Đối với Khương Đường, kẹo ngọt là lẽ sống, cho đến khi những chiếc răng sâu làm cậu phải tìm đến bác sĩ nha khoa Thạch Hoài Ngọc. Vị "cứu tinh" với nụ cười chính trực ấy đã giúp cậu chữa lành những cơn đau, nhưng trớ trêu thay, chính Thạch Hoài Ngọc lại mắc phải một "căn bệnh" khó chữa hơn gấp bội: "nghiện" Khương Đường. Đối với anh, viên kẹo đường nhỏ ấy lại ngọt ngào đến mức mọi thuốc thang hay kim châm cứu đều trở nên vô dụng. Thạch Hoài Ngọc – giảng viên đại học kiêm bác sĩ nha khoa, ngoài mặt chính trực nhưng trong lòng lại đầy rẫy ý đồ trêu chọc – luôn miệng răn đe cậu sinh viên mê đồ ngọt: "Cậu nhóc ăn ít kẹo thôi. Trẻ con sáu bảy tuổi còn hiểu chuyện hơn cậu." Khương Đường – ngoài miệng vâng dạ răm rắp, "Dạ dạ dạ, vâng vâng vâng, em nghe lời thầy ạ," nhưng bên trong lại là một tâm hồn phóng khoáng, chẳng mấy chốc đã bị bắt quả tang ôm cả thùng kẹo mút đi ngang qua phòng học. Thạch Hoài Ngọc chặn lại, ánh mắt vừa bất lực vừa cưng chiều: "Biết lỗi rồi, lần sau lại dám?" Để rồi cuối cùng, khi đã hoàn toàn gục ngã trước "viên kẹo" đầy cám dỗ ấy, Thạch Hoài Ngọc chỉ còn biết thì thầm một câu, đủ để cả thế giới Khương Đường tan chảy: "Cậu còn ngọt hơn cả kẹo."