Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê
Chương 95: Đóng vai streamer lừa đảo (19)
Kẻ Tồi Tệ Bỗng Được Cả Thiên Hạ Say Mê thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Anh đang nói đến ai cơ?” Sầm Úc vẫn thản nhiên giả vờ ngây thơ.
“Cậu biết mà.” Hạ Vĩnh Ninh đáp. Cậu ta đã không muốn gọi tên, thì anh cũng chẳng dại gì nhắc đến trước.
Sầm Úc chẳng mấy bận tâm.
Thích chơi trò úp mở ư? Được thôi. Dù sao thì cả hai đều thừa biết đối phương đang nói đến ai.
“Sao anh lại nghĩ thế?”
Sầm Úc nhìn chằm chằm Hạ Vĩnh Ninh, cố đọc vị xem anh chàng công chính này đã ngửi thấy điều gì bất thường chưa…
Thú thật, chính cậu cũng nhận thấy Bùi Hằng Quân dạo này rất lạ, nhưng cậu vẫn cần thêm bằng chứng để xác nhận.
Vậy còn Hạ Vĩnh Ninh thì sao?
Ánh mắt Sầm Úc lộ rõ vẻ ngờ vực: “Anh đã phát hiện ra điều gì sao?”
“Hoàn toàn không có manh mối nào cả.” Hạ Vĩnh Ninh đáp thực lòng, tuyệt nhiên không chút dối trá hay lừa lọc. Bởi lẽ, điều duy nhất anh nắm trong tay chỉ là một mảnh ký ức – một hình ảnh chợt ùa về khi anh nhìn thấy chiếc bàn học cũ kỹ…
Rằng hình bóng đó không phải Bùi Hằng Quân.
Dù không thể nào hình dung rõ mặt mũi người bạn cùng bàn năm xưa, nhưng Hạ Vĩnh Ninh vẫn nhớ như in vẻ thờ ơ cố hữu của cậu ấy.
Không rõ vì lý do gì, cảm giác ấy lại khiến anh vô thức liên tưởng đến Sầm Úc…
Hạ Vĩnh Ninh tự nhận thấy mình vốn là người cứng nhắc, sống theo khuôn phép như một cỗ máy chỉ biết tuân thủ nề nếp. Chính vì lẽ đó, anh luôn ghét cay ghét đắng những kẻ lơ đễnh, ăn nói lúc nào cũng pha vẻ bông đùa.
Nhưng trớ trêu thay, Sầm Úc lại sở hữu một gương mặt quá mức xuất chúng. Dù cậu chỉ mỉm cười nói những lời nghiêm túc, người đối diện vẫn cứ ngỡ mình đang bị chàng trai bảnh bao này trêu ghẹo.
Dẫu biết rõ bản thân không ưa gì hạng người ấy, song Hạ Vĩnh Ninh lại không thể “ghét” Sầm Úc nổi. Cứ như thể, sâu thẳm trong anh đã sớm có một niềm tin chắc nịch rằng: cậu vốn dĩ sinh ra đã như vậy, và đó mới chính là bản chất thật sự của cậu.
Thậm chí, khi ánh mắt chạm phải hai nốt ruồi lệ dưới mi Sầm Úc, đáy lòng Hạ Vĩnh Ninh còn dâng lên một nỗi xao động… gần như là hoài niệm.
Hoài niệm, nhưng cũng thật trống rỗng. Tựa như một buổi chiều tà vô danh nhiều năm sau ngày tốt nghiệp, cả quãng trời áo trắng bỗng ùa về tâm trí mà chẳng cần lời mời gọi.
Linh hồn bị kéo ngược về quá khứ, nhưng thẳm sâu con tim đã thừa biết tất thảy chỉ còn là bóng hình của dĩ vãng.
Bởi thời gian là thứ mãi mãi không thể quay ngược.
Vì đã chắc chắn người bạn cùng bàn kia không phải Bùi Hằng Quân, Hạ Vĩnh Ninh mới bắt đầu giăng bẫy, cố tình thử xem đối phương có để lộ sơ hở gì không.
Nào ngờ, Bùi Hằng Quân còn ranh mãnh hơn anh tưởng…
Y thà tự làm mình bị thương, cũng nhất quyết không chịu sa bẫy.
Điếu thuốc trên tay Hạ Vĩnh Ninh đã cháy đến gần đầu lọc.
Anh lại liếc về phía gian nhà tắm – nơi hôm qua Sầm Úc từng ầm ĩ la làng là có ma…
“Cậu biết tỏng đó không phải đồ giả mà.” Hạ Vĩnh Ninh cất giọng, ánh nhìn vẫn ghim chặt vào cánh cửa.
Dù câu nói nghe chẳng ăn nhập vào đâu, nhưng Sầm Úc chỉ cần dõi theo hướng mắt anh là hiểu ra vấn đề ngay.
Có điều, biết là một chuyện, còn việc chịu thừa nhận lại là chuyện hoàn toàn khác. Thế là cậu tiếp tục giả vờ ngây thơ:
“Tôi chẳng hiểu anh đang nói gì cả.”
Sự ngoan cố của Sầm Úc thật sự khiến Hạ Vĩnh Ninh cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Buổi livestream hôm ấy anh cũng đã xem. Dù khung hình rung lắc dữ dội, nhưng thứ lù lù xuất hiện bên cạnh hình nộm… trông không hề giống người sống một chút nào.
