Chương 19

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không ít người tìm hiểu sự tình, ta vì quá phiền nhiễu bèn sai người tung tin đồn.
Trong ba tháng Chu Phỉ vắng mặt, ta đã mua về một nhóm nô lệ trẻ tuổi để hưởng lạc. Chu Phỉ trở về nhà, phát hiện ra sự việc nên nổi trận lôi đình rồi đòi ly hôn.
Tin tức này vừa lan ra đã dấy lên vô số lời đồn đoán.
Dân chúng bàn tán xôn xao, đa số đều chỉ trích hành vi sai trái của ta và bày tỏ lòng đồng cảm sâu sắc với Chu Phỉ.
Từ đó, đường quan lộc của cha con Chu gia thăng tiến thuận lợi.
Chu đại nhân được khôi phục chức Lễ Bộ Thượng thư.
Còn Chu Phỉ được thăng chức lên Lại Bộ Thị lang, kiêm nhiệm chức phụ tá Thái tử, luôn túc trực bên cạnh ngài.
Mọi người đều suy đoán rằng vì hành vi sai trái của ta khiến Chu gia phải chịu nhục, nên hoàng gia muốn ban thưởng trọng ân để bù đắp.
Trong phút chốc, Chu gia khách đến đầy nhà, môn sinh bạn cũ ra vào tấp nập khiến ngưỡng cửa như muốn gãy nát.
Không một ai biết, ta đã biết Chu Phỉ từ rất lâu về trước.
Năm ấy ta mười ba tuổi, đúng vào cái tuổi phải cắn răng nuốt nước mắt vào trong.
Biết bao đêm dài, ta đã từng nghĩ đến việc dùng một dải lụa trắng để kết thúc kiếp người, đi theo mẫu hậu.
Cho đến ngày hôm ấy, ta tình cờ gặp Chu Phỉ ở Ngự Hoa Viên.
Đó là dịp Tết Trung Nguyên, hắn theo Chu đại nhân lần đầu vào cung tham dự yến tiệc.
Khi ấy, lòng ta tràn đầy u tối.
Ta khoác trên mình bộ váy hồng nhạt chật chội, bức bối đến nghẹt thở, chuẩn bị tâm lý để bị Huệ quý phi biến thành trò cười trong buổi yến tiệc.
Ta trốn bên bụi hoa, cố gắng tạo dựng một lớp vỏ bọc tinh thần vững chắc để đón nhận những lời sỉ nhục sắp ập đến.
Trong cơn phẫn hận, ta tiện tay ngắt một đóa mẫu đơn đang nở rộ rực rỡ, nhấn xuống đất, nghiền nát không thương tiếc.
Một giọng nói thiếu niên trong trẻo bỗng vang lên từ phía sau:
"Thứ mình không thích thì đừng nên chạm vào, chẳng thà cứ để lại cho người thực sự yêu thích nó."
Ta xoay người nhìn hắn.
Gương mặt hắn tựa tinh tú, nụ cười ôn nhu, nhẹ nhàng.
Nụ cười ấy tựa như một tia sáng, thắp sáng và sưởi ấm tâm hồn vốn đã âm u bấy lâu của ta.
Sau này lớn lên, ta đã thấy rất nhiều trang nam tử phong thái tuấn lãng, nhưng không một ai rạng rỡ và ấm áp được như Chu Phỉ.
Ta đã từng nghĩ, trên đời này sao lại có thể tồn tại một thiếu niên lang như thế cơ chứ? Sáng ngời, ấm áp, và thanh khiết...
Hắn làm ta cảm thấy, việc tồn tại trên đời này cũng không đến nỗi quá tệ.
Chu Phỉ nói ta không biết ba tháng hắn đi chinh chiến đã sống thế nào.
Nhưng hắn cũng không biết suốt bảy năm trải qua từng ngày trong thâm cung, ta đã phải sống ra sao.