Ba năm chìm đắm trong mối tình vụng trộm với Châu Gia Thuật, tôi ngỡ mình đã có tất cả. Cho đến ngày anh ta đột ngột tuyên bố kết hôn. Cô dâu, nghiễm nhiên, không phải tôi.
Khi có người lên tiếng bất bình, anh ta chỉ nhếch mép, buông lời cay độc: "Nếu anh thương hại, sao không tự cưới cô ta – cái kẻ thất thế, chẳng còn gì đó?"
Đời đâu ai ngờ, khi gia tộc chao đảo vì ông nội lâm trọng bệnh, tôi buộc phải đứng lên – công khai việc mang thai và đường hoàng kế nhiệm vị trí tối cao.
Giữa tâm điểm truyền thông, trước câu hỏi xoáy sâu về cha của đứa bé, tôi mỉm cười bình thản, dõng dạc tuyên bố: "Đứa bé… không hề liên quan gì đến Châu Gia Thuật."
Tin đồn kể rằng, ngay đêm ấy, khi thấy tôi xuất hiện trên màn ảnh với vòng bụng đã hé lộ, Châu Gia Thuật đã nổi cơn thịnh nộ, đập phá tan tành cả căn phòng.
Không lâu sau, hình ảnh một nhân vật quyền lực, kín tiếng nhất trong giới bỗng xuất hiện khắp các mặt báo. Giữa phố thị đông người, anh ta cúi mình, dịu dàng khẩn cầu một bóng hình quen thuộc: "Nhan Nhan… con của chúng ta đã gần một tuổi, sắp biết gọi ba rồi. Em vẫn không chịu trao cho anh một danh phận sao?"
Truyện Đề Cử






