Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 29: Thầy Lục, khi nào anh về nhà?
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Hứa Xuyên phải đến tận trưa mới tới nhà Lục Kiệt. Hắn biết mấy ngày nay sáng nào Dung Sơ cũng phải dậy từ 8 giờ. Hôm nay hiếm khi không có tiết, nên hắn để cậu ngủ thêm một lát.
Khi hắn tới nơi thì ở dưới tầng chỉ có mỗi Lục Kiệt, cả căn nhà tràn ngập mùi thức ăn thơm phức. Hứa Xuyên hít hít mũi, thấy Lục Kiệt đang bận rộn ở trong bếp thì liền mò tới cửa, “Cậu nói tôi nghe xem, rốt cuộc là cậu và Dung Sơ có bí mật gì giấu tôi thế hả?”
Hứa Xuyên đã suy nghĩ về vấn đề này cả đêm, càng nghĩ lại càng cảm thấy bản thân mình cứ như là một lão già cô độc bị bỏ rơi vậy.
“Anh có biết nhân vật phản diện chết vì cái gì không?” Lục Kiệt thậm chí còn chẳng thèm quay đầu lại.
Hứa Xuyên: “………..”
Không cần Lục Kiệt phải nói nửa câu sau thì Hứa Xuyên cũng biết anh định nói cái gì.
Dù sao thì đoán chừng cũng không phải chuyện gì lớn, Lục Kiệt cũng chẳng phải người không biết chừng mực, nếu thật sự có chuyện gì thì chắc chắn sẽ nói với hắn. Tối qua, Hứa Xuyên thậm chí đã thoáng nghĩ tới việc Lục Kiệt và Dung Sơ đã thật sự yêu nhau rồi.
Hứa Xuyên hít sâu vào một hơi, nhưng vẫn không nhịn được: “Cậu đừng có bảo với tôi là hai người đã từ giả thành thật rồi đấy nhé.”
Lục Kiệt đang bê đồ ăn đi ngang qua Hứa Xuyên liền dừng bước, “Sao nào? Chẳng phải anh là người đã sắp đặt cuộc hôn nhân này cho tôi và Dung Sơ à?”
Hắn có phải là người tìm đâu! Đó là do bà Phương Thư Tuyết đã lựa chọn trong số hàng trăm mối mà!
Tuy Phương Thư Tuyết rất sốt ruột muốn tìm đối tượng kết hôn để giải quyết cho Lục Kiệt, nhưng yêu cầu vẫn khá cao, giá trị nhan sắc cũng phải cao.
Nghĩ vậy, Hứa Xuyên đột nhiên cảm thấy, Dung Sơ giống như là người đã được định sẵn là phải tham dự vào chuyện này vậy.
Dù là điều kiện bản thân hay công việc cậu từng làm ở khách sạn đó, những yếu tố ấy chỉ cần thiếu một là không được.
Bọn họ tìm nhiều người như thế, vậy mà chỉ có một mình Dung Sơ là người phù hợp với yêu cầu một cách hoàn hảo.
Lục Kiệt nói xong liền bật cười, “Bọn tôi không xứng đôi à? Tôi đã độc thân nhiều năm như vậy rồi, có một người cùng ăn cùng ở bên tôi mỗi ngày, vừa trẻ trung lại còn đẹp nữa, tôi chỉ là một người đàn ông bình thường… Có làm ra chút chuyện gì đó chẳng phải cũng là lẽ thường tình sao?”
Hứa Xuyên: “……….”
Nghe qua là biết không phải chuyện bí mật gì rồi.
Chỉ là hắn có thể bịt miệng Lục Kiệt lại được không nhỉ, may mà Dung Sơ không nghe thấy.
Hứa Xuyên nhận lấy cái đĩa trong tay Lục Kiệt, vừa mới quay người lại đã thấy Dung Sơ mặt đỏ bừng bừng đứng ở góc cầu thang, trên người là bộ đồ ngủ rộng thùng thình. Vừa thấy hắn nhìn sang, Dung Sơ liền kéo tầm mắt của mình từ chỗ Lục Kiệt quay về, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Anh Hứa Xuyên.”
Cũng chẳng biết cậu ấy đã nghe được cuộc nói chuyện giữa hắn và Lục Kiệt hay chưa nữa.
Hứa Xuyên đang định nói chuyện với cậu, thì Lục Kiệt đang ở trong bếp lại thò đầu ra từ sau lưng Hứa Xuyên, “Còn tôi?”
