50. Chương 50: “Đêm nay thầy Dung chắc không định ngủ rồi nhỉ?”

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử

Chương 50: “Đêm nay thầy Dung chắc không định ngủ rồi nhỉ?”

Kết Hôn Giả - Bất Cật Khương Đích Bàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi xin nghỉ một ngày, mấy hôm sau Dung Sơ cũng chẳng có tiết, nên liên tiếp vài ngày không tới trường.
Cậu vẫn đi học lớp nhạc như bình thường, chỉ là về nhà sớm hơn ngày trước một chút. Lục Kiệt khi không có việc thì sẽ đưa cậu đi học, có việc thì sẽ để Lâm Trác đưa cậu đi, còn được trải nghiệm cảm giác có vệ sĩ đi theo.
Dung Sơ cảm thấy Lục Kiệt đang làm quá mọi chuyện.
Đoạn video ấy cũng đã bị Studio của Lục Kiệt yêu cầu gỡ bỏ ngay trong tối hôm đó, Hứa Xuyên cũng đã tìm ra người đăng bài, là một tài khoản marketing được thuê.
Tuy là video đó đã bị xóa, nhưng ảnh hưởng của chuyện này vẫn rất lớn, Lục Kiệt lo Dung Sơ sẽ bị đám săn tin bám theo, cho nên mới đặc biệt tìm vệ sĩ để đi theo cậu.
Tuy cảm thấy Lục Kiệt lo thừa, nhưng Dung Sơ cũng không từ chối.
Đây là sự quan tâm của Lục Kiệt đối với cậu, Dung Sơ sẽ không từ chối bất kỳ một sự quan tâm nào của anh hết.
Trong đoạn video được tung ra có xuất hiện trợ lý của Diêu Kim và Dung Sơ, nhưng bản thân Diêu Kim từ đầu tới cuối đều không có phản hồi nào cả, dù sao thì gã vốn đã nhiều tai tiếng, cũng chẳng phải người của công chúng, hoàn toàn không màng đến sống chết của người khác.
Nhưng không hiểu vì sao, Diêu Kim lại gọi điện thoại tới cho Lục Kiệt.
Lúc cuộc gọi này tới, Dung Sơ đang bị đè trên sofa mà trêu chọc. Mấy ngày liền như thế này, Dung Sơ cảm thấy bản thân cậu mới là người cần được bồi bổ mới đúng.
Xét đến chuyện ban ngày cậu vẫn còn có lớp học nhạc, nên tuy lời nói Lục Kiệt có vẻ quá đáng, nhưng hành động thì vẫn khá là tiết chế, không thật sự làm cậu bị đau.
Nhưng có đôi khi cũng không thể chịu nổi việc Dung Sơ chẳng biết cách từ chối, dù Lục Kiệt có nói gì thì cậu đều đồng ý cả, dù Lục Kiệt muốn làm gì cậu cũng đều hợp tác theo, khiến Lục Kiệt cứ luôn muốn làm những điều vượt quá dự kiến.
Nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Dung Sơ đỏ mặt đẩy Lục Kiệt ra, bảo anh đi nghe máy.
Lục Kiệt vừa hôn cậu vừa liếc màn hình điện thoại, là Diêu Kim.
Dung Sơ đương nhiên cũng nhìn thấy, vẻ mặt có hơi sững ra.
Lục Kiệt dứt khoát không nghe máy, ném luôn điện thoại sang một bên.
Dung Sơ ngây cười, “Sao anh lại không nghe máy?”
Lục Kiệt ôm lấy eo Dung Sơ, bế bổng lên để cậu quỳ ngồi ở trên đùi mình, rồi khẽ cười: “Nghe làm gì? Cho hắn ta làm gián đoạn chuyện của chúng ta ư?”
Lục Kiệt nói một cách đường hoàng, khiến Dung Sơ ngại tới mức chẳng biết phải đáp sao, nhưng sau đó Lục Kiệt cũng không đùa nữa mà nói nghiêm túc, “Chẳng qua là hắn ta muốn xin xỏ anh thôi, còn nếu muốn giải thích, sao mấy hôm trước không tìm đến mà giải thích?”
Chuyện đã qua tới mấy ngày rồi, không thể nào Diêu Kim lại không biết, vậy mà phải qua tới tận bây giờ gã mới liên hệ với anh.
Đơn giản là vì gã biết Lục Kiệt và Dung Sơ chỉ kết hôn giả.
Nếu đã kết hôn giả, thì Lục Kiệt sẽ không vì Dung Sơ mà làm ra mấy chuyện gây tổn hại tới lợi ích của mình, ví như là chuyện đối đầu với gã.
