Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ
Chương 24: Chẳng lẽ hắn thích ta?
Khi Đại Lão Mãn Cấp Xuyên Thành Thánh Phụ thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hồng linh quả, một loại linh quả có thể bổ sung linh lực, chất lỏng giống như máu, vị ngọt và thoang thoảng hương thơm.
Cố Diệp Phong tiện tay hái được lúc đi thu thập linh thạch. Vừa lúc màn sương khói nổi lên, hắn cảm thấy mình chưa đủ yếu ớt, bèn cắn một miếng nhét vào miệng để giả vờ thổ huyết.
“Khụ khụ…” Cố Diệp Phong bắt gặp ánh mắt của Mặc Linh Nguyệt, hắn vội vàng dời đi, chột dạ đưa tay áo lau vội ‘vết máu’ ở khóe miệng, xóa sạch mọi dấu vết.
Cố Diệp Linh vừa lấy ra một viên đan dược chữa thương, định đút cho Cố Diệp Phong. Nhưng vừa mới cho hắn uống xong, hành động của Mặc Linh Nguyệt đã khiến nàng kinh hãi. Nàng lập tức đẩy Mặc Linh Nguyệt ra, chắn giữa hai người, trừng mắt giận dữ nhìn hắn: “Ngươi làm gì vậy!?”
Cố Diệp Phong thất kinh, sợ Mặc Linh Nguyệt sẽ vạch trần mình, vội vàng nuốt đan dược xuống. Hắn định mở miệng thì nghe Cố Diệp Linh tiếp tục: “Ngươi làm sao có thể… làm sao có thể vô liêm sỉ như vậy!? Ta nói cho ngươi biết, đừng hòng có ý đồ gì! Chỉ cần ta còn ở đây, ta sẽ không bao giờ đồng ý để ngươi bước vào đại môn Cố gia!”
Khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ đỏ bừng, không biết là do tức giận hay xấu hổ.
Cố Diệp Phong, vốn lo sợ bị vạch trần, giờ nghe những lời của nàng thì ngây người.
Muội muội này đang nói cái gì vậy? Vô liêm sỉ là sao?
Cố Diệp Phong ngơ ngác nhìn về phía Mặc Linh Nguyệt, rồi lại nhìn vết ‘máu’ vẫn còn trên ngón tay hắn, theo bản năng sờ sờ khóe miệng, cuối cùng mới phản ứng lại.
【Á á á á! Hắn có ý gì? Hắn thực sự… liếm thứ ta nhổ ra! Hắn… hắn có phải thích ta rồi không?】
Ngay giây tiếp theo, Cố Diệp Phong bị chính suy nghĩ của mình làm cho sặc, “Khụ khụ… Khụ khụ!”
Mặc Linh Nguyệt mím môi, lập tức mở miệng phủ nhận, giọng nói không còn lạnh nhạt như trước: “… Không, không phải! Ta không có ý đó!”
Những lời này thực ra chỉ có Mặc Linh Nguyệt hiểu rõ là đang nói với ai. Hắn chỉ phát hiện mùi hương thanh thoát, nghi ngờ đó không phải máu mà thôi.
Đang định giải thích, hắn lại nghe thấy giọng nói vang lên trong đầu.
【Cẩn thận mà nghĩ, ta ưu tú như vậy, lại đối xử tốt với hắn như thế, hắn thích ta cũng không phải vô lý. Mặc dù hắn cũng ưa nhìn, nhưng rõ ràng là không xứng với vẻ anh tuấn tiêu sái của ta… Nếu ta cự tuyệt thẳng thừng, nhỡ hắn cầu mà không được rồi hắc hóa thì sao?】
Mặc Linh Nguyệt: “…” Sao hắn lại có thể tự tin đến vậy?
