Chương 19

Khẽ Cắn Đóa Nhài - Tuyết Nê thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Hi đẩy cửa, tiếng giày cao gót lạo xạo trên sàn nhà, mặc dù cô đã cố gắng đi nhẹ nhàng nhất có thể.
Đoạn Dịch Hành không ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng động, tay cầm bút máy màu đen nhanh chóng đặt bút ký lên tập tài liệu.
Dù nhìn từ xa cũng có thể thấy rõ từng nét bút vẫn uyển chuyển, dứt khoát và đẹp mắt.
“Ngồi đi.” Đoạn Dịch Hành giơ tay, đóng nắp bút máy, gấp tập tài liệu lại, đặt sang một bên.
Lâm Hi ngồi xuống chiếc ghế trước bàn làm việc của anh.
Mấy ngày không gặp, Đoạn Dịch Hành theo lệ thường quan tâm đôi chút, hỏi cô về tình hình buổi tập huấn.
Lâm Hi nói: “Lúc đầu có chút không quen, bây giờ thì ổn rồi ạ, mọi người cũng khá thân thiện.”
Đoạn Dịch Hành: “Ừ, thứ sáu này kết thúc tập huấn, em tận dụng cuối tuần nghỉ ngơi cho thật tốt.”
Lâm Hi hiểu đây là sắp phải chính thức bắt đầu làm việc rồi.
Cô trầm ngâm giây lát rồi hỏi Đoạn Dịch Hành: “Em có thời gian thực tập không?”
Đoạn Dịch Hành: “Không, nhưng nếu mắc lỗi nghiêm trọng sẽ bị sa thải.”
“Vâng, em hiểu rồi.”
Ánh mắt Đoạn Dịch Hành liếc mắt sang trái, nói: “Đây là tài liệu một số dự án trước đây đã làm, không liên quan đến dự án bảo mật, em cứ mang về xem, có gì không hiểu thì cứ hỏi thẳng tôi.”
Lâm Hi đứng dậy định lấy tài liệu, còn chưa kịp hứa chắc chắn sẽ cố gắng học tập, Đoạn Dịch Hành đã cản cô lại:
“Không vội, ăn cơm trước đã.”
Lâm Hi ngẩn ra: “Em ăn ở đây ạ?”
Đoạn Dịch Hành: “Dì Mai hầm canh, nhờ tài xế mang đến. Lần nào dì ấy cũng sợ tôi không ăn đủ no.”
Lâm Hi vẫn còn đang ngờ vực câu nói đó của anh thì cửa văn phòng đã vang lên tiếng gõ.
Đoạn Dịch Hành cho người vào, tài xế xách theo ba hộp cơm, vừa thấy Lâm Hi cũng ở đó thì nheo mắt cười: “Ở nhà dì Mai vẫn nhắc chuyện ăn uống của cô chủ đấy.”
“Tôi có bảo căng tin Ngân Phàm nấu cũng đâu kém gì dì ấy, thế mà dì ấy còn mắng tôi nữa chứ.”
Lâm Hi bị ông làm cô bật cười: “Xem ra dì Mai ở nhà không ít lần nhắc đến cháu.”
Văn phòng của Đoạn Dịch Hành có phòng nghỉ, khu vực hành lang trước cửa phòng nghỉ được ngăn cách bằng một tấm bình phong, tạo thành chỗ dùng bữa.
Tài xế mở hộp cơm, đặt gọn gàng lên bàn ăn, thế mà đã đầy ắp cả một bàn.
Đoạn Dịch Hành không giữ tài xế lại, ông liền quay người rời khỏi văn phòng.
Lâm Hi tròn mắt: “Dì Mai làm nhiều thế này là để một mình anh ăn hết sao?”
Đoạn Dịch Hành đứng dậy đẩy cô về phía cửa sổ lớn sát đất.
“Không được.” Lâm Hi lùi lại nửa bước chân, “Anh là Tổng giám đốc, em là thư ký, sao có thể ăn cơm cùng anh được chứ.”
Lại còn trong cùng một văn phòng.