Dung Sơ lại vội vàng nói: “Thầy Lục ạ.”
Cứ như đang điểm danh trong lớp vậy.
Hứa Xuyên thầm khinh bỉ trong lòng.
Trái lại, Lục Kiệt rất hài lòng, ‘ừ’ một tiếng, “Cơm sắp xong rồi.’
Nói rồi quay về bếp.
Dung Sơ cũng ngại khi để Lục Kiệt bận rộn một mình, nhưng tối qua cậu bị mấy câu nói của Lục Kiệt ám ảnh, cả đêm nằm mơ thấy bị ma đuổi. Sáng bị chuông báo thức đánh thức nhưng vẫn chưa tỉnh táo hẳn, cứ mơ mơ màng màng rồi lại ôm điện thoại ngủ tiếp, trong tiếng hát kỳ quái của Lục Kiệt nữa.
Lúc vừa tỉnh lại, Dung Sơ còn đặc biệt kiểm tra xem lại báo thức để chắc chắn là mình không đổi nhạc chuông, đúng là kỳ lạ, chẳng lẽ cậu đã sinh ra năng lực miễn dịch với giọng hát của Lục Kiệt rồi à?
Nghe lại lần nữa, cậu thậm chí còn thấy giọng Lục Kiệt cũng không đến nỗi rời rạc, vỡ nát như trước nữa.
Dung Sơ đang định đi vào bếp thì Hứa Xuyên gọi cậu lại, “Để Lục Kiệt tự làm đi, anh với cậu nói chuyện về show thực tế một chút đã.”
Dung Sơ dừng bước.
“Trước tiên là nói về chuyện hợp đồng.” Hứa Xuyên vừa nói vừa lấy hợp đồng ra đặt trước mặt Dung Sơ, “Hợp đồng này là cả cậu và Lục Kiệt ký chung, tính là một nhưng tiền thì chia hai phần.”
Hợp đồng đã ký từ trước, Dung Sơ cũng có biết. Lúc ký hợp đồng kết hôn với Lục Kiệt thì Hứa Xuyên đã nói qua về chuyện show thực tế này, nhưng khi đó vẫn chưa nhắc tới tiền cát-xê trong show.
Số tiền khi kết hôn giả với Lục Kiệt đã rất nhiều rồi, Dung Sơ vốn chẳng nghĩ đến tiền cát-xê từ show nữa.
“Bởi vì cậu là người ngoài ngành nên cát-xê tương đối thấp hơn một chút so với Lục Kiệt. Ban tổ chức đưa ra giá hai trăm vạn cho bảy ngày.”
Dung Sơ từ từ mở to mắt, “Nhiều vậy ạ?”
Lúc nãy cậu còn nghĩ có tiền là đã tốt lắm rồi, không ngờ lại nhiều đến thế.
Hứa Xuyên cười, “Nhiều lắm à? Cậu có biết cát-xê của Lục Kiệt là bao nhiêu không?”
Dung Sơ lắc đầu, Hứa Xuyên ra hiệu bằng tay, “Nhưng trước đây, dù người ta có trả giá cao cỡ nào thì Lục Kiệt cũng sẽ không đồng ý.” Hứa Xuyên dừng lại một chút, “Vì vậy, người ngoài nói giới giải trí là nơi kiếm tiền. Cậu xem, chỉ cần tham gia một show thực tế bảy ngày mà đã kiếm được nhiều tiền như vậy, chỉ là Lục Kiệt đầu óc cứng nhắc không chịu tham gia thôi. Nếu cậu đồng ý, đợi đến sau này cậu và Lục Kiệt ly hôn, anh có thể giúp cậu thu xếp một chút, anh có liên hệ với mấy người quản lý cũng không tệ đâu…”
Sau khi ly hôn, dù người ngoài có nói thế nào thì chắc chắn họ cũng đã sớm quên đi scandal của Lục Kiệt rồi.
Ngày nay cũng nhiều người ly hôn vì tình cảm không còn hợp nhau nữa.
Vả lại, với nhan sắc của Dung Sơ thì việc tiến vào giới giải trí cũng là chuyện rất bình thường.
Chưa đợi Hứa Xuyên nói hết Dung Sơ đã lắc đầu.
