Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Chương 17
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chỉ cần nghĩ đến cảnh Chu Phỉ có thể gặp bất trắc, lòng ta lại đau thắt khôn nguôi.
Người ngoài nhìn vào đều khen ta nhân hiếu. Ngay cả Thái tử cũng nhìn ta bằng con mắt khác. Dù sao, ấn tượng về ta trong cung trước đây vốn rất xấu, nhưng sau khi gả chồng, ta dường như đã thay đổi hoàn toàn.
Thái tử nhiều lần thấy ta ra vào cung Đức Hiền Hoàng hậu, vốn luôn mang thành kiến với ta, thậm chí từng châm biếm ta là kẻ lắm mưu nhiều kế. Tuy nhiên, sau hai tháng trời ròng rã chăm sóc người bệnh, bất kể ta chân thành hay giả dối, ta đều giúp Đức Hiền Hoàng hậu giải tỏa ưu phiền trong lòng, khiến bệnh tình không trở nặng. Vì thế, Thái tử cũng đã nghiêm túc bày tỏ lòng cảm ơn với ta.
Thêm một tháng nữa trôi qua, bệnh tình của phụ hoàng cuối cùng cũng thuyên giảm, đã có thể xuống giường đi lại. Đức Hiền Hoàng hậu cũng chủ động đến Ngự Hoa Viên để giải khuây, không còn chìm đắm trong nỗi đau tột cùng như trước nữa. Những tin chiến thắng cũng lần lượt bay về kinh.
Hàn tướng quân đại thắng tộc Hề, chém đầu thủ lĩnh của tộc đó. Và với những điều kiện đàm phán vô cùng khắc nghiệt, Chu Phỉ đã thành công hòa đàm với tộc Kiệt Nhung và Lang Mậu, ký kết minh ước, thiết lập quan hệ giao hảo trăm năm với Đại Sở ta.
Trong một thời gian, cả triều đình đều phấn khởi. Hàn tướng quân và Chu Phỉ đều trở thành những công thần lớn, nhận được vô vàn lời ca ngợi.
Tiệc đoàn viên sau khi Chu Phỉ trở về được tổ chức vô cùng nhiệt liệt. Lần đầu tiên ta thấy Chu đại nhân mất bình tĩnh đến vậy, còn Chu lão phu nhân thì vừa nói vừa rơm rớm nước mắt. Bà vừa mừng vì con trai lập công lớn, bình an trở về, lại vừa sợ hãi khi nhớ lại những hiểm nguy đã trải qua. Bởi lẽ, số hộ vệ ta sắp xếp đi theo hắn đã thiệt mạng hơn một nửa, đủ thấy cuộc chiến cam go đến nhường nào, tuyệt đối không phải là thuận lợi suôn sẻ.
Chu Phỉ sau ba tháng sống cảnh màn trời chiếu đất, da đã sạm đen đi không ít, thân hình cũng gầy gò hẳn đi. Suốt bữa tiệc, hắn liên tục nhìn thẳng vào ta với ánh mắt kỳ lạ.
Lòng ta vô cùng nặng trĩu. Không phải ta không vui, mà là trước khi Chu Phỉ trở về, trong triều đã bắt đầu nảy sinh những tranh cãi. Hàn tướng quân lập công, việc gia quan tấn tước là chuyện dễ dàng. Nhưng Chu Phỉ thì khác, vướng mắc quy định của tổ tiên, phụ hoàng chỉ có thể ban thưởng vàng bạc chứ không thể phong thực quyền. Thái tử thì dốc sức tranh cãi cho hắn, Chu Phỉ rất hợp ý Thái tử, ngài không đành lòng nhìn một nhân tài bị chôn vùi như vậy. Hai bên tranh cãi không ngừng, ta biết, nếu bỏ lỡ thời cơ này thì không biết phải đợi đến bao giờ nữa.