Cố Diệp Linh nghe thấy câu trả lời của Mặc Linh Nguyệt thì hừ lạnh một tiếng, đỡ ca ca mình sang một bên: “Tốt nhất là như vậy. Hy vọng lần sau đạo hữu có thể tự trọng hơn, đừng làm ra những chuyện khác người như thế nữa.”
Mặc Linh Nguyệt không biết giải thích sao, đành đáp: “… Được.”
Cố Diệp Phong né tránh ánh mắt, liếc qua nơi thi đấu, vừa lúc thấy ‘chiến lợi phẩm’ của mình đã bị người khác mang đi, gần như không còn thấy bóng dáng.
Giờ phút này, hắn không còn tâm trí nghĩ đến những chuyện khác, lập tức lên tiếng ngăn lại, giọng nói không cao không thấp, vẫn mang theo chút yếu ớt: “Chờ… chờ một chút…”
Thực ra, Cố Diệp Phong hận không thể bất chấp hình tượng yếu đuối mà hét lớn: “Đứng lại!”
Câu nói yếu ớt này tự nhiên không bị người đối diện nghe thấy, nhưng Mặc Linh Nguyệt thì rõ ràng đã nghe được. Hắn nhìn về phía Cố Diệp Linh, người đang không hiểu chuyện gì, rồi nhắc nhở: “Vân Trần sắp rời đi rồi.”
Cố Diệp Linh lúc này mới phản ứng lại, lập tức hướng về phía những người đang rời đi mà gọi lớn: “Vân gia định chơi xấu sao!?”
Mấy người kia dừng bước. Cố Diệp Linh đỡ Cố Diệp Phong rồi tiến về phía họ.
Vân sư huynh lạnh lùng liếc nhìn nàng: “Có những việc không nên làm quá tuyệt tình, nếu không hậu quả sẽ không phải là thứ một tiểu nha đầu như ngươi có thể gánh vác!”
Cố Diệp Linh bật cười: “Chính các ngươi Vân gia đưa ra tiền đặt cược, dùng Kim Đan kỳ để bắt nạt ca ca Trúc Cơ kỳ của ta cũng là các ngươi. Ngươi còn mặt mũi nói những lời này sao? Làm sao? Thật sự nghĩ Cố gia ta dễ bị bắt nạt sao?”
Vân sư huynh còn định nói thêm gì đó, nhưng Vân Trần, người đã tỉnh lại nhờ đan dược trị liệu, liền ngắt lời hắn. Hắn lạnh lùng nhìn Cố Diệp Phong: “Ngươi muốn thế nào?”
Cố Diệp Phong với vẻ mặt ‘suy yếu’ đáp: “Ta muốn tất cả đồ của ngươi.”
Vân Trần chưa kịp trả lời thì Vân sư huynh đã giận dữ, hận không thể rút kiếm mà lao vào chém hắn: “Ngươi nói cái gì!? Muốn biểu ca ta làm nô lệ cho ngươi ư? Ngươi xứng sao!?”
Ánh mắt của Vân Trần trở nên âm u, mày nhíu chặt.
Cố Diệp Phong nhanh chóng xua tay: “Không không không, ta chỉ muốn đồ trên người hắn.”
Nghĩ nghĩ, hắn sợ bị hiểu lầm nên bổ sung thêm: “Đồ trên người hiện tại.”
Hắn cần người làm gì chứ, hắn đâu phải kẻ biến thái. Thứ hắn cần lúc này chỉ là tiền để trả nợ!
Vân sư huynh định phản bác, nhưng Vân Trần với giọng trầm thấp lại nói: “Được.”
Vân sư huynh quay đầu nhìn Vân Trần, có chút nóng nảy: “Biểu ca? Sao huynh có thể đồng ý với hắn được?”
“Vân Lam! Bình thường ta dạy ngươi thế nào? Người Vân gia dám làm dám chịu.” Vân Trần lạnh lùng ngắt lời hắn, rồi quay sang Cố Diệp Phong: “Đã cá cược thì phải chịu thua. Ta, Vân Trần, không phải kẻ không giữ lời.”
