Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử
Chương 40: Không phải nói cho người khác nghe, là nói cho em nghe.
Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi đến nơi vừa đúng lúc giờ ăn trưa.
Ban tổ chức không hề tiết lộ cho họ biết đây rốt cuộc là nơi nào, khi xuống xe, họ chỉ thấy một tòa nhà bên ngoài không có gì đặc biệt. Mãi đến khi PD dẫn vào, cả khách mời lẫn khán giả đều phải thốt lên kinh ngạc.
[Cái gì thế này??? Escape room???]
[Tôi đã bảo rồi, chương trình Nhật ký kết hôn này nổi tiếng không chỉ vì được gọi đùa là Nhật ký ly hôn đâu. Nhìn xem, ngay cả cách thức phá hoại tình cảm các cặp đôi cũng được đưa lên đây luôn rồi. Rõ ràng nên đổi thẳng thành Nhật ký ly hôn đi!]
[Tôi sống lại để xem một show về hôn nhân biến thành show escape room]
[Nhỡ đâu chỉ là tạo dựng bối cảnh thôi thì sao]
[Có vẻ là khách mời cũng không biết. Nhìn biểu cảm của Đường Chi kìa, với diễn xuất của cô ấy, không thể nào giả được vẻ hoảng sợ chân thật đến vậy.]
[Lầu trên là anti fan ở đâu chui ra vậy?]
Đường Chi đúng là đã bị dọa sợ, lúc ký hợp đồng hoàn toàn không hề đề cập đến việc sẽ có phần chơi escape room. Ban tổ chức của [Nhật ký kết hôn] vốn dĩ thích chơi trò đánh úp, dù cách này không quá bất ngờ nhưng vẫn khiến người ta sợ hãi.
Đường Chi vỗ vỗ ngực, “Không phải chứ, sao mọi người không nói trước với tụi tôi? Gan tôi nhỏ lắm.”
Nói rồi cô nắm chặt lấy tay Chung Hựu, “Hôm nay anh phải bảo vệ em thật tốt đấy nhé.”
Trước đây Chung Hựu từng tham gia một chương trình về escape room, đã có kinh nghiệm. Nghe Đường Chi nói vậy, anh ta tự tin gật đầu, còn ôm cô vào lòng, nhẹ giọng trấn an.
Ngược lại thì đây là lần đầu tiên Thời An thể hiện ra sự hứng thú của mình kể từ khi chương trình bắt đầu lên sóng, cậu ấy còn hào hứng phổ biến cho Quan Thứ biết escape room là gì.
Biểu cảm của Quan Thứ rất bình tĩnh.
Khả năng thích ứng của họ đều khá tốt.
Còn Dung Sơ và Lục Kiệt ở phía bên này.
Dung Sơ quan sát tình hình xung quanh một chút, ngoại trừ mấy chữ ‘Escape room’ to đùng bên ngoài, thì cũng chẳng có thêm thông tin hữu ích nào.
Trước đây khi còn đi làm thêm, cậu từng thấy nơi chơi escape room đăng thông tin tuyển dụng nên đã tìm hiểu qua, cũng biết được rằng escape room không nhất thiết là phải có yếu tố kinh dị, mà phần lớn sẽ là thử thách trí tuệ.
Cậu mím môi nhìn về phía Lục Kiệt, “Thầy Lục ơi, em chưa chơi bao giờ.”
Hơn nữa, nếu có yếu tố kinh dị, có lẽ cậu… sẽ không thể chơi được, sẽ gây cản trở cho mọi người.
Lục Kiệt khom lưng ghé sát đầu cậu, vẻ mặt phiền não: “Anh cũng chưa từng chơi bao giờ, xem ra sau này không thể tham gia mấy chương trình thực tế không có kịch bản như thế này nữa rồi.”
Thoạt trông có vẻ Lục Kiệt không hề thích phần chơi này.
Vừa nghe thế, Dung Sơ liền mở to mắt nhìn anh, rồi theo bản năng liếc nhìn về phía máy quay.
[Ánh mắt của thầy Dung như đang nói: Mấy lời này mà anh cũng dám nói trước ống kính à?]