Nhưng hiện tại hắn lại không thể không liên hệ với Lục Kiệt để mà cầu xin. Bởi vì dự án trong tay hắn đã bị cướp mất rồi.
Nếu chỉ là bị cướp dự án thì cũng bình thường thôi, nhưng người cướp nó lại là người của nhà họ Lục, thì không hề đơn giản.
Chẳng cần đối phương phải nói rõ, Diêu Kim cũng biết là vì sao. Thật ra gã chẳng thiếu những dự án như thế, nhưng gã sợ đây mới chỉ là khởi đầu.
Dù gã có cả tiền cả thế, nhưng rốt cuộc cũng không thể so sánh được với gia sản đồ sộ của nhà họ Lục.
Vậy mà Lục Kiệt đến điện thoại cũng chẳng thèm nghe!
Diêu Kim tức phát điên, gã trút giận lên Bạch Ninh đang quỳ trước mặt, rồi mới đi gọi điện cho Quan Thắng.
Cuộc gọi vừa kết nối, gã đã mắng Quan Thắng xối xả, “Không phải ông thề thốt cam đoan hai người đó chắc chắn là giả sao! Sao giờ lại như thế hả?! Nhà họ Lục đã xuống tay với dự án của tôi rồi đây này!”
Gã đã quen Quan Thắng nhiều năm, trước kia còn từng ăn chơi chung. Năm đó Quan Thắng tuy mang danh ảnh đế, vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng ở phía sau thì cũng chẳng kém gì gã.
Khoảng thời gian trước, gã và Quan Thắng cùng hẹn nhau đi ăn một bữa, trong lúc vô tình nhắc tới Lục Kiệt.
Diêu Kim cũng không biết quan hệ giữa Lục Kiệt và Quan Thắng, mà chỉ thuận miệng nói là người kết hôn với Lục Kiệt trông khá quen, hình như đã từng gặp ở đâu rồi.
Trong bữa tiệc lần đó, Diêu Kim không nhìn kỹ lắm, sau này vô tình lướt thấy show thực tế kia, thì mới nhìn thấy Dung Sơ trông rất quen.
Bởi vì một câu nói ấy của gã, mà Quan Thắng đã đi theo dõi qua camera giám sát.
Nhưng Diêu Kim không hề biết chuyện này, gã cũng không biết đoạn video ấy là do ai tung ra, chỉ biết là sau khi đoạn video ấy bị lộ, Quan Thắng biết chuyện đó trước cả gã, còn trấn an gã, nói rằng người kia và Lục Kiệt chỉ là kết hôn giả, bảo gã đừng bận tâm.
Bạch Ninh toàn thân đầy thương tích, co rúm ở cuối giường, đến thở mạnh cũng không dám.
Cậu ta sợ Diêu Kim lại trút giận lên người mình.
Chẳng biết có phải Diêu Kim đã phát hiện ra điều gì không, rõ ràng trước đó gã đã có người khác rồi, vậy mà gần đây lại luôn tìm đến cậu ta.
Bạch Ninh không thể phản kháng, càng ngày cậu ta càng hối hận vì năm đó đã không rời khỏi.
Nếu, nếu năm đó cậu ta cũng lựa chọn giống như Dung Sơ thì tốt biết mấy.
Nhưng nghe những lời Diêu Kim nói, trong lòng cậu ta lại dấy lên chút hy vọng.
Hy vọng Lục Kiệt có thể giải quyết Diêu Kim sớm một chút.
Thái độ của Quan Thắng vẫn thong thả, ung dung: “Anh gấp cái gì? Nhà họ Lục cũng không thể thực sự làm gì anh được đâu.”
Quan Thắng thật sự cho rằng nhà họ Lục sẽ không đi xa đến mức đó.
Phương Thư Tuyết còn chẳng muốn cho ông ta tiền, vậy thì lại càng không thể vì người bạn đời giả của Lục Kiệt mà đi đối đầu với Diêu Kim.
Có điều lần này ông ta đã sai rồi, ông ta đã đánh giá sai mối quan hệ thực sự giữa Dung Sơ và Lục Kiệt, cũng đã đánh giá sai về nhà họ Lục.
Chưa tới hai ngày sau, trên mạng đã tràn ngập những chuyện tởm lợm mà Diêu Kim làm suốt mấy năm qua.
Gài bẫy, cưỡng bức, bao nuôi……… gã thích gì thì chuyện gì cũng làm. Trước kia không ai động được tới gã, bản thân gã cũng xử lý mọi chuyện rất kín kẽ, nhưng khi đã có người quyết tâm ra tay, thì có thể moi ra được hàng loạt bằng chứng về gã.
Tuy trong số những người hắn trêu chọc, cũng có số ít là tự nguyện, nhưng phần lớn đều là bị ép buộc.
Mà như vậy tức là đã chạm đến ranh giới phạm pháp.
