Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Lời Đề Nghị Đêm Khuya
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê thuộc thể loại Linh Dị, chương 128 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lương Vũ Đồng vô cùng áy náy nói: “Tớ đã bảo tớ có việc đột xuất, nhưng tớ không biết anh ta có tin hay không.”
“Được rồi, tớ hiểu rồi.” Lâm Hi ngồi xuống chiếc ghế sofa cuối giường. “Cậu đừng lo, chắc chắn anh ấy sẽ gọi lại cho tớ, để tớ nói chuyện với anh ấy.”
Lương Vũ Đồng lại xin lỗi thêm một lúc nữa rồi mới cúp máy.
“Có chuyện gì vậy?” Đoạn Dịch Hành thấy sắc mặt Lâm Hi không ổn bèn hỏi ngay: “Lương Vũ Đồng đã nói gì với em à?”
Lâm Hi kể: “Trước đó, Đoạn Minh Hiên có rủ em đi chơi, em nói là em sẽ đi cùng Vũ Đồng. Sáng nay, anh ấy đã gặp Vũ Đồng trên phố.”
Đoạn Dịch Hành bật cười: “Nếu cậu ta mà biết em đến đây riêng với tôi, có khi sẽ xông thẳng vào trang viên ngay trong đêm cũng nên.”
“Đúng là kiểu người anh ta có thể làm.” Lâm Hi thầm nghĩ.
Đoạn Dịch Hành ôm eo cô, khẽ cười bên tai cô thì thầm: “Không cần lo lắng, cho dù cậu ta có phát hiện tôi đang hôn em ngay sau cánh cổng sắt chạm trổ, cậu ta cũng không thể nào vào được đâu.”
“Anh có thể đứng đắn một chút được không?” Lâm Hi đẩy nhẹ anh một cái.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, da đầu Lâm Hi bắt đầu tê dại.
Giờ đây, cô chỉ muốn tránh xa Đoạn Minh Hiên còn không kịp.
Đúng là 'nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến', cuộc gọi video của Đoạn Minh Hiên đã gọi tới.
Lâm Hi cũng không bảo Đoạn Dịch Hành tránh đi, mà trực tiếp nghe máy.
“Tiểu Hi, em đang ở đâu vậy?”
Đoạn Minh Hiên sững sờ, cơn giận lập tức bốc lên: “Không phải em vẫn luôn nói dối anh sao? Đã bao nhiêu lần rồi, Lâm Hi, em tự đếm xem!”
“Bởi vì anh rõ ràng chẳng có quan hệ gì với em nhưng lại luôn tự ý quyết định mọi chuyện của em.” Lâm Hi đáp. “Nếu em nói trước với anh, anh sẽ làm ầm ĩ lên cho tất cả mọi người cùng biết. Rồi em lại phải chọn cách dĩ hòa vi quý mà thỏa hiệp, trước đây chẳng phải vẫn luôn như vậy sao?”
“Lâm Hi!”
“Được rồi, nếu anh không muốn nói thì thôi. Em cũng đã đoán được đại khái rồi, em cúp máy đây.”
Đoạn Minh Hiên tức giận gọi lại nhưng Lâm Hi không nghe máy.
Ý cô là sao? Cô đã đoán được điều gì rồi?
Chẳng lẽ cô ấy đã biết chuyện Đoạn Dịch Hành thích cô rồi sao?
Đoạn Minh Hiên đứng ngồi không yên. Anh xuống xe hút hết nửa bao thuốc rồi mới lái xe rời đi.
Lâm Hi chỉnh lại tóc, mở cửa phòng. Xác định không có ai, cô liền bước ra ngoài và gõ cửa phòng Đoạn Dịch Hành.
Đoạn Dịch Hành cũng vừa tắm xong. Nghe tiết tấu tiếng gõ cửa, anh biết ngay đó là Lâm Hi.
Lúc này, anh chỉ mặc độc một chiếc quần dài. Tiện tay, anh vơ lấy chiếc áo ngủ trên giường và khoác vào.
Mở cửa, anh dường như nhìn thấy một đóa hoa nhài đang lặng lẽ nở rộ.
“Có chuyện gì vậy?” Đoạn Dịch Hành hắng giọng hỏi.
“Em…” Lâm Hi nắm chặt vạt áo ngủ, khẽ hỏi. “Em có thể… ngủ cùng anh được không?”