Hạ Vĩnh Ninh thừa biết Sầm Úc chẳng phải hạng ngu ngơ khù khờ gì cho cam.
Vậy sự chối bỏ này là vì sao? Là cố tình lảng tránh sự thật, hay đằng sau còn ẩn giấu một nguyên do nào khác?
Hạ Vĩnh Ninh khẽ gật đầu, chẳng nói chẳng rằng mà chỉ quay lưng bước vào phòng khách.
“…?”
Ơ, dỗi à?
Dõi theo bóng lưng im lặng của người đàn ông, Sầm Úc tự nhủ:
chắc kiểu chối bay chối biến của mình làm Sếp Hạ mất hứng nói chuyện tiếp rồi…
Cậu vừa định đi lượn lờ chỗ khác, nào ngờ Hạ Vĩnh Ninh đã bất ngờ quay trở lại, trên tay còn cầm theo một chiếc gạt tàn.
“…” Sầm Úc ngớ người nhìn Hạ Vĩnh Ninh đang chìa gạt tàn ra trước mặt mình.
“C-cảm ơn?” Cậu ngập ngừng đáp, máy móc dụi mẩu thuốc lá vào.
Hạ Vĩnh Ninh chỉ khẽ gật đầu, rồi lặng lẽ mang gạt tàn vào trong. Một lát sau, anh lại thong dong bước ra.
Ngay lúc Sầm Úc còn đang ngơ ngác chẳng hiểu gã này đi tới đi lui làm trò gì, thì anh bỗng đột ngột lên tiếng:
“Có muốn sang nhà tôi xem thử không?”
Nhà của Hạ Vĩnh Ninh ư?
Sầm Úc sững người.
Chẳng phải căn nhà đó đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi sao?
Sáng nay anh còn bảo khi nào rảnh sẽ ghé về, sao mới chiều thôi mà đã nổi hứng muốn đi ngay thế này?
Sầm Úc khẽ liếc sang Hạ Vĩnh Ninh, lập tức nhận ra bộ đồ mới của anh trông năng động và linh hoạt hơn hẳn.
Mà bản thân cậu cũng đang mặc quần short và giày thể thao, sẵn sàng để chạy nhảy tung tăng.
Chẳng lẽ vừa về tới đây là gã này đã tính quay lại nhà cũ luôn sao?
Dù trong đầu còn ngổn ngang trăm mối tơ vò, song Sầm Úc vẫn gật đầu rất dứt khoát: “Tôi đi với anh.”
Nói đoạn, cậu đưa tay sờ soạng khắp người. Một túi là điện thoại, túi kia là thuốc lá và một ít tiền lẻ còn thừa…
Nhưng cứ thấy thiếu thiếu thứ gì đó.
Sầm Úc nhanh chóng đảo mắt quanh sân, rồi dừng lại ở một cây búa đang nằm lăn lóc trong góc.
Không một giây chần chừ, cậu bước thẳng tới, nhặt lấy cây búa rồi quay sang Hạ Vĩnh Ninh:
“Được rồi, đi được chứ?”
Hạ Vĩnh Ninh nhìn Sầm Úc bằng một ánh mắt hết sức khó tả, như thể vừa phát hiện ra cậu chàng này đến từ hành tinh khác.
Tuy có cả ngàn câu hỏi về cây búa trên tay đối phương, nhưng sau một hồi cố gắng nín nhịn, cuối cùng anh cũng nén được cơn tò mò xuống.
Đúng lúc hai người vừa định cất bước, Sầm Úc chợt ngẩng phắt đầu lên.
Trên tầng ba, Bùi Hằng Quân đang tựa người vào ô cửa sổ mở toang, lặng lẽ dõi theo họ từ phía xa…
Từ đầu đến cuối, y chưa hề hé môi nửa lời, chỉ âm thầm quan sát từng cử chỉ của cả hai. Nếu Sầm Úc không tình cờ ngước lên, có lẽ sự hiện diện ấy sẽ mãi mãi chìm vào bóng tối.
Trong bộ đồ ở nhà, dáng hình Bùi Hằng Quân càng hiện rõ vẻ mảnh khảnh. Từ y tỏa ra khí chất dịu dàng khôn cùng, phảng phất nét lãng mạn rất riêng của người làm nghệ thuật.
Ấy vậy mà… nếu có ai đứng trong căn phòng kia, ắt hẳn sẽ kinh hãi khi nhận ra những ngón tay của y đang cắm ngập sâu vào vách tường bên cạnh.
Bùi Hằng Quân cứ lặng lẽ nhìn Sầm Úc như thế. Chỉ đến khi bắt gặp ánh mắt của em người yêu, nụ cười rạng rỡ mới bừng lên trên môi y.
“Ra ngoài hả bé?” Giọng y tuy không lớn, nhưng vẫn vọng đến tai Sầm Úc rõ mồn một.
“Ừa, tôi với Sếp Hạ đi dạo chút thôi.” Sầm Úc vừa nói vừa chỉ về phía mình và Hạ Vĩnh Ninh.
“Quân cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe.”
“Anh nghe bé ạ.” Bùi Hằng Quân tủm tỉm đáp lời.
Nhưng ở nơi góc khuất Sầm Úc không hề hay biết, ngón tay y đã sớm lún thật sâu vào vách tường.
Ánh mắt Bùi Hằng Quân dán chặt lên người Hạ Vĩnh Ninh, nhuốm một sắc tối tăm mờ đục. Y chỉ còn biết bất lực dõi theo, chẳng thể làm gì hơn được.