Chương 81: Sắm vai streamer lừa đảo (5)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 81: Sắm vai streamer lừa đảo (5)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

⭒°. ݁✮
“Thời cấp ba của Quân chắc là vui lắm nhỉ?” Sầm Úc vừa ngắm nghía bức tranh trước mặt vừa hỏi.
Bùi Hằng Quân đứng sát bên Sầm Úc, thân hình cao hơn cậu một chút. Y cũng hướng mắt về bức tranh trên tường, ánh mắt chất chứa nỗi niềm xưa cũ: “Cũng bình thường thôi em.”
“Nhưng mà… anh rất nhớ năm ấy.”
“Năm ấy ư?” Sầm Úc lập tức liếc nhìn dòng đề tên, thắc mắc: “Năm 2012 sao?”
Bùi Hằng Quân khẽ gật đầu.
Thế là Sầm Úc bèn cố lục lọi những ký ức thuở còn cắp sách đến trường của mình. Nhưng rồi, cậu nhanh chóng phát hiện ra tất cả đều đã sớm chìm vào quên lãng.
Tâm trí cậu hiện giờ chỉ còn chắp vá bởi vài mảnh vụn ký ức về những buổi học thêm lặt vặt và các kỳ thi cử.
Có lẽ là vì hệ thống chủ lười đến độ chẳng thèm dựng một quá khứ nào ra hồn cho một NPC tép riu như cậu chăng?
“Năm 2012 có chuyện gì đặc biệt hở?” Sầm Úc hơi tò mò: “Mà Quân cứ nhớ mãi không quên vậy?”
Năm 2012, vừa tròn mười năm trước, cũng là lúc khóa của Bùi Hằng Quân tốt nghiệp.
Tính tới tính lui, chẳng phải lúc đó y đang học lớp mười hai hay sao?
Trong truyện gốc, sau này Bùi Hằng Quân đã đỗ vào được một trường đại học rất danh tiếng.
Vậy ra đây chính là lý do khiến đối phương cứ ôm hoài niệm về năm cuối cấp của mình ư?
Nhưng Sầm Úc vẫn thấy có gì đó sai sai.
Bộ truyện kinh dị này đã hé lộ rằng buổi họp lớp là một âm mưu lớn, và tất cả mọi người rồi sẽ bị cuốn sâu vào những âm mưu chồng chất ấy…
Thật ra Sầm Úc không phải kẻ bay màu đầu tiên.
Người bỏ mạng sớm hơn cả là một cậu ấm nhà giàu, bị phát hiện chết bất đắc kỳ tử tại nhà ngay trong đêm đầu tiên của buổi họp lớp.
Tuy nhiên, điều rợn gáy nhất vẫn chưa dừng lại ở đó: vào ngày hôm sau, một trận sạt lở đất đã bất ngờ ập xuống.
Trớ trêu thay, nó lại tình cờ chặn đứng lối duy nhất để ra ngoài, biến ngôi làng thành một hòn đảo biệt lập.
Trước khi đường sá được khai thông, mọi người không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bó gối chờ cứu hộ.
Tất nhiên, trong số họ cũng có kẻ lên tiếng muốn rời khỏi trước. Khi phải chứng kiến cảnh bạn bè cứ chết dần chết mòn như thế, chẳng một ai đủ can đảm để ở lại cái chốn quái quỷ này thêm một phút giây nào nữa.
Thế nhưng, dường như cuối cùng đám người bỏ đi ấy cũng mất tích trong núi rừng và vĩnh viễn không trở về.
Mãi đến tận cuối truyện, đội cứu hộ mới tìm thấy Bùi Hằng Quân đang ngất xỉu bên vệ đường. Vừa tỉnh lại, y vội vàng báo rằng vẫn còn một người khác ở gần đó.
Thế là đội cứu hộ bèn nhìn sang, phát hiện một bóng người đã rơi xuống ngay dưới sườn đồi.
Câu chuyện kết thúc lấp lửng ngay tại đây, chẳng kẻ nào biết người sống sót tới cuối cùng thực sự là ai.
Riêng Sầm Úc thì đoán là một trong mấy công chính.
Thụ chính đã nhấn mạnh năm 2012 nhiều đến thế, kiểu gì đây cũng là một nút thắt cực kỳ quan trọng trong truyện cho mà xem.
