Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ
Chương 2: Phụ thân tự đào mồ cho con
Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật đau đớn, chỉ muốn chết đi cho xong... Nhưng tại sao lại không thể chết được?... Dù có chết, ta cũng chỉ là trọng sinh thêm một lần.
Mặc Linh Nguyệt nằm bất động trên nền đất, toàn thân đầm đìa máu, đôi mắt mở to vô hồn nhìn lên bầu trời. Ánh mắt hắn trống rỗng, không chút cảm xúc, u tối như vòm trời cao, cũng như tâm hồn hoang tàn của hắn, không hề thấy một tia hy vọng.
"Đạo hữu, huynh không sao chứ?" Ngay khi Mặc Linh Nguyệt chuẩn bị nhắm mắt, bên tai hắn chợt vang lên một giọng nói mềm mại, ẩn chứa chút lo lắng.
Hắn quay đầu nhìn về phía âm thanh, thấy một người vận bạch y, tựa như tiên nhân giáng trần, dung mạo thanh tú như họa, mái tóc buộc hờ sau lưng bằng một sợi dây đơn giản, toàn thân toát lên vẻ thánh khiết.
Bộ bạch y vô cùng giản dị, chỉ có viền áo và hai bên thân áo thêu những hoa văn tím nhạt mờ ảo, nếu không nhìn kỹ sẽ khó nhận ra.
Người kia thấy hắn quay đầu nhìn, liền nở một nụ cười ngượng nghịu, trong sáng và thuần khiết.
Gương mặt tinh xảo không hề mang vẻ sắc sảo, mà toát lên sự ấm áp, phảng phất như ánh nắng ban mai chiếu rọi, khiến người khác không khỏi nảy sinh thiện cảm. Trong thế giới đầy rẫy sự điên cuồng này, hắn tựa như chút hơi ấm duy nhất còn sót lại.
Nếu không phải Mặc Linh Nguyệt trời sinh có thuật đọc tâm, e rằng ngay cả hắn cũng đã tin tưởng điều đó.
【Aida! Xem ta vừa bắt gặp gì đây? Một tiểu khả ái đi lạc! Người này trông ngầu như thế, hắn chết đi chắc ta nhặt được món hời rồi? Dù sao thì, sinh không mang đến, tử không mang đi mà.】
Mặc Linh Nguyệt khẽ rũ mắt, che giấu sự châm chọc trong đáy mắt.
Đây chính là nhân tính.
Nằm trên mặt đất, toàn thân đầm đìa máu, gương mặt dơ bẩn đến mức không thể nhận rõ diện mạo, chỉ mơ hồ thấy được y phục màu xanh lam, nhưng giờ đây đã gần như bị máu nhuộm thành màu đỏ. Trông hắn thật thảm hại, thậm chí hơi thở cũng yếu ớt đến mức khó nghe thấy, dường như chỉ cần một giây sau là sẽ tắt thở.
Cố Diệp Phong thấy người kia trông như sắp chết, cố gắng tỏ vẻ lo lắng, tiến thêm một bước. Dưới chân hắn bỗng dẫm phải thứ gì đó cứng rắn, hắn cúi đầu nhìn, rồi ánh mắt bừng sáng.
Cửu U Kiếm!
Đó chính là Cửu U Kiếm!
Cửu U Kiếm, xếp hạng thần kiếm đệ nhất, truyền thuyết rằng nó có thể thí thần diệt quỷ.
【Oa, thanh kiếm này thật khí phách!】
Cửu U Kiếm quả không hổ danh là thần kiếm. Thân kiếm màu bạc trắng, chạm khắc những hoa văn tinh tế không ai biết tên, quanh thân kiếm tỏa ra một luồng khí lạnh buốt, khiến người ta không khỏi rùng mình. Dù hiện tại kiếm đang lấm lem nằm trên mặt đất, vẫn khó che giấu được khí thế sắc bén, lạnh thấu xương.
Hắn nhìn người trước mặt đang nửa sống nửa chết, thanh kiếm này chắc chắn là của hắn.
Nhưng rất nhanh, nó sẽ là của ta!
【Hì hì, thật hợp với khí chất của ta.】
Mặc Linh Nguyệt: "..."
Cố Diệp Phong không để ý việc đối phương không đáp lời, dù sao người sắp chết cũng không thể yêu cầu quá nhiều, có khi hắn còn chẳng đủ sức để đáp lại. Hắn giả vờ không nhìn thấy thanh kiếm, chậm rãi tiến đến bên người đang nằm, ngồi xổm xuống, tỏ vẻ thương xót, nâng người lên dựa vào mình, giọng nói đầy đau buồn, như thể người bị thương nặng trước mắt là kẻ quan trọng nhất đời hắn: "Huynh không sao chứ? Cần ta giúp gì không?"
【Thiếu niên à, nhanh chóng nói vài lời di ngôn rồi đi thôi!】
Mặc Linh Nguyệt vẫn không trả lời, chỉ bình thản nhìn Cố Diệp Phong, trong mắt không chút dao động. Hai người im lặng nhìn nhau, không một tiếng gió, thế giới dường như chìm vào sự im ắng đáng sợ.
Vài phút trôi qua, người trong lòng ngực hắn không có chút động tĩnh, ngay cả mắt cũng không chớp, trông như đã chết. Nhưng Cố Diệp Phong biết không phải vậy, bởi hắn vẫn còn thở.
Cố Diệp Phong: "..."
【Sao hắn vẫn chưa chết nhỉ? Bị thương nặng như vậy mà vẫn chưa chết? Không biết ta giả vờ không đỡ nữa, thả hắn ngã xuống thì liệu có chết nhanh hơn không?】
Mặc Linh Nguyệt: "..."
