Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Chương 27
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cả hai chúng ta đều là những người miệt mài đèn sách thi đỗ vào Hàn Lâm Viện, nhờ thành tích xuất sắc mà được Thái tử đích thân tuyển chọn, đề bạt.
Bốn người chúng ta tuổi tác tương đồng, lại vô cùng tâm đầu ý hợp, được người đời gọi là "Đông Cung Tứ Kiệt", lúc đó danh tiếng vang dội, không ai sánh bằng.
Nhờ làm việc tận tâm, chúng ta, những phụ quan Đông Cung, đều lần lượt được ban thưởng.
Đến lượt mình, ta chẳng cầu xin bất cứ thứ gì.
Thái tử hiểu rõ tâm tư của ta, ngài an ủi ta nên kiên nhẫn chờ đợi thời cơ thích hợp.
Thế nhưng thời cơ còn chưa đến, ta đã nghe phong phanh có kẻ thông qua Thái tử phi để cầu hôn Hòa An công chúa.
Ban đầu ta còn cố giả vờ không để ý, nhưng sau đó tin tức ngày càng lan truyền rộng rãi.
Điều làm ta kinh hãi nhất là tin tức từ Thái tử phi, sau khi nàng ấy thăm dò, Hòa An công chúa có ý muốn tái giá.
Ta quả thực tức đến bốc hỏa, một mặt khẩn cầu Thái tử phải dẹp bỏ chuyện này, mặt khác ta lao thẳng đến phủ công chúa, định bụng sẽ hỏi Sở Minh Hi cho ra nhẽ.
Đối mặt với sự chất vấn của ta, Sở Minh Hi vẫn luôn giữ im lặng.
Trong cơn tức giận đến mất lý trí, ta đã làm một việc bất đắc dĩ nhất, cũng là việc vô cùng phi quân tử trong đời mình nhưng cho đến chết cũng không hối hận.
Ta chặn ngang, bế bổng nàng lên, mặc kệ tiếng kinh ngạc của đám nô tỳ, xoay người, sải bước thẳng vào phòng ngủ.
Và khi ta bước ra khỏi căn phòng đó, thì đã là hai ngày sau.
Việc này thật sự là quá hoang đường.
Thế nhưng, rốt cuộc ta cũng đã thấy được trong mắt Sở Minh Hi những tia sáng khác ngoài sự thờ ơ và né tránh.
Ban đầu là kinh ngạc, sau đó là ngượng ngùng, nhưng từ đầu đến cuối, nàng không hề giãy giụa một chút nào.
Cứ như thể bất kể ta làm gì, nàng cũng đều thản nhiên chấp nhận.
Ta lập tức hối hận khôn nguôi.
Sớm biết mọi chuyện đơn giản như thế, ta hà cớ gì phải làm "hòa thượng" suốt ba năm trời? Tại sao ta lại phải giả vờ vô dục vô cầu làm gì chứ?
Lúc ấy ta mới nhận ra, từ sợi tóc đến đầu ngón tay của nàng, từng tấc một ta đều muốn chiếm đoạt.
Tình yêu nào phải là một ngôi đền thần thánh trang nghiêm, rõ ràng nó chính là mười dặm Dương Châu rực rỡ, ánh đèn chẳng bao giờ tắt.
Trương ma ma của phủ công chúa rất nhạy bén.
Bà ngay lập tức đuổi hết mọi người và dặn dò mọi người phải giữ kín miệng.
Kể từ đó, cứ đến giờ cơm là bà lại nhẹ nhàng gõ cửa, đặt hộp thức ăn bên ngoài rồi lặng lẽ rời đi.
Sau những phút giây mặn nồng, ta ôm nàng vào lòng và nói rất nhiều điều.