Hứa Xuyên cũng lập tức dừng chủ đề này, hắn không phải kiểu người chuyên đi ép uổng người khác, hơn nữa hắn phát hiện ra, cứ mỗi lần nhắc đến chuyện gia nhập giới giải trí thì Dung Sơ có vẻ rất kháng cự.
So với lần đầu hắn đến tìm Dung Sơ để bảo cậu kết hôn giả cùng Lục Kiệt, thì thái độ lúc này còn kháng cự rõ ràng hơn nhiều.
“Được rồi, vậy thì nói chuyện khác đi. Show này sẽ không có kịch bản, theo như các mùa trước thì ngày đầu tiên sẽ quay lại cảnh sinh hoạt tại nhà của hai người, sau đấy thì dựa vào sắp xếp của ban tổ chức để đến nơi khác quay tập trung. Cả chương trình chắc đều sẽ là như thế.”
Dung Sơ liên tục gật đầu.
Hứa Xuyên nói xong rồi lại suy nghĩ, “Cậu với Lục Kiệt đã tiến triển đến bước nào rồi?”
Hắn dùng giọng điệu rất nghiêm túc như đang xử lý công việc chung.
Dung Sơ nhận ra thì vành tai lập tức đỏ bừng.
Hứa Xuyên thấy thế thì khẽ ho một tiếng, “Nắm tay, ôm, hôn môi đã luyện tập qua chưa?”
Vốn dĩ hắn cũng chẳng muốn hỏi mấy chuyện này đâu, những chuyện ấy đều là Lục Kiệt tự mình sắp xếp. Nhưng thấy Dung Sơ dễ ngại ngùng thế này, hắn suy nghĩ rồi vẫn quyết định hỏi.
Nhỡ đâu đến lúc ban tổ chức yêu cầu làm chuyện gì hơi vượt quá khuôn khổ mà Dung Sơ vẫn chưa chuẩn bị tốt, thì luyện tập trước một chút vẫn rất cần thiết.
Mấy chuyện này đều đã ghi trong hợp đồng cả, nhưng nghe Hứa Xuyên nói ra thì đầu Dung Sơ đã cúi thấp đến nỗi sắp chui thẳng xuống gầm bàn, phải mất một lúc lí nhí đáp: “Vẫn chưa hôn ạ…”
Hứa Xuyên khẽ tặc lưỡi rồi quay đầu nhìn Lục Kiệt: “Cũng không sao, dù gì thì trước khi quay show hai người cứ luyện tập thêm để bồi đắp tình cảm đi.”
Dung Sơ khẽ đáp một tiếng ‘Dạ’ nhỏ xíu, đầu vẫn chưa thể ngẩng lên được.
Lục Kiệt bưng đồ ăn từ trong bếp ra thì thấy cảnh Dung Sơ như muốn chui xuống gầm bàn đến nơi. Anh đặt đồ xuống bàn, ngồi cạnh Dung Sơ rồi nhướn mày nhìn Hứa Xuyên, “Anh vừa nói gì với em ấy vậy?”
Hứa Xuyên sờ lên mũi, “Không có gì, tôi chỉ bảo nhân lúc còn chưa quay show thì hai người bồi đắp tình cảm cho tốt thôi.”
Lúc hỏi thì thấy chẳng có vấn đề gì, giờ nghĩ lại Hứa Xuyên mới thấy sao mình lại giống như phụ huynh đang giục con cái sớm sinh em bé trong phim truyền hình thế chứ.
Lục Kiệt ‘ồ’ lên một tiếng, “Đúng nhỉ, mấy hôm nay cũng quên mất, chưa bồi dưỡng tình cảm đàng hoàng. Vẫn là anh Hứa Xuyên nghĩ chu đáo.”
Rõ ràng là tối qua còn nắm tay.
Đầu Dung Sơ khẽ động đậy, tầm mắt cậu lại rơi đúng vào bàn tay Lục Kiệt, thế là lại vô thức co ngón tay lại.
Hứa Xuyên: “……….”
Cả người Hứa Xuyên lập tức nổi da gà.
Tuy hắn lớn tuổi hơn Lục Kiệt, nhưng từ hồi quen biết nhau đến giờ, Lục Kiệt cũng chưa bao giờ gọi hắn là ‘anh’ cả!!
Đợi đến lúc đám da gà ấy lặn đi, Hứa Xuyên mới lại tiếp tục nói với Lục Kiệt về chuyện show thực tế. Chủ yếu là một số lưu ý quan trọng, mà điều quan trọng nhất chính là bảo Lục Kiệt phải biết kiềm chế cái miệng thích nói linh tinh của mình lại.