Chắc chắn năm đó phải xảy ra chuyện động trời, thì mới dẫn đến thảm kịch cả nhóm lần lượt bỏ mạng khi quay về họp lớp.
Vẫn còn đang mải mê chìm trong suy tư, Sầm Úc bỗng thấy điện thoại của Bùi Hằng Quân rung lên.
Y nhanh chóng lùi ra xa vài bước để nghe máy.
Một lát sau, y khẽ gật đầu, ậm ừ thêm vài tiếng rồi cúp điện thoại.
Bùi Hằng Quân quay lại nhìn Sầm Úc: “Lớp trưởng bảo đã liên lạc xong xuôi cả rồi.”
Y cong môi cười tủm tỉm: “Ngoài chúng ta ra thì còn có tám người nữa, đều là bạn học cũ của anh. Chắc do đợt này ai cũng rảnh nên mới tiện đường về họp lớp.”
⭒°. ݁✮
Đúng sáu giờ chiều ngày mười tám tháng bảy, họ đến làng Tứ Bình, quê của Bùi Hằng Quân.
Sầm Úc say xe sấp mặt, vừa dừng lại đã phải chạy vội ra vệ đường nôn thốc nôn tháo…
Tới lúc cậu ngẩng đầu lên, Bùi Hằng Quân đã chìa sẵn chai nước ra.
“…Cảm ơn.” Sầm Úc nhận lấy rồi súc miệng vài lần. Sau đó, đập vào mắt cậu là một người đàn ông đang đứng ngay ở cổng làng.
Hắn ta mặc áo phông và quần short đi biển, chân đi dép lê. Trông thấy bóng dáng Bùi Hằng Quân, hắn lập tức gọi í ới:
“Hằng Quân, mình đây này!”
“Giang Thoan?” Bùi Hằng Quân hơi ngạc nhiên: “Cậu ra tận đây đón bọn tớ đấy à?”
Giang Thoan mang một vẻ đẹp trai đầy hoang dã, với làn da rám nắng màu lúa mì và vết sẹo ở khóe miệng. Nhìn thoáng qua cũng đủ biết hắn là người thường xuyên hoạt động ngoài trời.
Vẻ mặt đang hớn hở của hắn chợt sững lại khi nghe thấy hai tiếng “bọn tớ”, rồi ánh mắt mới từ từ chuyển sang Sầm Úc đứng bên cạnh.
Nụ cười trên môi gã đàn ông sượng đi thấy rõ.
“Đây là…?”
“Bạn thân của tớ đó.” Bùi Hằng Quân nhanh nhẹn kéo Sầm Úc đến trước mặt Giang Thoan: “Em ấy đang rảnh nên muốn ghé qua đây chơi một chút.”
“Cậu ta cũng là giáo viên giống Hằng Quân hả?” Giang Thoan dò hỏi.
Hắn ta nghĩ thầm:
buổi họp lớp này cũng phải kéo dài cả tuần. Ngoài mấy người xin nghỉ phép năm ra, hoặc những người làm giáo viên có kỳ nghỉ hè dài như Bùi Hằng Quân, thì làm gì có ai rảnh rang để “ghé chơi” lâu như thế.
“À… không phải.” Sầm Úc đáp.
Hôm nay cậu mặc áo phông đến đây. Khi đưa tay lên vẫy chào Giang Thoan ban nãy, hình xăm thiên thần trên cánh tay Sầm Úc liền lộ rõ mồn một.
Đã vậy, lúc cất lời, chiếc khuyên lưỡi thấp thoáng trong miệng Sầm Úc cũng lập tức lọt vào mắt Giang Thoan. Thế nên hắn ta mới đâm ra ác cảm với Sầm Úc, bụng bảo dạ kẻ này chắc chả phải hạng người tử tế gì cho cam.
“Tôi làm việc tự do thôi.” Dĩ nhiên Sầm Úc cũng thừa sức nhận ra sự khó chịu trong mắt đối phương, nhưng cậu vẫn tỉnh bơ như không nhìn thấy: “Nghe nói chỗ các anh vui lắm nên tôi ghé qua xem thử ấy mà.”
“Ừa ừa, em Úc làm video với livestream ấy.” Bùi Hằng Quân cũng đỡ lời.
“Làm video á?” Chẳng biết vừa nghĩ đến điều gì, vẻ chán ghét trên mặt Giang Thoan càng lúc càng lộ rõ: “Làng bọn này có cái quái gì hay ho đâu mà quay với chụp.”