Trước kia họ không dám đứng ra tố cáo, nhưng lần này có người đứng ra đòi lại công bằng, tất nhiên họ cũng sẽ lên tiếng.
Tuy thế lực của Diêu Kim lớn, nhưng không thể ngăn nổi thời đại internet.
Những chuyện này một khi đã bị phanh phui, gã có muốn giả chết cũng vô dụng. Cư dân mạng lên án gã, cho dù có muốn dùng tiền để giải quyết thì cũng không xong, gã buộc phải tiếp nhận điều tra.
Lúc cảnh sát tìm tới cửa, Diêu Kim đang siết cổ Bạch Ninh, “Mẹ kiếp, tao cứ cảm thấy có gì đó không ổn, lần trước không phải mày là người đã đi cùng Dung Sơ sao? Sau bữa tiệc đó, có phải là mày đã nói gì với Lục Kiệt đúng không!”
Nếu không thì Lục Kiệt sao lại ra tay nhanh như vậy được!
Bạch Ninh liều mạng lắc đầu, cậu ta tưởng như mình sắp chết đến nơi, gần như không thở nổi, nhưng rồi lại cảm thấy nếu lúc này mà Diêu Kim vẫn chưa bị trừng phạt, vậy thì cậu ta cứ chết luôn đi còn hơn.
Bạch Ninh ngừng chống cự.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng đập cửa.
Diêu Kim buộc phải thả cậu ta ra.
Vừa nhìn thấy cảnh sát, Bạch Ninh không kìm được mà khóc lớn.
Cậu ta nhắn cho Dung Sơ một câu ‘cảm ơn’.
Lúc thấy tin nhắn của Bạch Ninh, Dung Sơ mới vừa đi học về.
Cậu không có thông tin liên lạc của Bạch Ninh, cũng không biết vì sao Bạch Ninh lại có số của cậu.
Mãi cho đến khi đọc được một bài đăng thảo luận về việc Diêu Kim bị bắt, thì cậu mới biết câu ‘cảm ơn’ này là do ai gửi tới.
Dung Sơ không trả lời lại.
Chuyện của Diêu Kim là do Lục Kiệt xử lý, lời cảm ơn này cũng không nên dành cho cậu.
Hơn nữa, Bạch Ninh là nạn nhân, hiện giờ cuối cùng cũng thoát được khỏi Diêu Kim, đây là kết cục trên con đường mà Bạch Ninh đã tự mình lựa chọn.
Về việc sau này Bạch Ninh còn có tiếp tục theo đuổi giấc mơ của mình nữa hay không, Dung Sơ không biết.
Hôm nay Lục Kiệt có việc, Lâm Trác phụ trách đưa đón Dung Sơ, khiến cậu có cảm giác Lâm Trác đã thành trợ lý của mình.
Nhưng mà ngày mai Lục Kiệt sẽ vào đoàn làm phim, có lẽ Lâm Trác cũng sẽ đi theo anh vào đoàn luôn.
Nghĩ vậy, Dung Sơ lại có chút không nỡ.
Lâm Trác ít nói, nhưng có đôi lúc trên đường vẫn có thể chơi game cùng cậu.
Nhưng Lục Kiệt……… Dung Sơ không biết Lục Kiệt có chơi game hay không, nhưng so với chơi game, thì lúc đi trên đường, Lục Kiệt thích trêu chọc cậu hơn.
Nhưng mà không thể để Lục Kiệt biết cậu nghĩ thế được.
Sau khi xuống xe, Dung Sơ cố ý dừng lại một lát, nhìn liếc qua Lâm Trác đang cầm điện thoại ở ghế phụ.
Không biết cậu chàng đang nhắn tin với ai mà gõ chữ nhanh như bay vậy.
Dung Sơ cũng chỉ nhìn thoáng qua một cái rồi vội vàng xuống xe.
Cậu phải thật sự trân trọng quãng thời gian cuối cùng ở bên Lục Kiệt, cũng vì thế nên hôm nay cậu đã nghỉ lớp nhạc.
Giáo viên vốn còn định hỏi cậu lý do, nhưng vừa thấy mặt cậu đỏ lên thì lập tức hiểu ngay, chỉ bảo: “Hai đứa tình cảm thật đấy.”
Dung Sơ vừa rời đi, Lâm Trác ở ghế phó lái vẫn với vẻ mặt không cảm xúc nhìn theo cậu một lúc, rồi tiếp tục dùng khuôn mặt không cảm xúc gõ điện thoại, nhắn cho bạn mình: [Tôi rất buồn, từ ngày mai tôi không còn được thấy hiện trường cp của mình nữa rồi]
Chậm rãi đi vào nhà, vừa mới mở cửa ra, Dung Sơ liền cảm thấy có gì đó không đúng.