Lục Kiệt cười khẽ một tiếng, đưa tay về phía Dung Sơ. Lúc này mới ghé sát bên tai cậu, “Thầy Dung, thật ra anh cũng nhát gan lắm, không chịu nổi mấy thứ dọa người kiểu này đâu, cho nên đành phải phiền em nắm tay anh suốt cả chặng đường rồi.”
Trong một khoảnh khắc, Dung Sơ có chút hoài nghi về những lời này của Lục Kiệt. Trước đây khi nhắc tới phim kinh dị, phản ứng của Lục Kiệt cũng giống hệt một người nhát gan.
Nhưng Lục Kiệt đã nói như thế, cậu cũng không thể nào từ chối.
Dù sao thì bản thân cậu cũng sợ.
Nắm tay Lục Kiệt, tất nhiên là sẽ tốt hơn nhiều rồi.
Dung Sơ đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Dường như Lục Kiệt đã thực sự an tâm hơn nhiều, gương mặt cũng thả lỏng hơn, khẽ siết chặt tay Dung Sơ.
Hình như còn nắm tay chặt hơn cả trước.
Trái tim Dung Sơ dần dần bình tĩnh lại, nhưng vành tai lại theo đó mà đỏ lên.
[Tôi sai rồi, tôi không nên bảo hai người đừng nói mấy lời như thế trước ống kính, giờ thì hay rồi, đổi thành thì thầm luôn]
[Hai đứa nói cái gì mà mama không thể nghe zậy?]
[Để tôi xem còn ai nói hai người họ là giả nữa! Nắm tay chặt cứ như sợ lạc mất nhau vậy. Có ai còn để ý tới PD không đó? PD vẫn chưa công bố luật chơi mà, mấy người vẫn chưa bắt đầu vào escape room đấy!]
[Nhìn là thấy giả, tự nhiên nắm tay cho ai xem]
[Cho tao xem nè, tao thích xem đó! Cục cưng có nắm tay mà ngại tới nỗi tai đỏ ửng thế kia, nhất định là đang ở trong giai đoạn mập mờ rồi đúng không? Phải không?]
[Thầy Lục lại vui quá rồi nè thầy Lục nha]
[Không ai thảo luận xem đồ mà Lục Kiệt đưa cho Dung Sơ lúc ở trên xe là gì à? Không ai thấy tín vật đính ước à??]
Bất kể phản ứng của khách mời có ra sao, PD vẫn làm việc theo quy trình và công bố hoạt động của ngày hôm nay.
Trò chơi ngày hôm nay là escape room, PD không tiết lộ chủ đề mà chỉ phổ biến luật chơi: Ba cặp đôi khách mời cần phải phối hợp với nhau để mở được căn phòng bí mật cuối cùng.
Đương nhiên PD cũng tiêm cho họ mỗi người một liều an ủi: “Không đáng sợ như mọi người tưởng tượng đâu, tất cả NPC đều là nhân viên trong đoàn của chúng tôi, đã trải qua khóa đào tạo chuyên nghiệp rồi.”
Nhưng vẫn chưa tới giờ đi vào escape room, dù sao cũng không thể để khách mời đói bụng. PD cho biết bữa trưa sẽ được phục vụ ở căn phòng ngay bên cạnh, tuy nhiên, thứ hạng của trò chơi đoán tên bài hát trên xe trước đó sẽ có tác dụng vào lúc này.
Lời PD vừa dứt, lập tức một nhân viên trong đoàn liền bưng khay tới.
Trên đó không phải là đồ ăn, mà là sáu chiếc băng đô tượng trưng cho các con vật khác nhau, có tai thỏ, tai mèo, tai cáo, tai gấu, tai hươu và tai sói.
[?? PD lấy cảm hứng từ cái băng đô tai thỏ của Đường Chi hả?]
[Hay đó nha, trước khi chịu khổ còn để mọi người chơi cosplay vui vẻ một tí]
Thấy mấy chiếc băng đô với tai xù bông kia, biểu cảm của Dung Sơ khựng lại một thoáng, cậu nhớ đến chiếc băng đô tai thỏ mà Lục Kiệt đã cầm đi hôm qua.
Hình như thầy Lục rất thích mấy thứ này?
Cậu nhìn sang Lục Kiệt, anh quả thật đang nhìn chăm chú vào chiếc khay, như thể trong đó không phải là băng đô, mà là một kịch bản rất đáng để nghiên cứu vậy.
