Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Chương 14
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau vài tháng miệt mài luyện tập, cuối cùng ta cũng đã chơi mã cầu ra dáng, tuy chưa phải xuất sắc nhưng cũng không đến nỗi nào.
Ta chọn một ngày đẹp trời, mời các thế gia môn phiệt có quan hệ giao thiệp và những hoàng thân quốc thích mà ta muốn kết giao đến cùng chơi mã cầu.
Thực ra trong kinh thành, không ít sĩ tộc có trang trại nuôi ngựa riêng, và mã cầu cũng là một hoạt động giao tế được mọi người ưa chuộng.
Tuy nhiên, những gia tộc có địa vị cao hơn ta lại không mặn mà đứng ra tổ chức những buổi tập hợp lớn như thế.
Còn những người nhiệt tình đứng ra sắp xếp thì địa vị lại không bằng ta.
Hơn nữa, trang trại của ta còn có suối nước nóng tự nhiên để tắm rửa, sân bãi thì được bố trí tinh tế và lộng lẫy.
Thế nên, trong một thời gian ngắn, trang trại của ta trở nên đông đúc như trẩy hội, trở thành địa điểm tụ tập giao tế lý tưởng nhất của các sĩ tộc trong kinh thành.
Thỉnh thoảng ta cũng xuống sân chơi vài trận, và luôn kéo Chu Phỉ theo cùng.
Hắn chơi mã cầu rất giỏi, luôn có thể giúp ta một tay.
Thắng thua không thành vấn đề, chỉ cần Chu Phỉ vừa xuất hiện trên sân là mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Ngay lập tức, đủ loại lời khen ngợi ập đến, nào là "hạo nguyệt thanh phong", nào là "phong hoa tuyệt đại"... những danh xưng mỹ miều vang lên không ngớt.
Các phu nhân muốn kết giao với ta đều đã nắm được quy luật này.
Nếu không biết nói chuyện gì với ta, chỉ cần khen ngợi Chu Phỉ là lập tức ta sẽ mỉm cười rạng rỡ, đối đãi ôn hòa, hữu cầu tất ứng.
Các công tử thế gia cũng vô cùng ngưỡng mộ tài năng của Chu Phỉ.
Hắn bỗng chốc trở nên vô cùng bận rộn, khi thì tham gia thơ hội nhà này, khi thì nhận lời mời tiệc rượu nhà kia.
Hắn vốn là người tài hoa xuất chúng, trong những buổi yến tiệc ấy thường xuyên có những tác phẩm tuyệt diệu được truyền tụng.
Trong thời gian ngắn, thanh danh của Chu Phỉ trong giới quý tộc đạt đến đỉnh cao.
Phần lớn mọi người đều cảm thấy tiếc nuối khi một người tài học như hắn lại không thể cống hiến cho đất nước, đại triển hoành đồ.
Mối quan hệ giữa ta và Chu Phỉ vẫn chẳng có gì tiến triển.
Có một lần, hắn đi dự tiệc về, uống quá chén thêm vài ly rượu.
Hơi say, hắn chạy thẳng vào phòng ta, mặt đỏ bừng đứng hồi lâu mới thốt ra được một câu:
"Nàng... nàng... có phải là không thích ta không?"
Ta nghe hắn nói mà còn lo lắng hơn cả hắn, chỉ biết than thầm trong lòng.
Ta mà không thích chàng, thì chàng mắt mù rồi sao? Đến cả đại thẩm quét dọn trong phủ còn biết ta mê chàng đến chết đi sống lại kia kìa.
Tửu lượng của Chu Phỉ thực sự quá kém, nói xong câu đó là lại say gục ngay ra đó.