Giữa góc quán bar ồn ã, Nam Vu Hạ nhỏ bé, ôm khư khư cây đàn cũ kỹ, ánh mắt lạc lõng đầy vẻ đáng thương.
Doãn Trì, với sự tinh tế hiếm có, pha cho cậu một ly Gibson. Lo ngại vị cay nồng sẽ khiến cậu khó chịu, anh khẽ thả vào đó hai viên kẹo bạc hà mát lạnh.
Nào ngờ, chính chút ngọt ngào tưởng chừng vô hại ấy lại trở thành chất xúc tác mạnh mẽ, đánh thức một con người hoàn toàn khác. Dưới tác động của men say, đôi mắt Vu Hạ bỗng lấp lánh như ngàn vì sao. Không còn vẻ rụt rè ban đầu, cậu đột ngột nhào tới, ôm chặt lấy vòng eo Doãn Trì.
Một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng, khiến bụng dưới Doãn Trì chợt thắt chặt. Rồi cậu thì thầm, giọng nói ngọt ngào quyến rũ, như mời gọi:
"Ông xã ơi, hôn em một cái đi."
Một câu nói bất ngờ, một hành động táo bạo... Liệu "Kẹo Bạc Hà" có đủ sức làm tan chảy trái tim Doãn Trì, hay đây chỉ là khởi đầu cho một màn say xỉn đáng nhớ, định mệnh gắn kết hai con người?
Truyện Đề Cử