Dù sao đây cũng là lần đầu Lục Kiệt tham gia show thực tế, mà bản thân Lục Kiệt lại hoàn toàn không giống với hình tượng các nhân vật anh đã từng đảm nhận. Hứa Xuyên sợ rằng fan của Lục Kiệt sẽ vỡ mộng mất.
Lục Kiệt vừa mở xem hợp đồng mà Hứa Xuyên đưa cho Dung Sơ vừa trả lời.
Bữa trưa gần như đều trôi qua trong tiếng bàn bạc công việc. Ăn xong Hứa Xuyên còn phải nhanh chóng về Studio, buổi chiều thì Lục Kiệt cũng phải đi học. Hắn hỏi anh có muốn tiện đường đi cùng không, nhưng đã bị từ chối thẳng thừng.
Hứa Xuyên cũng lười quản nên dứt khoát đi trước luôn.
Đợi hắn đi rồi, Dung Sơ mới kể chuyện tiền cát-xê của show cho Lục Kiệt nghe.
Lúc nãy anh đã xem hợp đồng chắc là cũng thấy rồi. Đến lúc này Dung Sơ vẫn cảm thấy như không thật.
Cậu làm sao lại có thể đáng giá từng đấy tiền được?
“Đó vốn dĩ là thứ em đáng được nhận.”
Nhưng số tiền này cũng là do Hứa Xuyên đã tự thương lượng thêm được.
Hợp đồng với show thực tế này là do Hứa Xuyên đàm phán, sau khi Dung Sơ ký xong thỏa thuận kết hôn giả thì Hứa Xuyên cũng đã đưa hợp đồng của show cho Lục Kiệt xem qua, khi ấy trong hợp đồng chưa hề có khoản tiền cát-xê cho Dung Sơ. Lục Kiệt đoán có lẽ khi ấy Hứa Xuyên đã gộp luôn khoản đó vào chi phí trong bản hợp đồng.
Nhưng bây giờ trong hợp đồng lại có thêm hẳn hai trăm vạn, mà tiền cát-xê của anh thì vẫn y như cũ.
Hứa Xuyên có thể làm quản lý cho Lục Kiệt lâu như vậy cũng là có lý do. Bình thường thì hắn hay bị Lục Kiệt làm cho cứng họng, nhưng khi ra ngoài, chỉ riêng nhân viên ở trong Studio của Lục Kiệt thôi, mỗi lần thấy Hứa Xuyên là đã chẳng ai dám nói lớn tiếng rồi, năng lực đàm phán của hắn trong công việc cũng thuộc hàng top.
Tuy [Nhật ký kết hôn] cũng hot, nhưng độ hot của show không thể nào theo kịp độ hot của bản thân Lục Kiệt được.
Nhìn những thảo luận về show bây giờ, cơ bản là tất cả đều xoay quanh Lục Kiệt và Dung Sơ là đủ biết.
“Dù sao mỗi hành động của em cũng đều sẽ phơi bày trước ống kính cả. Vi phạm quyền hình ảnh còn bị phạt tiền cơ mà, chứ đừng nói đến việc bị quay chụp thẳng mặt. Không chừng bọn họ còn bắt em làm những điều mà em không thích, thế chẳng phải nên trả chút tiền công em chịu khổ hay sao?”
Trọng tâm của Dung Sơ lại rơi vào nửa câu sau, “Làm những điều không thích là làm gì ạ?”
Lục Kiệt ‘à’ một cái, “Ví dụ như là chuyện ngủ chung một giường với tôi chẳng hạn?”
Dung Sơ: “…….” Mặt Dung Sơ đỏ bừng, vội vàng lên tiếng giải thích, “Không, không phải là em không thích…”
“Tôi lại còn tưởng em không thích đó, hôm qua em chạy nhanh thế mà.” Giọng điệu Lục Kiệt nhẹ nhàng.
Tối qua học đàn xong, Dung Sơ cảm thấy bàn tay mình vẫn còn nóng rẫy, cậu chẳng kịp nghĩ gì đã lập tức chạy thẳng về phòng ngủ.
Khẽ liếc Lục Kiệt một cái rồi Dung Sơ lại nhanh chóng quay đầu nhìn thẳng về phía trước, hỏi dò: “Vậy tối nay thầy Lục….”
