Chương 21

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Còn Chu Phỉ thì sao...
Chàng chính là ánh trăng sáng mà ta hằng nhung nhớ suốt những năm tháng tuổi thơ.
Vậy hãy cứ để ánh trăng ấy ẩn mình trong góc khuất sâu thẳm nhất của trái tim ta.
Nơi đó là mảnh đất tinh khiết nhất, nơi ta chôn giấu tất cả những gì trân quý nhất trong cuộc đời mình.
Chu Phỉ, trên đời này không ai yêu chàng hơn ta đâu.
Và cũng cảm ơn chàng, vì đã xuất hiện thật rực rỡ trong suốt những năm tháng niên thiếu của ta.
Nhưng giờ đây... ta buông tay chàng.
Ngoại truyện: Chu Phỉ
Ta là Chu Phỉ.
Nửa năm trước, Hòa An công chúa Sở Minh Hi đã hòa ly với ta.
Bức thư hòa ly ấy là do nàng viết.
Không ai ngờ rằng, đoạn nhân duyên kéo dài gần ba năm này, khởi đầu không theo ý ta, mà kết thúc cũng chẳng phải điều ta mong muốn.
Ta chưa bao giờ cảm thấy thất bại đến vậy.
01
Dung mạo của ta có tám phần giống mẫu thân.
Mẫu thân ta khi chưa xuất giá đã danh chấn kinh thành, lại xuất thân cao quý, là đích nữ của Thái phó đế sư.
Phụ thân ta giữ chức nhị phẩm trong triều, làm việc công chính, giữ lễ, cương trực, không a dua.
Từ khi còn nhỏ, ta đã biết cha mẹ mình có tình cảm vô cùng sâu đậm.
Ta cũng từng âm thầm mong đợi xem người có duyên với mình sẽ trông như thế nào.
Đáng tiếc tạo hóa trêu ngươi, một đạo thánh chỉ tứ hôn được ban xuống, ta không thể không bước chân vào tòa phủ công chúa hoa lệ, khí phái kia.
Ta trở thành vị Phò mã mà mọi thanh niên tài tuấn trong kinh thành đều tránh còn không hết.
Trước ngày đại hôn, phụ thân đã cùng ta trò chuyện suốt đêm.
Ông nói Chu gia ta là dòng dõi trung hiếu thế gia, chuyện đã thành định cục thì bất luận công chúa là người thế nào, ta cũng cần phải đối đãi bằng lễ nghĩa.
Phải kính trọng nàng, yêu thương nàng, nhẫn nại vì nàng, tuyệt đối không được oán hận mà làm tổn hại gia phong Chu gia, hay làm mất mặt hoàng gia.
Ta vốn đã chuẩn bị tâm lý sẽ cùng Hòa An công chúa "tương kính như tân" suốt cả đời này.
Nhưng ai mà ngờ được, hành động của nàng lại hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của ta.
Nàng không phải là nữ tử tuyệt mỹ diễm lệ, nhưng lại thanh lệ động lòng người.
Dáng vẻ ấy khác xa với những lời đồn đại về một vị công chúa "dung mạo xấu xí, thô bỉ" lan truyền trong kinh thành.
Nàng khiêm tốn, lễ độ, đối đãi với cha mẹ ta như bậc trưởng bối, lại còn chủ động miễn đi rất nhiều quy tắc thỉnh an, hành lễ bất tiện.
Thế nhưng, thái độ của nàng đối với ta lại vô cùng kỳ lạ.
Nàng tránh ta như tránh rắn rết.
Nàng cùng ta ở riêng, nhưng trong mọi việc ăn uống, mặc, ở, đi lại tế nhị, nàng đều chăm lo cho ta cực kỳ chu đáo.
Mọi việc vặt trong phủ hay chuyện ở đất phong đều được nàng xử lý gọn gàng, ngăn nắp, chưa bao giờ để ta phải bận tâm.