cô gái tóc đỏ đã rón rén tiến đến phía sau, vỗ nhẹ lên vai Sầm Úc.
Cậu ngoảnh lại, nhận ra đó là đồng nghiệp từ nhóm thiết kế.
“Có việc gì sao?”
“Cái ông trời con kia tìm cậu làm gì thế?” Tang Lạc liếc mắt về phía văn phòng.
“Nói chuyện tiệc tối thôi.” Sầm Úc đáp lời Tang Lạc. Cô là đồng nghiệp khá thân thiết với cậu, thỉnh thoảng cả hai lại rủ nhau xuống khu vực hút thuốc dưới tầng rít vài hơi.
Sầm Úc hút không nhiều, dạo này chỉ khi nào bị mấy cái đề án của Lâu Bách Xuyên hành cho đau hết cả đầu thì cậu mới hút một điếu mà thôi.
Ngẫm nghĩ một lát, Sầm Úc vẫn thấy có gì đó không ổn lắm.
Sao hôm nay Lâu Bách Xuyên cứ lạ lạ ấy nhỉ.
Cậu không kìm được, bèn liếc sang Tang Lạc rồi ngoắc tay: “Cô thử phân tích xem.”
“Kể nghe trước cái đã.” Tang Lạc vừa đáp vừa ra hiệu muốn hút thuốc.
“Được.”
Cả hai cùng đi xuống khu vực dành riêng cho người hút thuốc ở tầng trệt.
Có lẽ vì còn khá sớm nên chỗ này chẳng có bóng người nào khác.
Sầm Úc châm một điếu, thấy Tang Lạc đang nháy mắt nhìn mình: “Rồi đó, nói nhanh đi.”
Cậu bèn thuật lại đầu đuôi những hành động lạ lùng của Lâu Bách Xuyên từ hôm qua đến sáng nay.
Tang Lạc đăm chiêu suy nghĩ trong thoáng chốc.
Đoạn cô ngước nhìn Sầm Úc ——
“Liệu có khi nào là thế này không nhỉ...”
“Hửm?”
“Cái ông trời con kia hoàn toàn không hiểu số 1 cậu gửi là gì hết.”
“…” Sầm Úc đang ngậm điếu thuốc trên môi cũng phải sững người: “… Không đời nào chứ??”
Nhưng ngẫm kỹ hơn mới nhận ra, từ trước tới giờ cậu đều trả lời “đã nhận” hoặc “OK”, nếu không thì cũng thả một icon nào đó…
Chỉ có lần này, vì quá bực bội nên mới gửi thẳng mỗi số “1”.
“Cha nội đó không hiểu thì mắc gì phải đáp lại bằng mấy lời kỳ quặc thế kia?”
“Biết đâu anh ta lại tưởng cậu đang công khai giới tính với anh ta thì sao.” Tang Lạc bình thản rít hơi thuốc cuối cùng, buông một câu như sét đánh ngang tai, rồi vỗ nhẹ lên vai Sầm Úc:
“Chúc mừng nhé, cậu đã công khai giới tính thành công trước mặt cái ông trời con.”
“…” Sầm Úc cạn lời.
Cậu lập tức dụi mạnh điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bên cạnh, đoạn quay sang Tang Lạc: “Thảo nào cái cha nội đó mới hỏi dò tôi suy nghĩ về công ty này nọ.”
Thế thì câu trả lời ban nãy của mình giải đáp cho cái vấn đề trời ơi đất hỡi nào đây?!
Thời gian riêng tư cho nhau ư?!
Rốt cuộc Lâu Bách Xuyên đã suy diễn thành ý tứ gì rồi!!!
“Thôi, bỏ đi.” Sầm Úc thở dài một hơi, nhìn sang Tang Lạc bên cạnh cũng vừa dụi tắt điếu thuốc: “Mà tôi đúng là 1 thật.”