Đoạn Dịch Hành: “… Tôi và trợ lý Tần cũng thường xuyên ăn cùng nhau, ngay tại văn phòng này. Lúc cậu ta mới vào công ty nặng 70kg, giờ đã là 83kg rồi.”
Lâm Hi nhớ tới những lời bàn tán trong nhà vệ sinh giữa Trần Lượng Di và cấp dưới của cô ta, có chút chần chừ.
“Qua đây ăn cơm.” Đoạn Dịch Hành liền thay cô quyết định.
Lâm Hi đành phải bước tới.
Cô hơi nghiêng đầu, tò mò hỏi một câu: “Em đang nghĩ, nếu sau này anh chuyển sang văn phòng ở đường Thái Hợp, mà văn phòng bên đó không rộng bằng bên này thì sao?”
“Em nghĩ nhiều rồi.” Đoạn Dịch Hành kéo ghế giúp cô.
Anh vốn là người không thích những điều mới mẻ, khá ưng ý bố cục của văn phòng này. Văn phòng ở đường Thái Hợp cũng được sửa đổi chút ít dựa trên thiết kế của văn phòng này, chỉ có phòng nghỉ là rộng gấp đôi bên này.
Nghe giải thích xong, Lâm Hi rất khó hiểu: “Anh cần phòng nghỉ lớn thế làm gì?”
Phòng nghỉ chỉ dùng để chợp mắt nghỉ trưa lấy lại sức, sao có thể sánh bằng ở nhà được chứ.
Đoạn Dịch Hành đưa đũa cho cô: “Tôi không phải ông chủ chỉ biết ra lệnh, công ty nhiều việc, tăng ca là chuyện thường tình, nếu muộn quá thì thuận tiện nghỉ lại luôn.”
Lâm Hi nhận lấy đôi đũa, ngẩn ra: “Sao lại hai đôi đũa? Cái này không phải mang cho trợ lý Tần đấy chứ?”
Đoạn Dịch Hành lảng sang chuyện khác: “Cậu ta có bộ đồ ăn riêng, muộn rồi, mau ăn đi thôi.”
Lâm Hi tò mò hỏi anh: “Trợ lý Tần trông cũng đâu có mập lắm đâu, anh ấy thật sự tăng 13kg ạ?”
Đoạn Dịch Hành: “So với chiều cao của cậu ta thì hơi nặng cân một chút.”
Nói xong, anh nhìn Lâm Hi, ánh mắt đánh giá nghiêm túc, rồi nói: “Ngược lại là em, gầy quá, ăn nhiều vào chút.”
Lâm Hi nói mình là cân nặng bình thường, không hề mập.
Đoạn Dịch Hành cúi đầu ăn cơm, lúc rảnh rỗi lại nói: “Con gái, mập lên một chút mới đáng yêu.”
Lâm Hi “xì” một tiếng: “Cái ‘mập chút’ trong mắt đàn ông các anh có thể không giống với cách hiểu của bọn con gái chúng em đâu.”
Đoạn Dịch Hành nghĩ nghĩ, nói: “Hồi nhỏ em cũng khá đáng yêu.”
Lâm Hi: “…”
Hồi nhỏ cô rất mập, nhìn nghiêng chỉ thấy toàn thịt trên má và lông mi.
Cứ thế, một miếng cơm, một câu nói vô thưởng vô phạt, hai người chậm rãi ăn hết bữa trong vòng nửa tiếng.
Bình thường tài xế sẽ đợi Đoạn Dịch Hành ăn xong rồi mới mang hộp cơm đi, nhưng hôm nay Đoạn Dịch Hành bảo ông về trước nên anh đành phải tự dọn dẹp.
Thấy vậy, Lâm Hi vội đứng dậy nói: “Đoạn tổng, anh cứ nghỉ ngơi đi, để em làm cho.”
Đoạn Dịch Hành đứng yên không nhúc nhích: “Em biết làm không?”
“Biết chứ.” Lâm Hi nói, “Em mang vào phòng trà nước rửa sạch rồi mang đi luôn, tối về đưa lại cho dì Mai.”
Đoạn Dịch Hành “ừm” một tiếng: “Cũng được.”
