Chương 31

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì đã biết một khi rời khỏi Đông Cung sẽ không thể trở vào, ta quyết định ở lại bên cạnh để khuyên giải Thái tử.
Không ai ngờ rằng cuộc cấm túc 'nới lỏng' này lại kéo dài đến nửa năm trời.
Triều đình không hề có bất kỳ tin tức nào truyền đến, trong khi nội bộ Đông Cung sớm đã trở nên hỗn loạn.
Đám hạ nhân bàn tán xôn xao, thậm chí còn lan truyền tin đồn Hoàng thượng sắp phế bỏ Thái tử.
Thái tử lúc đầu còn giữ được bình tĩnh để đối phó, sau đó dần chuyển sang tức giận, phẫn nộ, cuối cùng là uể oải, thậm chí rơi vào tuyệt vọng.
Ngoài việc an ủi và bầu bạn, ta cũng không còn kế sách nào hay hơn.
Nửa năm đó thực sự là quãng thời gian u tối, dài đằng đẵng không nhìn thấy một chút hy vọng nào.
Và rồi, giọt nước tràn ly, thứ cuối cùng đè nát ý chí của Thái tử cũng đã đến.
Khi bị giam lỏng, Thái tử phi đã mang thai được ba tháng.
Nửa năm sau, kỳ sinh nở cận kề, nhưng vì suốt thai kỳ luôn ưu tư lo lắng, đêm không thể chợp mắt nên thân thể nàng trở nên gầy yếu vô cùng.
Đến ngày sinh nở, nàng đã không thể trụ vững.
Sau khi sinh hạ một vị hoàng tôn, nàng đã trút hơi thở cuối cùng.
Thái tử bàng hoàng ôm lấy đứa trẻ sơ sinh đang khóc không ngừng trong lòng, ngày ngày thẫn thờ trong tẩm cung của Thái tử phi.
Dáng vẻ tiều tụy, tuyệt vọng ấy khiến ta nhìn mà lòng đau như cắt.
Đúng lúc này, Minh Hi đến.
Nhưng nàng không đến để gặp ta, mà là đến gặp Thái tử.
Khi ta nghe tin vội vàng chạy đến, hai người họ đã bắt đầu trò chuyện trong phòng.
Ta đứng ngoài cửa sổ, qua khe hở mà tham lam ngắm nhìn người mình hằng đêm thương nhớ.
Càng ngắm nhìn càng thấy rung động, chỉ là dạo này dung nhan ta quá đỗi tiều tụy, nhất thời không dám bước vào gặp nàng.
"Thái tử điện hạ, Hoàng hậu rất lo cho ngài, nên đã nhờ ta xin phụ hoàng cho phép đến xem ngài có khỏe mạnh hay không."
Minh Hi cất tiếng, giọng nói của nàng thật dễ nghe.
Đã lâu rồi ta không được nghe giọng nói ấy, sao lại có thể êm ái đến nhường này.
"Vẫn chưa chết, làm ngươi thất vọng rồi chứ gì."
Thái tử đáp lại bằng giọng điệu không còn chút sức sống.
"Thái tử đừng nên nói lời giận dỗi như vậy. Chuyện của Thái tử phi, phụ hoàng và Hoàng hậu cũng rất đau lòng."
"Hừ, phụ hoàng mà biết đau lòng sao? Ha ha ha ha!"
Thái tử cười lớn một cách khoa trương, nhưng ta lại nhìn thấy những giọt nước mắt nơi khóe mắt ngài.
Minh Hi im lặng một lát, nàng đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi tìm ghế ngồi xuống, điềm tĩnh tiếp tục:
"Thái tử điện hạ, phụ hoàng vĩnh viễn là đúng."
Thái tử đột nhiên trừng mắt nhìn nàng đầy dữ tợn:
"Phụ hoàng là đúng sao? Nhốt ta ở nơi này không một lý do, khiến A Nặc bụng mang dạ chửa mà ăn ngủ không yên, cuối cùng khó sinh mà chết, vậy cũng là đúng sao? Nếu ông ta đúng, vậy ngươi nói cho ta biết, ta sai ở đâu? Ta đã sai ở chỗ nào?"