Thấy cả cổ lẫn mặt cậu đỏ tưng bừng, Lục Kiệt cũng biết mình không thể trêu quá mức được, không thể nóng vội. Tuy hai người họ đều là đàn ông, nhưng dù sao tâm tư đều đặt ở đó. Lục Kiệt cũng không muốn hai người chung giường khi mà còn chưa có một danh phận và tình cảm rõ ràng, quan trọng nhất là anh không tin tưởng chính bản thân mình.
Tối hôm ấy mới chỉ uống nhiều một chút, chưa tới mức say đến mất lý trí, vậy mà đã muốn động tay động chân với Dung Sơ. Nếu ngủ chung với nhau thật, anh không dám chắc mình sẽ không làm chuyện gì vượt quá giới hạn.
Dù tất cả các hành động đều có thể dùng lý do diễn trước ống kính cho tự nhiên để chống chế, nhưng anh tự thấy bản thân còn chưa phải loại cầm thú đến nỗi đó.
Bình thường chỉ nắm tay và ôm thôi cũng đủ rồi.
Dù biết đến lúc đó Dung Sơ có thể đỏ mặt nói cảm ơn thầy Lục đã chỉ dạy……..
“Tiết học tối nay chắc không học được rồi.” Trên mặt Lục Kiệt không thể hiện ra chút suy nghĩ nào của bản thân, giọng mang theo chút tiếc nuối, “Đạo diễn Giang hôm nay có buổi casting, chiều tan lớp kia thì tôi phải chạy qua đó luôn, tối không biết mấy giờ mới về đến nơi.”
Đề tài bị chuyển hướng, Dung Sơ phải mất một lúc mới phản ứng lại được, khẽ ‘dạ’ một tiếng.
Chẳng biết vì sao trong lòng lại hơi hụt hẫng.
“Sao trông em lại có vẻ không vui thế?” Một tay Lục Kiệt chống cằm, anh nhìn thẳng vào Dung Sơ.
Dung Sơ vội vàng điều chỉnh lại vẻ mặt của mình, rồi lắc đầu phủ nhận, “Không có ạ.”
Bản thân cậu cũng không rõ là vì Lục Kiệt đã chuyển đề tài, hay là vì buổi học đàn tối nay bị hủy nữa.
Mấy ngày nay cậu đã quen với việc buổi tối khi về nhà sẽ chạy lên phòng ngủ của Lục Kiệt rồi.
Lục Kiệt gật đầu như thể đã tin, rồi lát sau lại giơ tay đặt lên đầu Dung Sơ, “Tuy đêm nay không thể ngủ chung với em…” Lục Kiệt nói đến đây còn cố tình dừng lại một chút rồi mới tiếp, “Luyện tập trước thôi, nhưng sau thì chắc chắn có thể được. Chẳng phải Hứa Xuyên còn muốn bọn mình tập hôn môi để bồi dưỡng tình cảm sao?”
Hóa ra Hứa Xuyên đã nói gì thì Lục Kiệt nghe được tất rồi.
Chờ đến tận lúc Lục Kiệt ra khỏi cửa rồi, mặt Dung Sơ vẫn còn đỏ.
Lúc Lục Kiệt đến Studio thì Lục Du còn chưa tới, anh gọi cho đạo diễn Giang, vừa nói chuyện xong thì cũng đúng lúc Hứa Xuyên đi ra khỏi phòng sát bên. Vừa thấy Lục Kiệt đang ở một mình, hắn đẩy cửa bước vào: “Dung Sơ có nói gì về chuyện hợp đồng không?”
Lúc ăn trưa, Hứa Xuyên chỉ biết Dung Sơ chắc chắn sẽ thấy vô cùng khó hiểu với số tiền cát-xê ấy, dù sao lúc ký hợp đồng ban đầu cũng không hề đề cập rằng có thêm một khoản tiền này.
Lục Kiệt lướt điện thoại trong tay, “Không nói gì cả.”
“Vào phút chót cậu còn bảo tôi đi tìm ban tổ chức để đàm phán, không biết đám đó mắng chửi tôi sau lưng cỡ nào nữa.” Chuyện tiền cát-xê là do Lục Kiệt nhắc đến cách đây mấy hôm, lúc đầu Hứa Xuyên hoàn toàn chưa nghĩ đến. Khi thương lượng hợp đồng ban đầu thì đã tính gộp cả khoản một ngàn vạn vào đó rồi.