Lâm Hi vừa dọn vừa hỏi: “Ngày nào dì Mai cũng nấu cơm cho anh à?”
Ánh mắt Đoạn Dịch Hành dịu dàng đi trong thoáng chốc, nói: “Dì ấy chăm sóc tôi từ nhỏ đến lớn, sẵn lòng lo liệu mấy chuyện này.”
Nếu anh không để bà làm, e là trong lòng bà sẽ không vui.
Tuy nhiên anh cũng không để dì Mai ngày nào cũng nấu cơm, dù sao có lúc anh cũng không có mặt ở công ty.
Lâm Hi hiểu, dì Mai là vì thương Đoạn Dịch Hành không có mẹ.
Chỉ tiếc là, người bảo mẫu từng chăm sóc cô đã qua đời vì bệnh tật.
Trong lúc lơ đễnh, Lâm Hi không chú ý hộp cơm trên tay chưa khớp vào rãnh. Tay vừa buông lỏng, canh đã đổ nghiêng, vương vãi khắp người cô.
“Cẩn thận.” Đoạn Dịch Hành kéo cô sang một bên, nhưng đã muộn rồi.
Chiếc áo sơ mi màu nhạt của Lâm Hi đã thấm ướt sũng.
Cô nhanh tay lẹ mắt kéo vạt áo ra để tránh cho canh không lan sang váy.
Đoạn Dịch Hành nắm lấy cổ tay cô, kéo về phía phòng nghỉ: “Bây giờ tôi sẽ gọi dì Mai mang quần áo của em tới, em vào trong chỉnh trang lại trước đi.”
Lâm Hi dở khóc dở cười: “Nhưng không kịp thời gian nữa rồi, một giờ là bắt đầu buổi tập huấn.”
Đoạn Dịch Hành giơ tay xem giờ: “Tôi sẽ bảo Tần Dương xin nghỉ cho em một tiếng, cứ nói là chỗ tôi có việc.”
Đây quả thực là một cái cớ, nhưng Lâm Hi không muốn vì thế mà phải nói dối.
Cô không thể chưa làm việc mà đã bắt Đoạn Dịch Hành phải dọn dẹp tàn cuộc cho mình được.
“Anh cả.” Lâm Hi theo bản năng quay đầu gọi một tiếng, nhưng rồi lại thấy không đúng, vội vàng đổi cách xưng hô: “Đoạn tổng, anh cho em mượn một chiếc sơ mi nhé.”
Mắt Đoạn Dịch Hành khẽ động đậy: “Trong tủ quần áo có đấy, tự đi mà tìm.”
Anh dừng bước bên ngoài phòng nghỉ.
Trong tủ quần áo của Đoạn Dịch Hành, đủ loại sơ mi từ màu nhạt đến màu đậm. Lâm Hi chọn một chiếc có chất liệu và màu sắc tương đồng để thay.
Nhưng vóc dáng hai người chênh lệch khá nhiều, nhìn trong gương, Lâm Hi giống hệt một đứa trẻ ăn trộm quần áo người lớn mặc.
“Anh ấy nhìn cũng đâu có mập đâu, sao áo mặc lên người mình lại rộng thùng thình thế này?” Lâm Hi lầm bầm một câu.
Cô cài cúc áo sơ mi lệch từ dưới lên trên, tạo thành nếp gấp xếp ly rồi nhét vạt áo vào trong váy.
Cổ tay áo rất dài, cái này thì hết cách, cô chỉ có thể xắn lên.
Cổ áo sơ mi nam khá cứng cáp, Lâm Hi cởi một cúc, kéo rộng ra một chút, rồi lại xõa mái tóc dài đang búi xuống để che chắn bớt đi.
Cho đến khi không còn nhìn rõ được gì nữa cô mới hài lòng cong môi.
Thời gian không còn nhiều, bên dưới tủ quần áo của Đoạn Dịch Hành vừa khéo có một chiếc túi giấy trống. Cô bỏ quần áo bẩn vào, xách lên định ra khỏi phòng nghỉ thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động.
Tiếng nói ngày càng gần, Lâm Hi giật mình. Là Đoạn Chinh!