Nói xong, Vân Trần tháo ngọc bội bên hông ném cho Cố Diệp Phong, sau đó chuẩn bị giải trừ khế ước với bản mệnh kiếm của mình.
Cố Diệp Phong lập tức ngăn lại: “Không không không, bản mệnh kiếm không cần, ngươi chỉ cần cởi áo ngoài là được.”
Bản mệnh kiếm là sinh mệnh của một kiếm tu, đoạt lấy nó sẽ gây tổn thương lớn. Hơn nữa, giải trừ khế ước với kiếm sẽ khiến cả chủ nhân bị thương, nhẹ thì tu vi thụt lùi, nặng thì tổn thương linh hồn.
Người này bình thường rất kiêu ngạo, việc hắn bắt nạt nguyên chủ cũng chỉ là những trò nhỏ nhặt. Cố Diệp Phong không đến mức muốn bắt nạt hắn quá đáng.
Tuy nhiên, vừa rồi hắn phát hiện, quần áo của đối phương là pháp y không tồi, bán đi chắc cũng kiếm được không ít linh thạch.
Đám người xung quanh: “…” Chỉ là đòi quần áo thôi sao?
Việc này xảy ra với Cố Diệp Phong thật sự không có gì lạ. Hắn thậm chí không đoạt bản mệnh kiếm, nên Vân Trần thực ra cũng không mất mát gì lớn, vì những thứ khác chẳng qua chỉ là vật ngoài thân.
Nếu là người khác, chắc chắn không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Mọi người thở dài, hắn vẫn còn quá thiện lương...
Vân Lam sững sờ trong giây lát, định nói gì đó rồi lại thôi.
Vân Trần thu hồi bản mệnh kiếm, mặt không biểu cảm cởi áo ngoài ra rồi được Vân Lam đỡ đi.
Cố Diệp Linh hừ lạnh: “Tiện nghi cho hắn quá.”
Cố Diệp Phong vui vẻ cầm lấy ngọc bội. Món ngọc bội này là một túi trữ vật, nhưng chắc chắn là loại cao cấp.
Không ngờ đấu võ còn kiếm được tiền!
Cố Diệp Phong nheo mắt, cảm giác như mình vừa tìm ra một cách kiếm tiền mới.
Hôm nay bốn trận đấu đã xong. Ngoài việc Cố Diệp Phong thắng có chút khúc chiết, tất cả đều giành được chiến thắng.
Mọi người quay về phủ đệ của mình để điều chỉnh trạng thái, chuẩn bị cho trận đấu ngày mai.
Cố Diệp Linh muốn ở lại chăm sóc ca ca, nhưng bị Cố Diệp Phong đuổi đi với lý do nam nữ không nên ở chung một phòng vào ban đêm.
Sáng sớm hôm sau.
Mặc Linh Nguyệt đợi mãi mà vẫn chưa thấy Cố Diệp Phong. Hắn gõ cửa phòng, từ bên trong vọng ra tiếng nói: “Vào đi.”
Mặc Linh Nguyệt mở cửa, nhìn thấy một người trước bàn đang băng bó kín mít như cái bánh chưng, hắn sững người, có chút không chắc chắn cất tiếng: “A Phong?”
Cố Diệp Phong chỉ để lộ đôi mắt, miệng và mũi, quay đầu nhìn hắn: “Sư đệ, chào buổi sáng.”
Nói xong, hắn lại tiếp tục băng bó.
Hôm nay hắn có trận đấu, làm sao mà không để mọi người thấy hắn bị thương được chứ? Băng bó nhiều một chút, nhìn sẽ giống như bị thương nặng hơn. Hắn đã cảm thấy mình bị thương khá nghiêm trọng rồi.
Mặc Linh Nguyệt: “…” Hắn có lẽ bị thương ở đầu thì đúng hơn.