“Rồi lúc về lại thêm mắm dặm muối lung tung nữa.”
Dù gai mắt Sầm Úc đến thế, song khi quay sang Bùi Hằng Quân, thái độ của Giang Thoan lại bất giác dịu đi đôi chút.
“Phòng cho cậu thì mình dọn sẵn rồi…”
Nói đến đây, Giang Thoan bỗng hơi ngập ngừng: “…có điều là không còn phòng trống nào khác.”
“Hạ Vĩnh Ninh cũng bảo muốn ở lại chỗ mình.” Hắn nói thêm một câu với Bùi Hằng Quân.
Nhà của Giang Thoan là một căn ba tầng vừa xây xong, bên trong chỉ mới bài trí khá sơ sài. Thế nên, sắp xếp được hai phòng cho khách đã là một sự cố gắng không hề nhỏ của hắn ta.
“Cơ mà ngoài thị trấn cũng có nhà nghỉ đó.” Giang Thoan nói tiếp, cố tình lơ đẹp Sầm Úc: “Nếu bạn cậu không quen thì cứ ra đấy thuê phòng.”
“Không sao đâu.” Bùi Hằng Quân khẽ mỉm cười: “Cũng tại tớ không báo trước thôi.”
“Để Úc ở chung phòng với tớ là được.”
“Hai người ngủ một phòng á?!” Mặt Giang Thoan lập tức sa sầm.
Hắn ta liếc sang Sầm Úc, nhưng vài giây sau đã vội ngoảnh đi như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó chướng mắt lắm: “…Thế để mình đi lấy thêm cái chăn cho hai người đắp.”
“Đừng tưởng hè mà không lạnh, nhiều lúc trời cũng se se lắm đấy.”
Lời nói của Giang Thoan khiến Sầm Úc phải chú ý. Quả thật, cậu cũng cảm thấy ngôi làng này có phần lạnh hơn bình thường thì phải.
Lẽ nào là do nằm sâu trong núi ư?
Cậu khẽ xoa xoa cánh tay, ước chừng nhiệt độ mà cơ thể cảm nhận chỉ rơi vào khoảng hơn hai mươi độ… Chẳng hề giống cái nóng đổ lửa đặc trưng của tháng bảy chút nào.
Trong lúc cả ba đang trò chuyện, một chiếc xe khác đã lặng lẽ xuất hiện ở cổng làng.
Sầm Úc bèn nheo mắt nhìn, bụng bảo dạ con hàng này trông cũng bộn tiền ra phết.
Chiếc xe chẳng mấy chốc đã dừng lại ngay trước mặt cả nhóm. Sau đó, một người đàn ông trong bộ áo sơ mi và quần âu mở cửa bước xuống.
“Hạ Vĩnh Ninh?” Vừa thấy rõ mặt đối phương, Giang Thoan đã vẫy tay chào lia lịa.
Ánh mắt Sầm Úc cũng hướng về phía công chính của bộ truyện này.
Dù đang vào độ giữa hè, gã ấy lại chẳng rịn một giọt mồ hôi nào. Quần áo trên người cũng phẳng lì, không hề có chút nhăn nheo. Bắt gặp Giang Thoan và Bùi Hằng Quân đang đứng hàn huyên, anh ta chỉ mỉm cười, gật đầu chào nhẹ.
Nhưng khi nhìn sang Sầm Úc, ánh mắt anh ta lại hơi bối rối, dường như không nhớ ra nổi đây là cậu bạn học nào.
Đồ căng phông kẻ bạt.
Sầm Úc nghĩ thầm.
Thế là cậu cố ý nặn ra nụ cười toe toét:
“Trời đất ơi! Sếp Hạ đây rồi!” Sầm Úc vội sấn tới gần, hào hứng nắm lấy tay Hạ Vĩnh Ninh: “Tôi là streamer trên app Quả Táo của sếp đó ạ! Sếp cứ gọi tôi cậu Sầm là được.”
“Không ngờ ngoài đời sếp còn phong độ hơn trong ảnh nữa!”
Cậu cố tình siết tay Hạ Vĩnh Ninh thật chặt, vờ như không thấy đôi lông mày đã cau lại đến mức sắp sửa chạm vào nhau của đối phương: “Bạn học cũ mà, mong sếp nâng đỡ tôi nhiều chút nhé!”