Nhưng không biết anh đang để mắt tới cái nào.
Đường Chi và Chung Hựu thoạt nhìn có vẻ chẳng hứng thú mấy, dù sao bọn họ cũng chẳng phải vợ chồng thật, hoàn toàn chẳng thấy thích thú với kiểu cosplay này, hơn nữa hôm qua Đường Chi còn phải đeo băng đô tai thỏ suốt một buổi chiều, nên giờ đã sinh ra cảm giác chán ghét với nó.
Tuy không mấy hứng thú, nhưng hai người vẫn rất phối hợp thảo luận chung với nhau.
Còn ánh mắt của Thời An thì ngay lập tức đã khóa chặt vào cặp tai mèo.
PD dường như đã đoán được suy nghĩ của mọi người, nên nhanh chóng giải thích, “Đúng là lấy cảm hứng từ băng đô tai thỏ mà Đường Chi đã tặng cho mọi người. Theo thứ hạng của trò đoán tên bài hát mà sẽ có quyền chọn trước.”
Trong trò ấy, cặp Thời An và Quan Thứ xếp hạng nhất, thứ hai là Dung Sơ và Lục Kiệt, còn cặp Đường Chi thì ngoài câu được Dung Sơ gợi ý thì sau đó chẳng trúng câu nào.
Nhưng nói là có quyền chọn trước, thì thực chất cũng chỉ là rút thăm ngẫu nhiên.
Mỗi cặp cử một người lên rút hai mảnh giấy đã vo tròn, hoàn toàn không nhìn ra bên trong là gì.
Cặp của Quan Thứ thì để Quan Thứ lên, cặp của Dung Sơ là Lục Kiệt, còn cặp của Đường Chi là Đường Chi.
Lục Kiệt đưa hai mảnh giấy cho Dung Sơ, bảo cậu mở ra rồi đưa ra cho ống kính xem.
Vừa mới nhìn thấy chữ ‘thỏ’ trên mảnh giấy, tai Dung Sơ đã đỏ bừng.
[Thầy Lục, anh khai thật đi có phải anh đã đút lót cho tổ sản xuất không?]
[Thầy Lục, anh mau ép cái khóe miệng của anh xuống đi!!!]
Lục Kiệt thích nghịch chiếc băng đô tai thỏ kia là điều mà ai cũng thấy rõ.
Anh khẽ ‘ồ’ một tiếng, “Mảnh giấy còn lại đâu rồi?”
Trong đầu Dung Sơ toàn là cảnh hôm qua Lục Kiệt nghịch chiếc băng đô tai thỏ, vừa nghe anh hỏi vậy, tay cậu liền run lên một chút, đôi gò má nóng bừng, rồi mở mảnh giấy còn lại.
Là tai cáo.
Lục Kiệt cũng không bất ngờ, anh khẽ cười, hạ giọng hỏi Dung Sơ: “Thầy Dung muốn cái nào?”
Tầm mắt Dung Sơ đảo qua chiếc tai thỏ, hít sâu một hơi: “….. Cáo ạ.”
Cậu không muốn chọn tai thỏ, bởi nếu không thì trong đầu cậu cứ hiện lấy mấy hình ảnh Lục Kiệt nghịch chiếc băng đô tai thỏ kia một cách kỳ quái.
Biểu cảm của Lục Kiệt khẽ khựng lại, nhưng giọng nói vẫn không thay đổi: “Để anh đi lấy.”
[Ai bảo anh cho vợ mình chọn cơ, ăn quả đắng chưa ha ha ha ha ha]
[Cười chết tôi rồi, vợ ơi, vợ nên thấy cái biểu cảm ban nãy của thầy Lục đi]
[Tính toán sai rồi]
Lục Kiệt dùng mảnh giấy để đổi lấy băng đô, điều đầu tiên anh làm là đeo luôn chiếc băng đô lên đầu mình, không hề cảm thấy gánh nặng thần tượng một chút nào.
Lúc thấy anh quay lại, tai thỏ ở trên đầu còn lắc lư lên xuống theo từng động tác của anh, Dung Sơ cố nhịn cười, cuối cùng vẫn phải bật cười.
Lục Kiệt đi đến trước mặt Dung Sơ rồi nhướn mày, “Trông kỳ lắm à?”