Lục Kiệt có việc, vậy hẳn lúc này anh vẫn còn chưa về.
Nhưng trong phòng khách lại sáng đèn.
Dung Sơ khựng lại, nhắn cho Lục Kiệt một tin hỏi anh đã về nhà chưa, rồi mới đẩy cửa bước vào.
Vừa mới đặt được một chân vào nhà, Dung Sơ đã nghe thấy tiếng bước chân chạy về phía mình.
“Anh về rồi!!” Lục Du dang thẳng hai tay chạy đến chỗ cậu, lúc sắp ôm được thì dừng lại, vẻ mặt đầy miễn cưỡng, “Thôi, em chẳng dám ôm anh đâu, để Lục Kiệt biết thì không chừng lại âm thầm chỉnh đốn em mất.”
Từ lần tạm biệt trước đó, Dung Sơ cũng chưa gặp lại Lục Du, hai người chỉ liên lạc qua điện thoại.
Lúc trước cậu và Lục Kiệt tham gia show thực tế, Lục Du không cần dạy dỗ Lục Kiệt nên đã đi nước ngoài chơi một chuyến, chắc bây giờ mới về.
Không ngờ Lục Du lại đột nhiên đến đây, Dung Sơ cũng rất bất ngờ, cô không hề báo trước với cậu.
Châm chọc Lục Kiệt xong, cô lại liếc vào bên trong.
Vẻ mặt Dung Sơ đầy thắc mắc nhìn theo ánh mắt Lục Du, bấy giờ mới thấy một người phụ nữ đang ngồi ở trên sofa.
Bà mặc một bộ đồ công sở chỉnh tề, mái tóc ngắn ngang tai gọn gàng, khuôn mặt trang điểm tinh tế, không thể nhìn ra tuổi thật, nhưng khí thế lại áp đảo người khác.
Đó là Phương Thư Tuyết, mẹ của Lục Kiệt.
Dung Sơ lập tức đứng khựng lại tại chỗ, thấy Phương Thư Tuyết đi về phía mình, cậu mới lắp bắp nói: “Con chào cô ạ.”
Phương Thư Tuyết bước tới trước mặt cậu, quan sát cậu như đang đánh giá, rồi lát sau mới đáp: “Chào con.”
Dung Sơ đã căng thẳng đến nỗi không biết phải nói gì tiếp theo.
Không ai đến gặp cha mẹ của người yêu mà không căng thẳng cả, huống chi, đây còn là mẹ của Lục Kiệt.
Bất kể là khí thế hay phong thái, bà cũng hoàn toàn khác với người bình thường.
Hơn nữa, Dung Sơ vẫn nhớ là trước đây Hứa Xuyên từng bảo, chính Phương Thư Tuyết là người chọn cậu.
Cậu không biết Phương Thư Tuyết có biết chuyện cậu và Lục Kiệt đã thực sự ở bên nhau hay chưa, cũng không biết hôm nay bà đến đây là để tìm cậu, hay là để tìm Lục Kiệt.
Ngay lúc cậu vẫn chưa biết phải làm gì, Phương Thư Tuyết đã cười khẽ: “Con không cần phải căng thẳng như vậy, cô sẽ không can thiệp vào chuyện tình cảm của Lục Kiệt đâu.”
Nghe như vậy thì dường như Phương Thư Tuyết đã biết rồi.
Mặt Dung Sơ lại ửng hồng, cậu ‘dạ’ một tiếng, “Con cảm ơn cô.”
“Vả lại con cũng là người cô đã chọn mà.” Phương Thư Tuyết vừa nói vừa đi về phía sofa.
Thấy vậy, Dung Sơ cũng không tiện đứng yên ở đó nữa, liền đi theo.
Lúc hai người nói chuyện, Lục Du đã lén trốn ra ngoài, nhanh chóng giục Lục Kiệt về nhà.
Cô vừa mới xuống máy bay cùng Phương Thư Tuyết là đã đi thẳng tới đây, Lục Du cũng không biết bà muốn làm gì, nhưng cô cảm thấy nhất định phải kéo Lục Kiệt về nhà bằng được.
Thật ra Lục Du chưa từng hoài nghi sự chân thật của cuộc hôn nhân của Lục Kiệt và Dung Sơ, lúc hai người họ tham gia show thực tế, cô còn từng cãi nhau với đám anti-fan nói họ kết hôn giả trên mạng.
Giờ nghe Phương Thư Tuyết nói cái gì mà ‘con là người cô đã chọn’, Lục Du chẳng hiểu gì cả.
Nhưng sau khi hai người họ đi về phía sofa, Lục Du đứng bên ngoài đã không còn nghe được họ nói gì nữa.
