Ngày khai giảng, mẹ tôi đột nhiên ném vào tay tôi một xấp vé cào dày cộp, thay cho khoản sinh hoạt phí mà tôi mong chờ.
"Mẹ, vậy tiền sinh hoạt phí của con ở đâu ạ?" - tôi hỏi đầy bối rối.
Chỉ còn vài giây trước khi tàu hỏa bắt đầu chuyển bánh, mẹ tôi nhanh chóng lấy từ trong túi áo ra một chồng vé cào, nhét mạnh vào tay tôi với lực khiến tôi đau nhức.
"Cả học kỳ này, sinh hoạt phí của con nằm ở đây rồi."
Bà nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng lạnh như băng: "Ăn no hay chịu đói, tùy thuộc vào số phận của con."
Truyện Đề Cử