Dung Sơ lắc đầu, lát sau lại gật đầu.
Cũng không hẳn là kỳ lạ, chỉ là không phù hợp với hình tượng của Lục Kiệt. Cậu còn tưởng anh có lẽ sẽ không muốn đeo tai thỏ… Dù sao thì có hơi làm tổn hại đến hình tượng bí ẩn của anh từ trước đến nay trong lòng fan.
Lục Kiệt thở dài một tiếng, “Thôi xong rồi, hình tượng của anh ở trong lòng fan coi như sụp đổ hết rồi.”
[Hình tượng của anh mất lâu rồi anh ơi]
[Tôi cứ tưởng Lục Kiệt là kiểu người lạnh lùng cơ....]
Chưa kịp để Dung Sơ nói gì, Lục Kiệt đã tiến sát đến trước mặt cậu, “Thế ở trong lòng em, hình tượng của anh đã bị sụp đổ chưa?”
Tự nhiên anh lại gần như thế, chiếc tai thỏ rủ xuống trên đầu cũng theo đó mà cọ nhẹ qua tóc Dung Sơ, cậu vội đỏ mặt đáp: “Không đâu ạ.”
Tuy nó không hợp với hình tượng của Lục Kiệt, nhưng dù sao thì vẫn có gương mặt của anh gánh lại… chỉ là hoàn toàn không có cảm giác đáng yêu tí nào.
“Vậy thì được rồi.” Lục Kiệt nói xong liền đưa tay lên, đặt nhẹ lên đầu Dung Sơ, “Bọn họ đều đã đeo rồi, để anh đeo lên cho em.”
Những người khác đúng là đã đeo xong cả rồi, Quan Thứ và Thời An rút ngẫu nhiên được cặp tai mèo và tai sói, Quan Thứ đeo tai mèo, còn Thời An thì đang cầm điện thoại chụp ảnh anh ta, Quan Thứ cũng rất phối hợp để cho cậu ấy chụp.
Hai chiếc còn lại thì thuộc về Đường Chi và Chung Hựu, Đường Chi đang giơ điện thoại lên chụp ảnh đôi.
Dung Sơ ngước mắt lên thoáng nhìn đôi tai thỏ của Lục Kiệt, lát sau lại cúi xuống, ngoan ngoãn để Lục Kiệt đeo chiếc băng đô tai cáo cho mình.
[Bà xã đáng quá đi mất a a a a a a]
[Thầy Lục!! Anh đang làm cái gì thế!!]
Lục Kiệt chậm rãi chỉnh lại băng đô cho Dung Sơ, trước khi bỏ tay ra, anh còn xoa xoa lên đôi tai cáo.
Rõ ràng chỉ là một động tác đơn giản, nhưng lúc anh xoa nó thì luôn chăm chú nhìn Dung Sơ. Từ góc nhìn của phòng live, động tác xoa chiếc tai cáo ấy giống như mang theo một tầng ý nghĩa khác.
Thật sự giống như anh đang xoa xoa tai của Dung Sơ vậy.
Đương nhiên là Dung Sơ không biết, cậu cũng chẳng xem xem bản thân đeo chiếc băng đô lên thì trông ra sao, chỉ thấy có chút không quen nên cứ sờ sờ chiếc tai cáo.
Thấy Lục Kiệt vẫn đang nhìn mình, Dung Sơ lại không nhịn được mà sờ chiếc tai thêm lần nữa, “Thầy Lục… trông em kỳ quặc lắm ạ?”
Ánh mắt Lục Kiệt trở nên sâu thẳm.
Gương mặt của Dung Sơ vốn đã xinh đẹp, đôi tai lông xù đeo trên đỉnh đầu, cứ mỗi lần cậu nói chuyện nó lại khẽ đung đưa.
Càng thêm đáng yêu hơn.
May mà không để cậu đeo tai thỏ.
Lục Kiệt khẽ cười, lẳng lặng chắn bớt máy quay, rồi tiến sát bên tai Dung Sơ thì thầm: “Không kì quặc, em rất đáng yêu.”
[Sao anh chắn máy quay làm gì hả? Anh quay phim có thể quản anh ta chút được không! Anh chắn thế thì bọn tôi xem cái gì?]
Máy quay cực kỳ nghe lời mà thay đổi góc quay.