Thấy Dung Sơ cứ đứng ở bên cạnh với dáng vẻ cẩn trọng, Phương Thư Tuyết liền vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh, “Không phải cô đến đây để làm khó con đâu.”
Lúc đầu nếu bà đã chọn Dung Sơ, thì dĩ nhiên bà cho rằng Dung Sơ xứng đôi với Lục Kiệt.
Tuy bà từng trải qua một mối tình thất bại, cuối cùng phải trở về với cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, nhưng bà không cho rằng hôn nhân và tình yêu nhất thiết phải môn đăng hộ đối.
Dù ban đầu bà chọn Dung Sơ là để làm rõ với dư luận, và việc hai người họ thật sự yêu nhau là ngoài dự kiến, nhưng Phương Thư Tuyết cũng chẳng có gì không hài lòng.
Dung Sơ ngoan ngoãn ngồi xuống, hai chân ngay ngắn như một học sinh tiểu học, khuôn mặt thì cứ đỏ bừng.
Phương Thư Tuyết đã quen gặp những người tâm tư sâu sắc, nên hiếm khi thấy ai vừa ngoan lại còn để lộ hết cảm xúc lên mặt thế này, khiến bà có chút buồn cười, nhưng bà vẫn không để lộ cảm xúc của mình, thương nhân luôn rất giỏi che giấu cảm xúc.
Bà chỉ nói thẳng với Dung Sơ: “Cô đến đây để gặp con một chút thôi.”
Dung Sơ ngẩn người, rồi lại căng thẳng nhìn Phương Thư Tuyết, có chút ngập ngừng, “Dạ, dạ vâng, cô ạ.”
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Phương Thư Tuyết, Dung Sơ cũng không dám nói gì thêm.
“Con và Lục Kiệt cũng đã đăng ký kết hôn rồi, nếu con muốn thì cũng có thể gọi cô như cách Lục Kiệt vẫn gọi.” Dường như đúng như lời mà Phương Thư Tuyết đã nói, bà chỉ đến đơn thuần là để gặp Dung Sơ một chút thôi. Vừa nói xong đã đứng dậy, “Cô cũng phải đi rồi, cô vẫn còn việc.”
“Thầy Lục vẫn chưa về, cô không đợi gặp anh ấy một lát ạ?” Dung Sơ nói ngay mà chưa kịp nghĩ, nói xong rồi cậu lại thấy hối hận.
Nếu bà muốn gặp Lục Kiệt, thì rõ ràng là có thể tự sắp xếp thời gian, đâu đến lượt cậu lên tiếng.
Cũng may Phương Thư Tuyết chỉ mỉm cười, “Không cần đâu.”
Dung Sơ cụp mắt xuống ‘dạ’ một tiếng, lại nhớ tới thái độ của Lục Kiệt trước đó khi nhắc về cha mẹ.
Có lẽ nhìn ra được sự hụt hẫng của cậu, Phương Thư Tuyết nói thêm: “Lần sau cô sẽ hẹn nó trước.” Rồi bà hơi ngừng lại, đưa cho Dung Sơ một tấm danh thiếp và một thẻ ngân hàng, “Đây là thông tin liên hệ của cô và thẻ ngân hàng, nếu sau này có chuyện gì cần cô giúp thì con có thể liên lạc với cô bất cứ lúc nào, về tấm thẻ, nó là quà gặp mặt của cô dành cho con.”
Vẻ mặt Phương Thư Tuyết cứ như một cấp trên đang giao việc cho cấp dưới vậy. Dung Sơ do dự một chút rồi vẫn nhận lấy, nhỏ giọng cảm ơn bà.
Chẳng biết Phương Thư Tuyết có nghe thấy hay không, bà rời đi mà không hề ngoảnh đầu lại.
Ở cửa, Lục Du đang đứng ở đó vẫy tay tạm biệt cậu. Dung Sơ cũng khẽ vẫy tay chào cô.
Cậu còn chưa kịp bỏ tay xuống, thì bên ngoài đã vang lên tiếng xe dừng lại.
Lục Kiệt đã về.
Dung Sơ nghe thấy được, đương nhiên Phương Thư Tuyết và Lục Du cũng nghe thấy được. Dung Sơ chỉ thấy Lục Kiệt xuống xe rồi gặp mẹ mình, chẳng biết hai người đã nói gì, chỉ một lát sau, Phương Thư Tuyết đã dẫn Lục Du rời đi.
Đợi tới khi Lục Kiệt vào nhà, Dung Sơ mới lao thẳng vào lòng anh, “Thầy Lục.”
Lục Kiệt cười xoa xoa đầu cậu, “Mẹ dọa em sợ rồi à?”
