Chương 86: Vào vai gã streamer lừa đảo (10)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê

Chương 86: Vào vai gã streamer lừa đảo (10)

Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sầm Úc nằm trong chăn, miệng không ngừng chửi rủa ầm ĩ!
Cậu nhớ người ta hay bảo rằng:
bị bóng đè thì cứ chửi bậy càng nhiều càng tốt, kiểu gì cũng có tác dụng!
Không rõ là do những lời chửi rủa cay độc của Sầm Úc đã có tác dụng, hay tại người nằm cạnh bắt đầu cựa quậy khiến “con ma” kia phải kiêng dè… Mà đúng lúc Bùi Hằng Quân vừa lơ mơ tỉnh giấc, bàn tay hư hỏng ấy liền rút khỏi chăn, tức tốc biến mất không còn dấu vết.
“…Úc ơi?” Bùi Hằng Quân khẽ dụi mắt, lầm bầm chống người ngồi dậy.
Y vươn tay bật công tắc đèn ở đầu giường lên, rồi nheo mắt nhìn Sầm Úc: “Sao vậy bé? Em vừa nói gì à?”
Sầm Úc lúc này vẫn đang nằm ườn trên giường, đôi chân hơi cựa quậy dưới lớp chăn. Quả nhiên, bàn tay ma quái kia đã biến mất không dấu vết.
Dĩ nhiên, cậu đời nào lại kể với Bùi Hằng Quân chuyện mình bị ma sàm sỡ lúc nửa đêm. Thế là Sầm Úc đành nói lảng đi:
“Đâu có, tại đọc được một tin tức chướng mắt quá nên lỡ miệng chửi vài câu thôi ấy mà.”
“Tin nào thế em?” Cơn buồn ngủ dường như đã bị xua tan, Bùi Hằng Quân bỗng nổi hứng muốn tâm sự với người yêu. Y chống tay lên giường, tò mò nghiêng đầu hỏi.
“Chả có gì.” Sầm Úc đáp cụt lủn: “Thấy bảo có gã nào đó không biết điều, giở trò sàm sỡ nên bị người ta dạy cho một bài học. Đánh gãy chân gãy tay, còn cái thứ đó thì bị vứt luôn vào máy xay rồi.”
Cậu cười cười nói với Bùi Hằng Quân: “Loại dâm đãng chỉ biết giở trò sau lưng thì phải đập cho què luôn mới đáng đời. Nhỉ, Quân?”
Bùi Hằng Quân trông có vẻ hơi hoang mang. Nhưng thấy hình như Sầm Úc đang rất bực mình, y bèn gật đầu phụ họa: “Ừa… đúng.”
Y lặp lại lời Sầm Úc: “…Giở trò sàm sỡ người khác.”
“Đúng là bỉ ổi thật…”
Hừ.
Sầm Úc cười khẩy trong bụng.
Mày
cứ cầu trời khấn Phật đừng để tao biết mày là đứa nào.
Giờ thì cậu đã chắc chắn một điều: bàn tay trong nhà tắm và cả bàn tay trong chăn ban nãy, đều là của “con ma” vẫn luôn lẩn khuất trong suốt câu chuyện.
Nghĩ lại thì, dù là truyện kinh dị, “con ma” này thực chất chưa một lần nào lộ diện đàng hoàng. Chỉ khi những cái chết cứ liên tiếp xảy ra, cùng hàng loạt sự kiện quái đản lũ lượt ập đến, người ta mới nhận ra rằng đã có một “con ma” trà trộn vào từ lâu.
Hơn nữa, lúc nghiền ngẫm kịch bản, Sầm Úc còn phát hiện ra thêm một điểm.
Con ma ấy không ra tay tiêu diệt cả nhóm ngay từ đầu, mà lại chọn cách hạ gục từng người một.
Cách làm này cứ như thể nó đang tuân theo một luật lệ nào đó, hoặc bị một thế lực vô hình khác kiềm hãm, buộc nó phải từ từ gặm nhấm và bào mòn ý chí của mọi người.