Dung Sơ đỏ hồng cả hai tai, nhẹ nhàng thở phào, lại không kìm được mà liếc qua đôi tai thỏ của Lục Kiệt.
Chẳng bao lâu sau, PD nói mọi người hãy sang bên cạnh để nghỉ ngơi và ăn trưa trước.
Trên đường đi sang đó, điện thoại Lục Kiệt đổ chuông, là cuộc gọi từ đạo diễn Giang. Anh liền ra hiệu với PD, sau khi được cho phép thì bảo Dung Sơ cứ đi trước, rồi mới ra cửa nghe máy.
Cuộc gọi về chuyện công việc được xem là vấn đề riêng tư, người quay phim cũng không tiếp tục quay thêm nữa.
Nhìn bóng lưng Lục Kiệt đi nhận cuộc gọi, chân Dung Sơ như bị đóng đinh tại chỗ, không thể nhúc nhích nổi. Tầm mắt cậu rơi trên đôi tai thỏ chẳng phù hợp trên đầu Lục Kiệt, sau đó dần di chuyển xuống tấm lưng của anh. Chạm tay vào chiếc điện thoại đang để trong túi, cậu tự làm công tác tư tưởng cho bản thân hồi lâu, rồi mới lấy nó ra, mở ứng dụng chụp ảnh.
Dù sao thì sau này chắc cũng chẳng còn cơ hội để nhìn thấy Lục Kiệt đeo băng đô tai thỏ nữa đâu.
Cậu cũng muốn giống như những người khác, chụp ảnh lại làm kỷ niệm.
Bây giờ chẳng có ống kính, cũng chẳng có ai, lén chụp trộm một tấm, coi như là ảnh kỷ niệm độc quyền của riêng mình, được chứ nhỉ?
Đó là sự độc quyền mà những fan khác của Lục Kiệt không thể có được.
Dung Sơ cẩn thận từng chút một, khẽ khàng giơ điện thoại lên, xác nhận mình không bật flash, đã tắt âm thanh, rồi mới đưa điện thoại về phía Lục Kiệt.
Vừa định bấm nút chụp, thì đột nhiên Lục Kiệt như cảm nhận được điều gì đó, liền quay đầu lại nhìn về phía cậu.
Trong khoảnh khắc ấy, Dung Sơ luống cuống bấm luôn nút chụp, cũng chẳng biết bức ảnh đã ra sao, chỉ biết tùy tiện nhét điện thoại lại vào túi, khuôn mặt đỏ bừng.
Thấy Lục Kiệt cất điện thoại và bước về phía mình, Dung Sơ thậm chí còn chẳng dám trốn, cậu cứ đứng thẳng tắp tại chỗ như người làm sai, cúi đầu, nhìn Lục Kiệt đang từng bước tiến lại gần. Bàn tay cậu nắm chặt điện thoại, chuẩn bị ngẩng đầu lên xin lỗi, Lục Kiệt lại nói trước.
“Thầy Dung chụp ảnh anh à?” Giọng Lục Kiệt chẳng nghe ra được là đang vui hay giận.
Cậu gật đầu thừa nhận.
Lục Kiệt khẽ cười, “Em đã nhận rồi mà sao vẫn còn bộ dạng như làm sai thế?”
Anh nói rồi khom người ghé sát đến trước mặt cậu, đưa tay ra, “Cho anh xem ảnh chụp như thế nào được chứ?”
“…… Chụp không đẹp đâu ạ.” Lục Kiệt hỏi thế, Dung Sơ liền nuốt ngược lời xin lỗi vào trong. Tuy miệng nói vậy, nhưng Dung Sơ vẫn nghe lời mà đưa điện thoại cho anh.
Lục Kiệt nhướn mày.
Sao trong ảnh, anh lại làm ra biểu cảm dữ tợn thế này?
Đôi tai thỏ… đúng là chẳng hợp với anh tí nào.
Cực kỳ tổn hại đến hình tượng, nói không chừng còn có thể trở thành lịch sử đen luôn.
Thấy đầu ngón tay của Lục Kiệt chạm chạm màn hình, Dung Sơ còn tưởng anh đang muốn xóa ảnh đi, không ngờ Lục Kiệt chỉ nhìn nó mấy giây, rồi đưa ra đánh giá, “Đúng là không đẹp thật.”
