Nắm Đấm Giữa Trời Tuyết

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê

Nắm Đấm Giữa Trời Tuyết

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê thuộc thể loại Linh Dị, chương 132 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đoạn Minh Hiên tính khí nóng nảy, người vừa tới nơi, nắm đấm mang theo gió lạnh thấu xương đã giáng xuống.
Lâm Hi kinh ngạc mở to mắt, cơ thể theo bản năng muốn che chắn cho Đoạn Dịch Hành.
Đoạn Dịch Hành phản ứng cực kỳ nhanh, nắm lấy vai cô xoay người lại, nhưng không kịp chống trả Đoạn Minh Hiên, xương gò má bên trái lãnh trọn một cú đấm mạnh mẽ.
Đoạn Dịch Hành và Lâm Hi va vào nhau, cả hai loạng choạng lùi về sau mấy bước.
Lâm Hi không màng đến vết đau ở đầu, ánh mắt chạm vào gò má rách da, rướm máu của Đoạn Dịch Hành, cô quay phắt người đẩy Đoạn Minh Hiên một cái:
“Anh có bị điên không, vừa tới đã đánh người?”
Đoạn Dịch Hành không quan tâm vết thương của mình, kéo giật Lâm Hi về phía sau: “Đầu có đau không?”
Lâm Hi lắc đầu: “Không đau.”
Trận tuyết lớn trên trời cũng không thể dập tắt cơn giận của Đoạn Minh Hiên.
Anh ta gạt hai người sang một bên, chỉ tay vào Đoạn Dịch Hành, hét lớn về phía Lâm Hi: “Tại sao anh không được đánh anh ta? Rõ ràng là anh ta bất chấp ý muốn của em mà cưỡng hôn em.”
Anh ta đã lái xe chờ ở đây ba tiếng đồng hồ rồi.
Chết cũng không ngờ lại chứng kiến cảnh này, khoảnh khắc đó, cơn giận ngút trời và nỗi hoảng sợ bao trùm lấy toàn thân anh ta.
Cô muốn đưa tay chạm vào vết thương của anh nhưng lại cảm thấy mình không có tư cách, từ từ buông thõng tay xuống.
Ngay cả một câu “Có đau không”, cô cũng không còn tư cách mà hỏi nữa.
Đoạn Dịch Hành đưa tay lau nước mắt cho cô, không nói thêm lời nào.
Lâm Hi cúi đầu né tránh, nhưng vẫn không thoát được.
Ánh mắt Đoạn Minh Hiên chợt tối sầm, cho dù hai người không nói câu nào, nhưng bầu không khí mờ ám, không lời đó không ai có thể chen vào.
“Tiểu Hi.” Đoạn Minh Hiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng, giọng nói giống như một kẻ trộm hèn hạ, “Về với anh.”
Lâm Hi theo bản năng nhìn về phía Đoạn Dịch Hành, nói: “Đường gió tuyết lớn, anh về nhờ người bôi thuốc đi, em đưa Đoạn Minh Hiên đến bệnh viện.”
Nhìn bề ngoài, quả thực Đoạn Minh Hiên trông thê thảm hơn.
Đoạn Minh Hiên nghe vậy, trong lòng vui mừng khôn xiết, anh ta gạt người đang chắn đường ra, tiến đến trước mặt Lâm Hi: “Đi thôi, tuyết càng lúc càng rơi dày rồi.”
Lâm Hi gật đầu, khóe mắt vẫn dán chặt vào bóng dáng Đoạn Dịch Hành.
Mãi cho đến khi cô lên xe của Đoạn Minh Hiên, Đoạn Dịch Hành vẫn đứng chôn chân giữa trời tuyết.
Lâm Hi siết chặt lòng bàn tay, buộc bản thân phải rời mắt đi.