Dung Sơ lắc đầu, “Không ạ, chỉ là hơi đột ngột thôi. Anh…… anh đã kể chuyện của chúng ta cho cô nghe rồi à?”
“Trước đó anh cũng có nói qua với mẹ, nhưng mẹ không nói với anh là sẽ bất chợt đến thế này.” Đúng là Phương Thư Tuyết chẳng hề báo trước, nếu không thì Lục Kiệt đã không để Dung Sơ gặp bà một mình.
Dù anh biết là mẹ mình sẽ chẳng làm mấy chuyện kiểu uy hiếp Dung Sơ phải rời đi.
Nhưng hiếm khi thấy Dung Sơ chủ động ôm mình như vậy, lời đến bên miệng Lục Kiệt lại đổi thành, “Không phải là bà ấy giống trong truyện, ném cho em một tấm séc giá trị cao rồi bảo em rời xa anh đấy chứ?”
Dung Sơ chớp chớp mắt, “Đâu có đâu…… Nhưng cô cho em một thẻ ngân hàng, bảo là quà gặp mặt.”
“Thế thì tiếc ghê, anh còn đang nghĩ, nếu mẹ đã cho em rồi, thì chúng ta có thể cầm số tiền đó đi mua căn hộ mới…..” Nói tới đó Lục Kiệt lại hơi ngừng lại, “Căn hộ phải có cửa sổ sát đất, đến lúc ấy chúng ta còn có thể đứng ở cửa sổ sát đất mà…..”
Càng nghe Dung Sơ càng thấy không ổn, sao kịch bản này lại nghe quen thế nhỉ. Tai Dung Sơ đỏ ửng, nghe rồi cậu mới nhớ, đây là nội dung của fanfic viết về hai người mà cậu đã đọc gần đây. Dung Sơ liền bịt miệng Lục Kiệt lại, “Anh đừng có đọc nữa!”
Lục Kiệt khẽ cười, bế bổng cậu vào trong, “Anh không đọc, mà là anh thật sự nghĩ vậy. Anh bảo Hứa Xuyên đi xem nhà rồi, em không thấy là căn biệt thự này hơi to quá ư? Trước đây anh ở một mình thì không sao, nhưng giờ ở hai người thì lại cứ cảm thấy hơi rộng.”
Hai người mà ở nhà to thì chẳng phải càng tốt hơn sao?
Dung Sơ mơ màng, cậu vòng hai chân quanh eo Lục Kiệt.
Dường như Lục Kiệt đọc được suy nghĩ trong lòng cậu, anh vừa đưa tay luồn vào trong gấu áo rồi xoa eo cho Dung Sơ, vừa nghiêm túc nói: “Ừm, cầu thang dài quá, không tiện, bế em lên lầu hơi phiền.”
Nghĩ tới vài cảnh khiến người ta xấu hổ, mặt Dung Sơ lại đỏ tưng bừng, cậu giãy giụa đòi tuột xuống khỏi người Lục Kiệt.
Thấy vậy, Lục Kiệt liền bật cười, dừng chủ đề này lại, ôm chặt cậu hơn một chút, đổi giọng: “Lần này mẹ anh đến có lẽ đúng là chỉ muốn đưa quà gặp mặt cho em thôi, bà là người thuộc phái hành động, nếu đã cho em tức là bà thực sự thích em đấy.”
Ngược lại, Dung Sơ không thấy được sự yêu thích nào trên vẻ mặt của Phương Thư Tuyết, cơ mà Lục Kiệt đã nói vậy, cậu cũng yên tâm hơn. Cậu định đưa anh tấm thẻ, Lục Kiệt lại nhướn mày, “Mẹ đưa cho em, em cứ cầm lấy.”
“Em không nhận được đâu.” Dung Sơ vừa dứt lời đã bị Lục Kiệt chặn lại.
Lục Kiệt ôm lấy cậu rồi hôn một lúc, hôn đến mức cậu không còn chút sức nào để trả thẻ cho mình nữa, thì mới hỏi: “Thầy Dung cho anh nhiều tiền thế, là muốn mua anh ư? Muốn anh lấy thân trả nợ ư?”
Vừa nghe thấy anh nói mấy lời không đứng đắn này, Dung Sơ cũng không dám trả cái thẻ lại cho Lục Kiệt nữa. Nhưng nhớ ra ngày mai anh sẽ vào đoàn làm phim, thế là không nhịn được mà tiến lại gần hôn anh một cái, “Đúng ạ…… Mua thầy Lục đêm nay.”
Cậu đã nói như vậy, Lục Kiệt làm sao chịu nổi.
Vốn ngày mai đã phải xa nhau, mà một khi đã xa là mấy tháng liền không được gặp, nên hai người cũng chẳng kìm chế nữa. Hành động của Lục Kiệt cũng mạnh hơn bình thường, khiến Dung Sơ phải nói hết những lời dâm đãng.