Dung Sơ liếc qua tấm ảnh ấy.
Thực ra vẫn đẹp, hoàn toàn khác với hình tượng của Lục Kiệt thường ngày, chỉ là tay cậu bị run nên chụp ảnh hơi mờ.
Cậu không dám ý kiến, Lục Kiệt cũng không trả lại điện thoại cho cậu, anh cứ nghịch nó giống như đang nắm một thứ gì đó, rồi anh lại giơ tay bóp bóp chiếc tai cáo của Dung Sơ, “Em muốn chụp ảnh anh à?”
“Dạ….” Lần này Dung Sơ cảm nhận được động tác của Lục Kiệt, bởi tay kia của anh cứ nắm chiếc tai cáo không buông, bàn tay còn áp trên tóc cậu, cảm giác hiện hữu cực kỳ mạnh.
Mặt Dung Sơ lại đỏ tưng bừng.
Lục Kiệt khẽ ‘ừm’, “Lần sau nếu muốn chụp ảnh anh thì em cứ nói ra… Đương nhiên em muốn chụp lén thì cũng không sao, chồng anh muốn chụp ảnh anh, đó là tình thú, em sợ gì chứ? Sao lâu như vậy rồi mà vẫn còn sợ anh vậy?”
Dung Sơ vội lắc đầu phủ nhận.
Cậu không sợ Lục Kiệt, mà là sợ bị Lục Kiệt phát hiện ra thứ tình cảm không nên có của mình.
Cậu không nói gì, Lục Kiệt cũng không tiếp tục truy hỏi vấn đề này nữa, chỉ khẽ nói: “Vậy là anh thể hiện thế vẫn chưa đủ rõ sao?”
Anh còn tưởng đêm qua mình nói tới mức đó, thì Dung Sơ cũng ít nhiều cảm nhận được một chút gì rồi.
Không hiểu Lục Kiệt đang nói gì, Dung Sơ nâng mắt nhìn, vừa hay đối diện với vẻ mặt bất lực của anh.
Lục Kiệt nắm lấy chiếc tai cáo, hạ giọng: “Lần sau muốn chụp ảnh anh, hoặc làm chuyện gì khác thì cứ trực tiếp nói với anh, em muốn làm gì anh cũng đồng ý. Em bị anh bắt gặp thì có sao, anh cũng không thấy có vấn đề, em đâu phải fan cuồng, em là bạn đời hợp pháp của anh cơ mà. Ở trước mặt anh, em có làm gì thì cũng không phải là sai trái gì hết.”
Điều này đã khiến Lục Kiệt đột nhiên cảm nhận được, giữa anh và Dung Sơ vẫn còn một khoảng cách rất xa.
Đây chẳng phải là chuyện tốt lành gì.
Anh hy vọng Dung Sơ ở trước mặt mình có thể tự do, vui vẻ.
Nhưng vì tính cách của Dung Sơ, còn có cả sự không ngang hàng về thân phận của cả hai, tuổi tác cũng chênh lệch khá nhiều.
Điểm này, e rằng một thời gian ngắn nữa cũng chưa thể thay đổi ngay được.
Chính vì thế, anh mới không vội vàng bày tỏ lòng mình với Dung Sơ, không thì chẳng biết nhóc con này sẽ tự đặt bản thân vào một vị trí thấp tới mức nào nữa.
Những lời này giống như đang cố ý diễn trước ống kính vậy.
Dung Sơ chầm chậm mở to đôi mắt mình, cậu nhìn xung quanh, xác nhận không có máy quay, mới nhỏ giọng nhắc Lục Kiệt: “Thầy Lục ơi, ở đây không có máy quay đâu ạ…”
Không cần phải diễn cho ai xem cả.
Lục Kiệt: ” . “
Lục Kiệt hít sâu một hơi, nhìn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn của Dung Sơ như vậy thì suýt nữa đã không kiềm chế được.
Phải trách anh vì trước cứ trêu đùa quá nhiều, thích nhân lúc không có máy quay lại trêu bạn nhỏ này, lợi dụng cái cớ diễn cho người khác xem mà trêu chọc cậu.
Lát sau Lục Kiệt ‘ừm’ một tiếng, nghiêng đầu ghé sát bên tai Dung Sơ: “Anh biết, ở đây chỉ có hai chúng ta thôi. Không phải nói cho người khác nghe, là nói cho em nghe.”