Sau khi Lục Kiệt nhắc tới, Hứa Xuyên lại cảm thấy số tiền này mà không lấy thì đúng là phí của.
Tuy đúng là Lục Kiệt muốn dựa vào show này để xóa đi ký ức của cư dân mạng, nhưng cũng không thể để họ ké độ hot của anh với giá hời như thế được. Số tiền cát-xê đối với Lục Kiệt thì chẳng đáng là bao, anh cũng không thiếu tiền. Nhà họ Lục nhiều tiền như vậy, dưới tên anh cũng có không ít tài sản.
Nhưng đối với Dung Sơ thì đó là một số tiền rất lớn.
Hứa Xuyên cũng biết số tiền một ngàn vạn trước đó đối với Dung Sơ chính là tiền cứu mạng Dung Tinh, đoán chừng cậu cũng chẳng dám dùng cho bản thân mình.
Vậy số tiền hai trăm vạn này không thể lại tiếp tục đổ vào cho Dung Tinh được nữa, đúng không?
Lục Kiệt nhắc thế làm Hứa Xuyên cảm thấy đúng là gừng già chưa chắc đã cay. Mặc dù hắn lớn tuổi hơn Lục Kiệt, nhưng độ cay thì chưa chắc đã bằng được.
Lục Kiệt nâng mắt nhìn, “Anh Hứa Xuyên lợi hại thế, sao mà bọn họ chửi anh được chứ?”
Hứa Xuyên: “…… Cậu đừng có mà gọi tôi như thế nữa đi, nghe kinh quá.”
Sao đều cùng gọi là ‘anh Hứa Xuyên’ nhưng mà Dung Sơ gọi thì êm tai dễ nghe thế, đến lúc Lục Kiệt gọi thì cứ như quỷ gọi hồn, làm người ta nổi hết cả da gà da vịt.
Lục Kiệt: “Được thôi, anh Hứa Xuyên.”
Hứa Xuyên muốn chết quách cho rồi, hắn bắt đầu cực kỳ nhớ thương những lần Dung Sơ gọi mình như thế, thậm chí còn đang bắt đầu nghi ngờ có phải Lục Kiệt đã nghe được hết cuộc hội thoại hắn bảo họ nên bồi dưỡng tình cảm, bởi vậy giờ đang cố tình trả đũa mình.
Đúng là hắn điên rồi mới nghĩ Lục Kiệt với Dung Sơ có gì đó.
Nếu Lục Kiệt thật sự có ý gì đó với Dung Sơ, chẳng phải cái tên này nên cảm ơn hắn mới đúng à?
Giờ hắn phải bắt đầu xem xét để sau này còn giới thiệu đối tượng cho Dung Sơ mới được, phải chọn lựa cẩn thận, tuyệt đối không thể chọn loại như Lục Kiệt được.
–
Dung Sơ ngồi trong lớp hắt xì một cái, rồi quay đầu nhìn thoáng qua phía sau.
Hôm nay, từ lúc vào lớp đến giờ, cậu cứ có cảm giác ai đó đang nhìn mình chằm chằm vậy.
Từ lúc Dung Sơ đến trường, mức độ chú ý dành cho cậu cao hơn nhiều vì chuyện công bố dàn khách mời. Mặc dù cậu đã quen với việc thỉnh thoảng lại bị người khác nhìn chằm chằm từ mấy ngày trước rồi, nhưng những ánh mắt hôm nay lại khác với trước đó.
Không phải kiểu ánh mắt của các bạn học bình thường.
Nhưng khi quay lại nhìn vẫn chẳng phát hiện ra gì.
Chỉ có một vài bạn học nữ đang nhìn, nếu thấy cậu phát hiện thì còn chủ động chào hỏi, cực kỳ thân thiện, hoàn toàn không giống với ánh mắt mà cậu cảm nhận được.
Có lẽ là cậu nhầm rồi.
Dung Sơ kéo áo khoác kín hơn và đeo khẩu trang vào. Mấy hôm nay nhiệt độ giảm liên tục, Dung Sơ đi ra ngoài đã mặc áo phao. So với đám con trai thì cậu thuộc dạng sợ lạnh nên mặc đồ luôn dày dặn hơn người khác, đương nhiên cũng là vì sợ mình có thể thật sự bị cảm.
Sắp phải quay show thực tế rồi, nếu bị ốm thì tiêu đời.
