Chương 4

Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lễ Bộ Thượng thư Chu Đoan Chính đã dẫn đầu toàn bộ văn võ bá quan quỳ lạy ngay giữa triều đường, kiên quyết phản đối đến cùng.
Phụ hoàng nổi trận lôi đình, phất tay áo bỏ đi.
Chu Thượng thư quả thực là một người "cứng đầu", ông ta dẫn theo một nhóm nguyên lão trong triều quỳ can gián ngay trước cửa cung.
Dù mặt trời chính ngọ nóng như thiêu như đốt, cũng không thể làm lung lay ý chí quyết dùng cái chết để can gián của nhóm đại thần cương trực này.
Ban đầu, phụ hoàng vô cùng giận dữ, sai người lôi mấy quan viên trẻ tuổi trong số đó ra đánh bản tử ngay trước mặt mọi người.
Thế nhưng, các đại thần chẳng những không hề sợ hãi, ngược lại, những người bị đánh trượng còn lấy đó làm niềm kiêu hãnh vì đã dám can gián thẳng thắn.
Quần thần sục sôi, ai nấy đều tranh nhau xin được đánh bản tử, khiến khung cảnh bỗng chốc trở nên dở khóc dở cười.
Chu Thượng thư dẫn đầu quần thần quỳ suốt hai ngày trời, khiến phụ hoàng đành bất đắc dĩ phải thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.
Một ngụm ác khí nén chặt trong lòng không có chỗ phát tiết, nghe nói khi trở về cung, ngài đã đập nát không biết bao nhiêu bình sứ và đĩa ngọc quý giá.
Những ngày này, không khí trong cung vô cùng căng thẳng, cung nhân ai nấy đều hết sức cẩn trọng, sợ mình sẽ xui xẻo mà rước họa vào thân.
Đây không phải lần đầu tiên Chu Thượng thư mạo phạm thiên uy ngay giữa điện.
Phụ hoàng là người phóng khoáng tùy tính, còn Chu Thượng thư lại tuân thủ nghiêm ngặt tổ chế, chính trực đến mức bảo thủ.
Ông ta thường xuyên nói có sách, mách có chứng trên triều đình, nói năng hùng hồn khiến phụ hoàng á khẩu không trả lời được, mà cũng chẳng thể bắt bẻ vào đâu được.
Thật không biết một vị Lễ Bộ Thượng thư Chu đại nhân cứng nhắc và đoan chính như thế, làm sao có thể sinh ra một Chu Phỉ công tử phong thần tuấn lãng, ngọc nhuận như minh châu kia chứ.
Mấy chuyện ồn ào ở tiền triều chẳng liên quan gì đến ta, ta vẫn đang rầm rộ mưu tính cho tương lai của chính mình.
Bi kịch của Hòa Kính công chúa đã rành rành trước mắt, nếu ta còn tiếp tục ngồi chờ chết, kết cục nhất định sẽ còn thảm hại hơn.
Nếu để Huệ quý phi xúi giục phụ hoàng gả ta vào một nhà tồi tệ nào đó, cả đời này của ta sẽ không còn ngày ngẩng đầu lên được.
Nhân lúc quan quyến của các quan lại quý tộc vào cung thỉnh an trong dịp Tết Trung Nguyên, ta đã liên lạc với thân quyến của Hải thị, mẫu tộc của mẫu hậu ta.
Ta gửi thư từ ra ngoài, khẩn cầu các vị trưởng lão trong tộc hãy nể mặt mẫu hậu ta cả đời lao lực đóng góp không ít cho gia tộc mà chủ động thỉnh cầu phụ hoàng tứ hôn cho ta.