Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê
Lời đe dọa và sự ra đi của Lâm Hi
Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Hi im lặng suốt chặng đường, dán mắt vào màn đêm ngoài cửa sổ. Câu nói vừa rồi của Đoạn Dịch Hành cứ vang vọng trong đầu cô không ngừng.
Sau năm mới, nếu Đoạn Dịch Hành được ông nội ấn định làm người thừa kế, chắc chắn chuyện hôn sự cũng sẽ được sắp xếp. Không có Đàm Kỳ thì cũng sẽ có người khác. May mắn thay, cô còn có căn hộ ở Thiên Đô Ngự Tỉ để lánh đi.
Xe chạy vào biệt thự, vừa dừng lại hẳn, tài xế đã nghe Đoạn Dịch Hành nói: “Anh xuống trước đi.”
Tài xế không hiểu chuyện gì nhưng vẫn xuống xe. Lâm Hi định mở cửa xuống theo thì bị Đoạn Dịch Hành nắm lấy cổ tay cô kéo lại. Cô không kịp đề phòng, loạng choạng ngã vào lòng anh.
“Anh làm gì vậy?” Lâm Hi sợ chết khiếp, đây là ngay trước cửa nhà đấy, “Mau buông em ra.”
Đoạn Dịch Hành một tay giữ chặt eo cô, tay kia xoay mặt cô lại, khẽ hỏi: “Nếu tôi kết hôn, em nghĩ người đó sẽ là ai?”
Tim Lâm Hi thắt lại, cô giãy giụa: “Dù sao cũng không phải là em.”
“Vậy thì chỉ có thể là người khác thôi.” Đoạn Dịch Hành thì thầm bên tai cô, “Tay tôi sẽ chạm vào eo cô ấy như đang chạm vào em lúc này, sẽ đưa cô ấy đến trang viên Bắc Khu Nhất Hào để chung chăn gối, cưỡi ngựa, ngắm lá ngân hạnh…”
“Anh đừng nói nữa.” Sắc mặt Lâm Hi trắng bệch.
Đoạn Dịch Hành nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, lặng lẽ nhìn: “Tại sao không được nói? Tôi cứ ngỡ khi em nói chia tay, em đã lường trước được những điều này rồi chứ.”
Ngày mai chắc chắn anh phải chuẩn bị cho cuộc họp hôm sau nữa nên cô quyết định không nói với anh việc mình dọn đi.
Sự thật đúng như Lâm Hi dự đoán, khi cô ngủ dậy thì Đoạn Dịch Hành đã ra ngoài. Dì Mai giúp cô mang hành lý lên xe, vẻ mặt đầy do dự: “Thật sự không nói với cậu một lời nào sao?”
Lâm Hi lắc đầu: “Anh ấy đang bận, cháu đã nói với ông nội rồi.”
“Cô thật sự muốn dọn ra ngoài sao?” Dì Mai không thể tưởng tượng nổi cảnh cô sống một mình bên ngoài.
“Dì đừng lo.” Lâm Hi an ủi, “Cháu đã lớn thế này rồi mà. Hơn nữa bên căn hộ kia chỉ cần gọi điện thoại là mọi thứ đều có đủ.”
Dì Mai thở dài: “Chỉ là không nỡ xa cô thôi. Cậu hai có biết hôm nay cô dọn đi không?”
Lâm Hi lại lắc đầu: “Cháu không nói với anh ấy, dì cũng đừng nói nhé, cháu sợ anh ấy sẽ làm ầm ĩ lên.”
Dì Mai: “Được rồi.”
Tài xế đóng cốp xe lại: “Cô chủ, có thể đi rồi.”
Lâm Hi ôm dì Mai một cái rồi lên xe. Không biết Đoạn Dịch Hành về mà không thấy cô ở nhà, liệu có tức giận không?