Trời càng tối thì càng lạnh. Tan tiết học cuối cùng trong ngày thì trời cũng đã tối hẳn, Dung Sơ còn phải lên văn phòng của giảng viên một chuyến. Bài luận hôm trước của cậu được cô đánh giá khá tốt, cô giáo muốn cậu sửa lại một chút rồi sẽ giúp cậu đăng lên chuyên san.
Nếu được đăng lên chuyên san kiểu này thì cũng rất có lợi cho việc giành học bổng. Nếu năm nay lại giành được học bổng thì đến lúc đó cậu có thể mời Lục Kiệt ăn một bữa, cảm ơn anh đã giúp cậu viết bài luận.
Những năm trước Dung Sơ cũng dựa vào thành tích của bản thân để giành được học bổng, đương nhiên chỉ là mức thấp nhất. Bình thường cậu cũng chẳng có thời gian để chạy đi tìm giảng viên hay tham gia hội sinh viên để lấy thêm điểm cộng, thứ duy nhất cậu có thể dựa vào chính là thành tích của mình.
Tòa giảng đường và văn phòng giảng viên không cùng một khu. Lúc Dung Sơ đi sang bên đó, cậu lại cảm nhận được ánh mắt kia.
Nhưng khi quay lại nhìn vẫn chẳng phát hiện ra gì.
Dù buổi tối vẫn có rất nhiều sinh viên đang đi lại trên đường, một số khoa năm nhất còn phải học tiết tự học vào buổi tối, nhưng Dung Sơ vẫn cảnh giác và bước đi nhanh hơn.
Mãi cho đến khi đến được văn phòng của cô, Dung Sơ mới thở phào một hơi. Cậu cũng cảm thấy có thể là do mình nghĩ nhiều rồi, chẳng biết có phải vì mấy giấc mơ đáng sợ đêm qua không nữa.
Cậu thề là lần sau nếu Lục Kiệt còn nhắc đến mấy chủ đề đó nữa, thì cậu nhất định sẽ bịt tai lại.
Cô giáo đã đưa ra một vài điểm cần sửa lại dựa theo bài luận của Dung Sơ, sau cùng cô vẫn không nhịn được mà hỏi: “Bao giờ em và Lục Kiệt quay show thực tế kia vậy?”
Dung Sơ ngẩn ra.
Thấy vẻ mặt đó của cậu, cô vội vàng giải thích, “Em đừng hiểu lầm, cô chỉ hỏi một chút thôi, đến lúc đó cô cũng xem để tăng chút lượt xem cho hai đứa.”
Từ lúc mới dạy, cô đã rất thích Dung Sơ rồi. Ngành học của họ nữ nhiều nam ít, Dung Sơ lại rất đẹp trai, mà con người thì dù có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa cũng không thể chống lại sức hấp dẫn của cái đẹp, huống hồ Dung Sơ còn vừa chăm chỉ vừa học giỏi. Lúc biết cậu là từ khối năng khiếu chuyển sang thi đại học bình thường, cô đã cực kỳ kinh ngạc, sau đó còn phát hiện ra Dung Sơ luôn phải đi làm thêm, gần như mỗi ngày đều bận rộn, chắc là gia đình khó khăn. Hơn nữa cô còn nghe loáng thoáng là trong gia đình Dung Sơ còn có người bị bệnh.
Dạo trước khi biết cậu kết hôn với Lục Kiệt thì cô cũng thấy nhẹ nhõm hẳn.
Tuy cô không phải người hay đi hâm mộ thần tượng nhưng cô vẫn biết Lục Kiệt. Chuyện Dung Sơ kết hôn cùng Lục Kiệt cũng không làm người ta thấy bất ngờ, người xuất sắc thì ở bên người xuất sắc mà thôi.
“Trong tuần này ạ.”
Cô cười nói: “Được được được, đến lúc ấy cô nhất định sẽ xem.”
“Em cảm ơn cô.”
Rời khỏi văn phòng của giảng viên, trái tim Dung Sơ cũng cảm thấy ấm áp.
Cậu có thể cảm nhận được thiện ý mà cô dành cho mình.
Trên đường ra cổng trường, Dung Sơ xem tin nhắn trên điện thoại. Vương Hiển mới gửi hot search ngày hôm nay cho cậu. Cậu chàng Vương Hiển này lúc còn chưa thân thì rất ít nói, nhưng đến khi thân rồi Dung Sơ mới phát hiện ra, cậu chàng cực kỳ thích xem mấy tin tức linh tinh kiểu này.
