Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều
Chương 9
Khanh Vì Sớm Sớm Chiều Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta đã sai người chuyển chăn đệm của Chu Phỉ sang thư phòng.
Thật lòng mà nói, nếu buổi tối có người nằm cạnh, ta chắc chắn cả đêm sẽ không tài nào chợp mắt được.
Hơn nữa, ta còn rất nhiều việc phải làm, tạm thời không thể kéo Chu Phỉ vào vòng xoáy này.
Gia đình hắn đã bị ta liên lụy đến mức này rồi, huống hồ, hắn chỉ là phụng chỉ cưới ta, cớ gì ta phải ép hắn đối mặt với ta rồi miễn cưỡng cười vui?
Ba ngày sau, ta trở về cung thỉnh an phụ hoàng.
Phụ hoàng nhìn thấy dáng vẻ của ta thì ngẩn người.
Vào ngày hôn lễ, bộ hỷ phục rộng thùng thình cùng khăn voan đã che kín ta, nên ngài vẫn chưa nhìn kỹ.
Hôm nay, nhìn thấy thân hình gầy đi của ta, khuôn mặt có năm phần giống mẫu hậu, đặc biệt là kiểu tóc...
Ta cố ý búi kiểu tóc Bách Hợp mà mẫu hậu yêu thích nhất.
Kiểu tóc này rất ít người búi được đẹp, nhưng ta từ nhỏ đã nhìn mẫu hậu búi mỗi ngày, tự nhiên là biết cách làm.
Ngày hôm ấy, phụ hoàng nói với ta nhiều lời hơn hẳn mọi khi.
Ta biết, mỗi một chi tiết trên cách trang điểm của ta hôm nay đều là cố tình bắt chước mẫu hậu, khiến ngài hồi tưởng lại tình nghĩa phu thê thuở thiếu thời.
Dù sao thì cũng đã kết tóc gần mười năm, mẫu hậu ta cũng đã qua đời được mười năm rồi.
Đức Hiền Hoàng hậu tuy đoan trang nhưng lại thanh lãnh, Huệ quý phi tuy mỹ diễm nhưng lại ương ngạnh.
Cả hai đều không có được nét thanh lệ ôn nhu và tấm lòng toàn tâm toàn ý yêu phụ hoàng như mẫu thân ta năm đó.
Phụ hoàng hỏi ta vì sao đột nhiên lại gầy sọp đi như vậy.
Ta cười, tạ ơn Đức Hiền Hoàng hậu rồi nói:
"Có lẽ thể chất của con không hợp ăn thịt, đi theo mẫu hậu ăn chay một thời gian, liền cảm thấy thân thể nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều."
Phụ hoàng hài lòng nói:
"Gầy đi là tốt, gầy đi là tốt. Nếu như sớm biết thế này..."
Ngài hơi khựng lại, nhìn sang Chu Phỉ rồi không nói tiếp nữa.
Ta biết, chỉ cần ta và Chu Phỉ đứng cạnh nhau, dù là cha mẹ sinh thành cũng không thốt ra nổi hai chữ "xứng đôi".
Thật sự là vì Chu Phỉ quá đỗi tỏa sáng.
Đặc biệt là khi hắn mỉm cười ôn nhu, trong đôi mắt như chứa đựng cả tinh tú, nụ cười rạng rỡ như vầng trăng sáng, tràn đầy khí chất trong trẻo của thiếu niên.
Nụ cười ấy có thể khiến lòng người tức khắc nở rộ một nhành hoa rực rỡ, bỗng chốc trở nên thông suốt sáng ngời.
Những ngày qua, ta hết sức tránh việc phải đối mặt trực tiếp với hắn.
Càng nhìn hắn, ta lại càng cảm thấy bản thân mình thực sự đã làm hỏng hắn mất rồi.
Có lẽ xuất phát từ nỗi áy náy vì đã lạnh nhạt với ta suốt nhiều năm, hoặc cũng có thể là áy náy với Chu Phỉ...