Đỡ như vậy không thoải mái chút nào, Cố Diệp Phong liền đỡ người dựa vào tảng đá bên cạnh.
Hắn nhìn người sắp tắt thở nhưng vẫn chưa chết, rồi lại nhìn thanh kiếm nguyệt hoa trên mặt đất, cuối cùng liếc qua đám cỏ xanh trước mặt.
Sau đó, hắn vươn tay nhặt thanh kiếm lên.
Khóe miệng Mặc Linh Nguyệt cong lên một đường châm biếm, cuối cùng cũng không còn giả vờ nữa sao?
Ai ngờ người trước mặt chẳng giết hắn, mà lại dùng kiếm đào bới thứ gì đó trên mặt đất.
Mặc Linh Nguyệt nhíu mày, khó hiểu nhìn người kia đang đào linh thảo. Đám linh thảo này chẳng có gì đặc biệt, đi đâu cũng thấy, cuối cùng hắn không nhịn được mà mở miệng: "Huynh đang làm gì vậy?"
Giọng nói khàn khàn, như thể đã lâu lắm rồi không nói chuyện.
"Hả?" Đang đào dở, Cố Diệp Phong nghe tiếng liền ngẩng đầu lên, sau đó mới phản ứng lại rằng người bên cạnh đang nói với hắn.
Cố Diệp Phong nở một nụ cười ôn hòa, đầy thương cảm, giải thích: "Ta thấy huynh vừa đè gãy linh thảo, tội nghiệp quá, nên ta muốn đào nó lên rồi trồng lại gần bờ nước, để nó có thể sinh trưởng tốt hơn."
【Phụ thân tự đào mồ cho con đấy.】
Mặc Linh Nguyệt: "..."
Lại một lần nữa, bầu không khí trở nên im lặng. Chỉ còn tiếng Cố Diệp Phong chăm chỉ đào hố, thỉnh thoảng lại liếc nhìn người nằm dưới đất, ngẫm xem cái hố này có đủ dài và rộng để chôn người không.
Sau khoảng nửa giờ, một cái hố đủ để vùi lấp một người đã được đào xong.
Mặc Linh Nguyệt nhìn cái hố đã đào sẵn cho mình, rồi lại nhìn ánh mắt đầy mong chờ của người trước mặt, khóe miệng hắn khẽ giật giật. Có lẽ không phải hắn không muốn chết, mà là không muốn để kẻ trước mặt lấy kiếm của mình. Chưa bao giờ hắn cảm thấy không muốn chết đến thế.
Mặc Linh Nguyệt không còn giữ vẻ bình thản, mà khó nhọc lấy ra một viên đan dược từ trong ngực, nuốt vào. Thương thế trên người hắn từ từ khép lại, mắt thường có thể nhìn thấy được.
Cố Diệp Phong mở to mắt, trên mặt vẫn giữ nụ cười thánh khiết, giả vờ vui mừng: "Huynh không sao chứ? Thật là may mắn!"
【Không phải chứ, mộ ta đã đào sẵn rồi, con nói không chết là không chết sao?】
【Ặc, thế này chẳng phải lão tử bận bịu cả nửa ngày mà vô ích sao?】
Mặc Linh Nguyệt cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Vâng, đa tạ đạo hữu quan tâm, tại hạ đã không còn trở ngại."
A! Chắc hắn không giả bộ nổi nữa, chuẩn bị ra tay đi.
Cố Diệp Phong cười một cái đầy chân thành (miễn cưỡng): "Vậy ta yên tâm rồi, không cần cảm tạ, ta cũng chẳng giúp gì."
Hắn vốn có thể giúp, đào mồ cũng tính là giúp mà! Nhưng vấn đề là người này chưa chết, thế thì cái hố kia thành vô dụng.
Cố Diệp Phong nhìn quanh bốn phía, phát hiện ngoài khối đất xanh biếc có một cây cỏ, những nơi khác vẫn đầy rẫy những loại thực vật quái dị. Hắn nhìn về cái hố đã đào, liền quyết định chọn một mục tiêu, chạy đến đào một đóa hoa siêu to màu đỏ như máu, rồi đem nó đặt vào cái hố.
Đã đào thì không thể lãng phí!
Mặc Linh Nguyệt ngơ ngác, nhìn đóa hoa đỏ chói mắt trước mặt, theo bản năng rụt người lại, cố gắng tránh xa bông hoa đó.
Nhưng hắn đang trọng thương, đan dược vừa uống chỉ có thể chữa lành ngoại thương, còn nội thương vẫn chưa thể hồi phục, nên dù muốn tránh cũng lực bất tòng tâm.
Nụ hoa đỏ rực, khi bị Cố Diệp Phong đào lên liền nở rộ, lộ ra một loạt răng khổng lồ đáng sợ, từ giữa hàm răng nhỏ xuống những giọt chất lỏng màu bạc trắng. Đóa hoa không gió mà vẫn lay động, trôi nổi giữa không trung.
Cố Diệp Phong nghi hoặc nhìn thoáng qua Mặc Linh Nguyệt, thấy hắn đang rụt người lại, nhưng vẫn tiếp tục gieo hoa xuống hố, sau đó dùng kiếm lấp đất, không hề phát hiện đóa hoa kia đang ngày càng tiến gần đỉnh đầu mình.
Khi Mặc Linh Nguyệt định lên tiếng nhắc nhở thì chất lỏng từ đóa hoa đã nhỏ xuống đầu Cố Diệp Phong.
Mưa ư?
Cố Diệp Phong ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một cái miệng khổng lồ đang há to ngay trên đầu.
Cố Diệp Phong: "!!!"
【Vãi chưởng! Không chỉ cỏ thành tinh, ngay cả hoa cũng thành tinh rồi!!!】
Mặc Linh Nguyệt: "......"