Mà cũng không hẳn là ép buộc, có vài câu là do Dung Sơ tự nguyện nói.
Thế là lại khiến Lục Kiệt càng hưng phấn, khiến anh làm càng ác liệt hơn.
Sau khi kết thúc, Dung Sơ vẫn rất có tinh thần, chẳng nỡ để Lục Kiệt đi.
Sợ cậu bị đau, Lục Kiệt xoa bóp cho cậu, đang chuẩn bị đổi tư thế, thì Hứa Xuyên lại gọi tới.
Cả hai cùng sững lại, Dung Sơ lập tức thẹn thùng chui tọt vào trong chăn, còn Lục Kiệt thì khàn giọng nghe điện thoại.
Hứa Xuyên vừa nghe thấy giọng anh là đã biết đang có chuyện gì, khuôn mặt già dặn cũng đỏ lên, ho nhẹ một tiếng: “Tôi không cố ý quấy rầy hai người lúc này đâu.”
Ở bên này, Lục Kiệt kéo Dung Sơ từ trong chăn ra, hôn hôn dỗ dành, tay vẫn tiếp tục xoa bóp cho cậu, Dung Sơ không dám phát ra tiếng, sợ Hứa Xuyên nghe thấy.
Lục Kiệt lại làm như chẳng có vấn đề gì, vẫn nói chuyện với Hứa Xuyên,”Có chuyện gì thế?”
Vốn cuộc gọi này có thể không nhận, nhưng mấy ngày nay chuyện của Diêu Kim đang bị phanh phui, hơn nữa từ lúc anh với Dung Sơ ở bên nhau, Hứa Xuyên bình thường sẽ không gọi vào khoảng thời gian này.
Chắc là có việc gì gấp.
“Chuyện của Quan Thắng bị phanh phui rồi.”
Chuyện này không phải bọn họ làm.
Lục Kiệt vẫn còn đang điều tra về ông ta. Quan Thắng đánh bạc, thua rất nhiều tiền, thua sạch cả gia sản nên mới nghĩ đến chuyện tìm Phương Thư Tuyết.
Giờ trên mạng đã loạn cào cào cả.
Danh tiếng của Quan Thắng vốn vẫn còn đó, ông ta còn là một ảnh đế gạo cội, những năm đầu vô cùng nổi tiếng, gia đình lại hạnh phúc mỹ mãn.
Không ngờ lại bị phanh phui mà chẳng hề có dấu hiệu báo trước. Đời sống cá nhân của ông ta dơ bẩn và hỗn tạp, cùng một giuộc với Diêu Kim, chỉ là không trắng trợn bằng Diêu Kim, nếu không thì đã chẳng che giấu được từng ấy năm. Vợ con ông ta không hề hay biết, về phần rốt cuộc có phải thực sự không biết hay chỉ là đang giả vờ thì chẳng ai rõ.
Không chỉ đời sống cá nhân, ông ta còn tham gia đánh bạc, bán sạch hết bất động sản đứng tên mình.
Chuyện này thì vợ con ông ta có biết.
Nhưng có biết thì cũng vô ích, bọn họ không có cách nào cả, lại không nỡ để Quan Thắng bị chủ nợ truy đuổi, đó đều là chuyện có thể lấy đi mạng người.
Hiển nhiên Quan Thắng cũng không ngờ tới chuyện này, khi sự việc vỡ lở, ông ta còn đang đi hẹn hò cùng vợ, cố gắng xây dựng hình tượng người chồng hoàn hảo.
Diêu Kim sụp đổ, chẳng liên quan gì đến ông ta.
Ông ta không ngờ rằng chuyện này cũng sẽ rơi xuống bản thân.
Người mà ông ta nghĩ đến đầu tiên chính là Lục Kiệt.
Nhưng có một số việc Lục Kiệt không biết, cũng rất khó truy ra, vậy là ông ta lại lập tức nghĩ đến một người khác, Phương Thư Tuyết.
Không nằm ngoài dự đoán, Phương Thư Tuyết nghe điện thoại của ông ta, còn thẳng thắn thừa nhận, “Là tôi làm, tôi biết anh giờ đang muốn liều mạng, muốn nói hết chuyện giữa hai chúng ta ra, nhưng anh đã nghĩ kỹ chưa? Chỉ cần trên mạng xuất hiện một chút thông tin nào về mối quan hệ giữa tôi và anh, giữa anh và Lục Kiệt, thì những chủ nợ của anh, cho dù anh có vào tù, thì bọn họ cũng có thể vào đó để đòi nợ của anh.”
Quan Thắng tức phát điên, “Tôi là cha ruột của Lục Kiệt!”