Bùi Hằng Quân trò chuyện với Sầm Úc thêm một lát, rồi cơn buồn ngủ lại ập đến. Y từ từ ngả đầu lên gối, dần dà thiếp đi lúc nào không hay.
Sầm Úc liếc sang người bên cạnh. Có lẽ vì sợ thứ đó sẽ mò đến, lần này cậu quyết định để đèn sáng…
May thay, cho đến tận lúc Sầm Úc chìm vào giấc ngủ, nó cũng không hề bén mảng tới làm phiền thêm nữa.
***
Hôm sau, khi Sầm Úc tỉnh giấc thì đã không thấy bóng dáng Bùi Hằng Quân đâu cả.
Cậu vệ sinh cá nhân qua loa rồi xỏ dép lê đi xuống nhà, tình cờ bắt gặp Giang Thoan đang xách bữa sáng về.
Vừa trông thấy cậu, vẻ mặt hắn ta thoáng chút gượng gạo. Sầm Úc ngáp một cái dài, định bụng lướt qua thì đột nhiên bị gọi giật lại.
“…Này, cậu kia.” Giang Thoan ngập ngừng.
“?” Sầm Úc lập tức trưng ra bộ mặt “có gì thì nói lẹ cho xong”.
Ánh nhìn chòng chọc của Sầm Úc khiến Giang Thoan càng thêm phần lúng túng. Hắn bèn dúi thẳng túi sữa đậu nành và chiếc bánh bao vào tay cậu: “Mọi người ăn cả rồi.”
“Phần này mua cho cậu đấy.”
“…Mua riêng cho tôi luôn?” Sầm Úc không khỏi ngạc nhiên.
Cậu nhớ Giang Thoan trong truyện gốc vốn coi cậu chẳng khác nào cái gai trong mắt, một khối u ác tính chỉ chực chờ di căn sang Bùi Hằng Quân.
“Không ăn thì thôi!” Giang Thoan cuống quýt nói, đặt phịch bữa sáng xuống bàn khách rồi chuồn thẳng về phòng.
Dù hắn bước đi rất vội, song Sầm Úc vẫn kịp liếc thấy vành tai đã ửng đỏ của đối phương. Trên nền da màu lúa mì khỏe khoắn kia, vệt hồng ấy trông lại càng thêm phần nổi bật.
“?”
Đã ai làm gì đâu mà chạy bán sống bán chết vậy trời?
Sầm Úc thật chẳng tài nào đoán nổi suy nghĩ của Giang Thoan.
Thôi thì kệ, thấy bánh bao với sữa đậu nành vẫn còn nóng hổi, cậu bèn kéo một chiếc ghế đẩu ra rồi ngồi ăn luôn tại chỗ.
Sữa đậu nành được đựng trong túi ni lông dài ngoằng. Sầm Úc lười đến độ còn chẳng thèm cắm ống hút, cứ thế cắn toạc một góc mà tu ừng ực.
Sau đó, cậu bắt gặp Hạ Vĩnh Ninh trong bộ đồ thể thao, trông có vẻ như vừa chạy bộ về.
Mấy giờ rồi cơ chứ?
Sầm Úc liếc nhìn đồng hồ.
Mới chín giờ sáng thôi mà?
Vậy mà người ta đã chạy xong cả một vòng rồi.
“Ừm hửm.” Sầm Úc hất cằm về phía Hạ Vĩnh Ninh, vừa như chào buổi sáng, vừa như muốn hỏi:
đi đâu về đấy?
Vầng trán Hạ Vĩnh Ninh đã lấm tấm mồ hôi. Anh ta mặc bộ đồ thể thao hai màu xám trắng, trên đầu đeo một chiếc băng đô.
Trông khác hẳn với vẻ ngoài chỉn chu đến từng chân tơ kẽ tóc thường ngày, thậm chí còn trẻ ra tới tận vài tuổi.
Thấy Sầm Úc vừa ngậm túi sữa vừa chào mình, Hạ Vĩnh Ninh thực sự rất ngứa mắt với cái vẻ lôi thôi lười chảy thây của đối phương. Dù vậy, anh ta vẫn gật đầu:
“Chào buổi sáng.”