Dung Sơ ngẩng phắt đầu lên, trái tim cậu đập nhanh như gia tốc.
Lời này của Lục Kiệt là có ý gì?
Cậu lại chợt nhớ đến câu ‘Có anh chống đỡ phía sau em’ của Lục Kiệt tối qua.
Câu đó rốt cuộc là có ý gì?
Dung Sơ suy nghĩ cả đêm vẫn chưa tìm được câu trả lời, cậu từ đầu đến cuối đều không dám nghĩ theo hướng đó, thậm chí còn chẳng dám nghĩ đến hướng đó.
Nhưng lúc này, cậu không thể không suy nghĩ như vậy.
Những lời của Lục Kiệt quá mập mờ.
Đó không phải là lời ước hẹn có thể nói ra chỉ vì một bản hợp đồng.
Ở đây không có máy quay, cũng không có khán giả, chỉ có cậu và Lục Kiệt.
Những lời này được nói ra, là để cho riêng cậu nghe.
Động tác ngẩng đầu lên của cậu quá nhanh nên đã đụng trúng tay Lục Kiệt, anh xuýt xoa một tiếng, lại thấy vẻ mặt không thể tin nổi của Dung Sơ, liền cố kiềm nén xoa xoa chiếc tai cáo, “Là thật mà, thầy Lục đã có khi nào lừa thầy Dung chưa? Nhưng mà bây giờ, không phải là em muốn chụp ảnh anh à?”
Dung Sơ hoàn toàn chẳng có cách nào kiểm soát được tâm trạng cũng như nhịp đập trái tim mình. Thấy Lục Kiệt trả lại điện thoại cho mình, cậu cúi đầu khẽ ‘dạ’ một tiếng, rồi bắt đầu chụp ảnh cho anh.
Lúc đi vào ăn cơm, thì cả khuôn mặt đều đã đỏ ửng.
Sau khi chụp xong cho Lục Kiệt, anh lại nói muốn chụp ảnh cho cậu.
Trước đây cậu vốn chẳng thích chụp ảnh, lần gần nhất là chụp một tấm ảnh lấy liền để đưa cho Lục Kiệt, mà lần này lại còn là anh chụp ảnh cho cậu nữa.
Nhưng vì là yêu cầu của Lục Kiệt, cậu cũng ngại từ chối, thậm chí còn thấy hơi vui. Chẳng biết là vui vì được Lục Kiệt chụp ảnh cho, hay là vì cái suy đoán vẫn chưa trực tiếp nói toạc ra kia nữa.
[Không đúng, hai người vừa đi làm gì thế, thầy Lục là đi nghe điện thoại, thế thầy Dung là đi đâu, sao mặt mày lại đỏ ửng thế kia?]
[Bảo sao lại không thấy hai người họ thân mật trước ống kính, còn bày đặt hôn mượn góc, hóa ra là lén lút làm sau lưng đó hả?]
[Làm? Làm cái gì? Làm như thế nào? Làm kiểu khiến chiếc tai thỏ lắc lư dữ dội ấy hả?]
[Phải nói chứ Lục Kiệt đeo chiếc tai thỏ làm người ta vỡ mộng quá à....]
[Ê sao bình luận lại bắt đầu vàng khè hết thế này?]
May mà khách mời không đọc được bình luận.
Thấy hai người bước vào, Đường Chi đang ăn cũng liền thốt lên một tiếng ‘oa’, không biết là khen thật hay giả: “Dung Sơ đeo mấy chiếc tai thú này hợp ghê.”
Nghe vậy, Chung Hựu cũng nhìn sang phía Dung Sơ, trong đáy mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.
Mới nãy khi đứng ngoài, bọn họ đều chỉ lo làm fan service, chứ chẳng chú ý đến những người khác.
Bước chân Dung Sơ hơi khựng lại, cậu nhớ mới nãy Lục Kiệt vừa xoa chiếc tai cáo vừa khen rất đáng yêu, thế là liền cuống quýt nói một câu cảm ơn.