“Anh chỉ là một sai lầm mà tôi đã mắc phải vào thời trẻ thôi.” Giọng Phương Thư Tuyết không hề có một gợn sóng.
Thời trẻ, bà đúng là đã từng yêu Quan Thắng, và bà cũng chưa bao giờ hối hận vì đã từng yêu ông ta.
Con người ai cũng sẽ phạm sai lầm, có sai lầm thì mới trưởng thành được.
Bà lựa chọn sinh Lục Kiệt không phải vì bà còn yêu Quan Thắng, mà bởi vì bà và Lục Hữu Đạo không có tình cảm gì, nhưng hôn nhân của họ thì cần có một đứa con.
Không buồn để ý Quan Thắng nói gì nữa, Phương Thư Tuyết trực tiếp cúp điện thoại.
Bà hiếm khi lại ngồi ngẩn người trong chốc lát.
Thật ra lúc chuyện của Lục Kiệt bị tung ra, bà cũng chưa từng muốn ra tay với Quan Thắng, bằng không thì đã chẳng chọn cách để Lục Kiệt phải kết hôn giả.
Nếu không phải vì Quan Thắng đã trở thành mối đe dọa đến Dung Sơ, thì đã chẳng thành ra vậy.
Bà và cả Lục Hữu Đạo từ trước đến nay đều chưa từng thực sự quan tâm hay yêu thương Lục Kiệt, đây cũng coi như một sự bù đắp cho anh.
Đương nhiên cũng là một sự bảo vệ cho bà và nhà họ Lục.
Hiện giờ chuyện của Quan Thắng đã bị phanh phui, Quan Thắng không thể nào công khai chuyện quan hệ cha con giữa mình và Lục Kiệt được nữa, ông ta sợ chết, không có gan đó.
Còn chuyện kết hôn giả, bà nghĩ Lục Kiệt tự có tính toán riêng.
Cho dù có bị lộ, thì cũng không phải bị Quan Thắng uy hiếp nên mới lộ ra.
Không lâu sau, Phương Thư Tuyết nhận được một tin nhắn, là của Lục Kiệt: [Cảm ơn mẹ.]
Phương Thư Tuyết trả lời: [Quà cho hai đứa.]
Lục Kiệt dĩ nhiên biết chuyện này là do ai làm.
Nhưng với câu ‘Quà cho hai đứa’ của Phương Thư Tuyết, Lục Kiệt lại khẽ bật cười.
“Cũng chẳng thể tính là quà được, đây là bà ấy tiện thể giải quyết dứt điểm luôn phiền phức của mình thôi.” Lục Kiệt không cho rằng đây là Phương Thư Tuyết đặc biệt làm vì mình.
Nghe những lời ấy, Dung Sơ lắc đầu không đồng tình, “Nếu thế thì hôm nay bà đã chẳng đặc biệt đến gặp em.”
Tất cả mọi chuyện đều có lời giải thích hợp lý, chẳng trách hôm nay Phương Thư Tuyết lại đột ngột đến thăm.
Bà đã sớm có kế hoạch hết cả rồi.
Bà tới gặp Dung Sơ, chẳng qua cũng chỉ muốn bày tỏ một chút quan tâm của mình.
Dù sao trong khoảng thời gian này, người đã thực sự bị tổn thương vì những việc mà Quan Thắng đã làm, chỉ có mình Dung Sơ.
Ít khi nào lại thấy Lục Kiệt ngẩn người, Dung Sơ nghĩ một chút rồi đổi cách nói, “Cho dù là để giải quyết phiền phức của chính mình, thì em cảm thấy, ít nhất bà ấy cũng có một nửa nguyên nhân là vì thầy Lục.”
Lục Kiệt khẽ ‘ừm’ một tiếng, anh cúi đầu hôn lên môi Dung Sơ.
Một nụ hôn hiếm hoi không mang theo bất kỳ dục vọng nào.
Dung Sơ rúc vào lòng Lục Kiệt, nghĩ đến việc ngày mai anh sẽ vào đoàn làm phim, trong lòng lại thấy bất an, thế là vòng tay ôm chặt anh hơn chút nữa.
Dường như Lục Kiệt cũng cảm nhận được điều gì đó, tay anh liền luồn vào trong chiếc áo mới mặc của Dung Sơ, “Đêm nay thầy Dung chắc không định ngủ rồi nhỉ?”
Nghe thấy ý tứ của anh, Dung Sơ đỏ mặt gật đầu, chủ động tiến lại gần.
Nhưng nói là không định ngủ, cuối cùng cậu vẫn vì mệt mà ngủ thiếp đi mất.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trong nhà đã chỉ còn lại một mình cậu.
Lục Kiệt đã đi đến đoàn làm phim mất rồi.