Sầm Úc liền uống một hơi nhanh chóng, tu cạn sạch túi sữa đậu nành rồi mới lên tiếng hỏi: “Anh có thấy Bùi Hằng Quân đâu không?”
“Bùi Hằng Quân hử?” Hạ Vĩnh Ninh ngẫm nghĩ một lát, rồi đáp: “Tôi không.”
Anh nhìn sang Sầm Úc: “Hôm qua hai người ngủ chung một phòng mà, cậu không biết à?”
Ban đầu, anh cũng từng nghĩ họ chỉ là bạn bè. Nhưng thấy cái cách Bùi Hằng Quân lấy thân che chắn cho Sầm Úc trong phòng tắm, rồi cả thái độ quyến luyến bám dính không rời sau đó…
Anh ta đã biết rõ mối quan hệ này tuyệt không trong sáng như vẻ bề ngoài.
“Tôi có buộc dây vào người Quân đâu.” Sầm Úc đáp, cậu khó hiểu vô cùng.
Song Hạ Vĩnh Ninh chẳng buồn đôi co.
Ừ, cậu thì không.
Vấn đề là Bùi Hằng Quân ấy, trông chỉ thiếu mỗi việc lôi đâu ra sợi dây để xích cậu vào người cho chắc.
Hạ Vĩnh Ninh cũng chẳng có hứng thú đứng đây tán chuyện mãi. Vừa chạy bộ về còn mồ hôi nhễ nhại, anh ta chỉ muốn đi tắm ngay lập tức.
Thế là Hạ Vĩnh Ninh lại gật đầu chào Sầm Úc lần nữa, rồi đi vòng qua người cậu, tiến thẳng lên tầng hai.
Sầm Úc cứ thế cầm bánh bao ra sân, vừa đi vừa gặm.
Tuy gọi là làng nhưng nơi này không hề hẻo lánh, từ nhà Giang Thoan đi bộ một đoạn là tới ngay một khu chợ khá sầm uất.
Chắc là Giang Thoan đã mua bánh bao ở đó…
Cậu vừa ăn bánh bao vừa lững thững đứng ở cổng, định bụng thăm thú quanh đây xem sao.
Đúng lúc ấy, một người đàn ông đeo kính bỗng từ xa đi tới.
Trông thấy Sầm Úc, ánh mắt người đó thoáng chút lạ lẫm, nhưng vẫn bước thẳng đến chỗ cậu.
“…Cậu là?” Gã đàn ông nhìn Sầm Úc, cất tiếng hỏi.
Có lẽ là chợt nhớ ra mình vẫn chưa giới thiệu, anh ta vội nói tiếp: “Tôi là Vu Thịnh, bạn học của Giang Thoan.”
Vu Thịnh.
Sầm Úc nhận ra ngay người này là ai.
Đây chính là lớp trưởng đã đứng ra tổ chức buổi họp lớp. Hiện tại, anh ta đang là giáo viên dạy toán của trường trung học Mỹ Mãn, và cũng từng là một học sinh giỏi có tiếng thời cấp ba.
“Anh là lớp trưởng phải không ạ?” Sầm Úc chìa tay ra: “Tôi là bạn của Bùi Hằng Quân. Lần này tôi theo anh ấy về quê chơi thôi.”
“À, Bùi Hằng Quân.” Vu Thịnh gật gù tỏ vẻ đã hiểu.
“Nghe nói bây giờ cậu ấy làm giáo viên mỹ thuật nhỉ?”
“Tôi nhớ hồi trước cậu ấy rất thích vận động, còn tưởng sẽ theo ngành thể thao luôn chứ.” Sắc mặt Vu Thịnh rất điềm đạm, toát ra khí chất của người hay đọc sách. Trông anh ta có phần rụt rè, chỉ vừa nắm tay Sầm Úc được vài giây là đã vội buông.
“Lớp trưởng.” Đúng lúc ấy, tiếng của Bùi Hằng Quân bất ngờ vọng tới từ một hướng khác.
Sầm Úc quay đầu lại, lập tức bắt gặp y đang xách theo một chiếc bánh rán.