Quan Thứ vừa ăn đồ Thời An gắp tới bên miệng, vừa đảo qua đảo lại tầm mắt giữa Dung Sơ và Lục Kiệt, một lát sau, bàn tay cầm đũa liền bỏ xuống dưới bàn, gạt luôn bàn tay Thời An đang đặt trên đùi mình, rồi bắn ánh nhìn ngầm cảnh cáo về phía cậu ấy.
Mặt mũi Thời An đầy cáu kỉnh, kéo mạnh chiếc băng đô tai thú trên đầu mình một cái.
Ăn cơm xong, ban tổ chức cũng không để họ nghỉ ngơi lâu, chẳng mấy chốc nhân viên của đoàn đã phát cho mỗi người một chiếc bịt mắt.
Vừa đeo vào thì mọi thứ trước mặt tối sầm.
Dung Sơ từ trước tới nay vẫn luôn không thích bóng tối, nhất là trong tình huống đã biết rõ bên cạnh luôn có người như hiện tại. Bóng tối khiến lòng cậu sinh ra một cảm giác sợ hãi, trong đầu không tự chủ được mà hiện lên những hình ảnh đáng sợ.
Dung Sơ chẳng kìm được mà nín thở, liên tục tự trấn an bản thân.
Chưa đợi nhân viên của đoàn đến dẫn đi, tay phải của cậu đã bị người nào đó nắm lấy.
Dung Sơ sững lại, cảm nhận được xúc cảm quen thuộc, ngón tay cái của Lục Kiệt đang nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cậu.
Nhịp tim vốn đang rối loạn của Dung Sơ dần dần bình tĩnh lại.
“Tôi nắm tay em ấy là được rồi.” Không lâu sau, giọng nói của Lục Kiệt vang lên bên tai.
Có lẽ là nhân viên của đoàn đến định dắt tay Dung Sơ.
[Đây là dục vọng chiếm hữu của thầy Lục à??]
[Sao tôi cảm thấy Dung Sơ hình như đang sợ thật đấy? Trước đó Đường Chi bảo sợ mà trông biểu cảm vẫn còn ổn lắm]
[Thời An đúng là chả biết sợ nhỉ]
Không nhìn thấy được gì, thính giác liền được khuếch đại lên. Dung Sơ được Lục Kiệt nắm tay đi chầm chậm từng bước về phía trước, cứ thế vô thức mà dán sát vào người Lục Kiệt.
Anh liền khẽ cười một tiếng.
[Thầy Lục cố tình dính lấy người vợ đúng không?]
[Chẳng lẽ Lục Kiệt cũng sợ à?]
[Mà khoan đã, có thể tháo chiếc băng đô tai thú kia ra trước được không, chiếc tai thỏ của Lục Kiệt thực sự là lạc quẻ lắm a a a a a, bản thân anh ấy không thấy cái đó là lịch sử đen à?]
Vành tai Dung Sơ nóng ran, nhưng cậu quả thật không còn sợ hãi như trước nữa.
Chẳng bao lâu sau, cậu cảm giác âm thanh tiếng giày va chạm trên nền đất đã khác rồi, xung quanh càng ngày càng ít tiếng bước chân.
Ban tổ chức đã tách ba cặp đi thành ba hướng khác nhau.
Mãi đến khi tiếng mở cửa ‘két’ mở ra, nhân viên trong đoàn đưa họ vào phòng rồi giúp tháo chiếc bịt mắt xuống, không nói gì thêm mà rời đi ngay.
Trước khi đi còn khóa cửa lại.
Dung Sơ phải chớp chớp mắt để thích nghi, nhưng phía trước vẫn là một khoảng tối đen, chỉ có thể thấy mọi thứ một cách lờ mờ. Căn phòng này thoạt trông không giống một căn phòng thông thường.
Theo bản năng cậu nắm chặt lấy tay Lục Kiệt, còn chưa chờ cậu lên tiếng, Lục Kiệt không biết sờ được thứ gì, đã thắp sáng ngọn nến trên bàn.
Tầm nhìn lập tức sáng rõ.
Nhưng cảnh tượng trước mặt cũng khiến tim người ta khẽ run.
Một gian phòng phong cách cổ trang, bên trong đều được trang trí bằng một màu đỏ, nhìn cứ như là phòng tân hôn vậy.
Dung Sơ bất giác quay sang Lục Kiệt, còn anh thì nhướn mày với cậu, “Xem ra là họ đưa chúng ta vào động phòng rồi.”