Hằng ngày mà rảnh rỗi thì Dung Sơ sẽ xem hết những tin Vương Hiển gửi đến, còn đưa ra nhận xét. Có rất nhiều nghệ sĩ ngôi sao mà cậu không biết cũng được Vương Hiển phổ cập cho biết hết.
Hôm nay Vương Hiển gửi tin tức về một tiểu hoa ngày hôm qua đã bị fan cuồng theo đuôi, bởi vì suýt chút nữa cô ấy bị xâm hại nên việc này đang cực kỳ ầm ĩ.
[Vương Hiển]: Cậu nhất định phải cẩn thận! Tôi nói cho cậu biết, fan của Lục Kiệt cũng không bình thường lắm đâu!
[Dung mama]: Nhưng trong trường vẫn ổn mà, khá an toàn.
Cậu cơ bản cũng chẳng đi đâu cả, cho dù có ra ngoài thì cũng là đi với Lục Kiệt.
Thật ra cuộc sống sau khi công khai cũng không đáng sợ như Dung Sơ tưởng.
[Vương Hiển]: Kể cả thế thì cậu cũng không được lơ là. Trước đây hai người chưa công khai, có không cảnh giác thì cũng chẳng sao. Bây giờ cậu đừng có khinh thường tố chất của sinh viên, tên fan cuồng của sao nữ kia cũng là sinh viên nam đó, mà còn là sinh viên xuất sắc nữa cơ.
Những gì Vương Hiển nói thì Dung Sơ đều đã đọc được rồi, cậu bảo với Vương Hiển rằng mình nhất định sẽ cẩn thận. Rồi đột nhiên lại nhớ đến ánh mắt mà mình cảm nhận được hôm nay, Dung Sơ bất ngờ quay đầu lại.
Từ đây cách cổng trường còn một đoạn nữa, đèn ở chỗ này bị hỏng mất mấy cái nhưng nhà trường chưa kịp sửa. Trong ánh sáng mờ tối, Dung Sơ bất ngờ chạm mắt với một người mặc chiếc áo khoác màu đen đang đứng dưới một cột đèn đã hỏng, chỉ cách cậu vài bước chân.
Tim cậu lập tức hẫng một nhịp.
So với người thì Dung Sơ còn sợ những thứ không phải con người hơn.
Giống loại tối mịt như thế này lại đứng phía sau như ma quỷ, lại còn nhìn chằm chằm vào cậu.
Có lẽ vì đã bị Dung Sơ bắt gặp nên đối phương cũng chẳng thèm tiếp tục che giấu nữa. Hắn đi đến trước mặt cậu, nhìn chòng chọc bằng vẻ mặt dữ tợn: “Rời khỏi Lục Kiệt đi, bằng không tao sẽ giết mày.”
Nói xong còn làm một động tác cắt cổ.
Hô hấp của Dung Sơ như nghẹn lại, cậu theo bản năng lùi về sau mấy bước.
Khi Dung Sơ còn chưa kịp phản ứng lại, đúng lúc lại có mấy sinh viên đi ngang qua. Họ đang cười nói, thấy cậu đứng đó với khuôn mặt cảnh giác thì cũng bước chậm lại.
Tên áo đen hung hăng trừng mắt với họ, rồi lại trừng mắt với Dung Sơ, sau đó mới xoay người rời đi.
Đến lúc ngồi trên xe rồi Dung Sơ mới bất giác nhận ra tình cảnh của mình lúc nãy. Cậu vốn còn cảm thấy Vương Hiển cứ nói quá lên, nhưng tên vừa rồi trông có vẻ cũng là một sinh viên, có khả năng còn là sinh viên trong trường. Ánh mắt mà Dung Sơ cảm nhận được trong suốt cả buổi học hôm nay, chắc chắn chính là gã.
Hẳn là gã đã bám theo Dung Sơ từ lúc cậu vừa mới đến trường.
Bình tĩnh lại, Dung Sơ cầm điện thoại lên trả lời tin nhắn của Vương Hiển, rồi chuyển sang khung chat với Lục Kiệt. Cứ cầm mãi như thế nhưng cũng chẳng gửi gì.
Đến tận lúc về đến nơi, trong nhà tối om nghĩa là Lục Kiệt còn chưa về. Khi ấy, Dung Sơ mới gửi tin nhắn cho anh.
[Thầy Lục ơi, khi nào thì anh mới về nhà?]