Khi Mục Tiêu Công Lược Của Nhân Vật Bệnh Kiều Xuất Hiện
Chương 18: Thế Giới Song Song (2)
Khi Mục Tiêu Công Lược Của Nhân Vật Bệnh Kiều Xuất Hiện thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Em…"
Hứa Nhiên ấp úng, bỗng dưng cảm thấy trong lòng dâng lên một nỗi áy náy. Anh không ngờ mình lại có thể vì căn phòng kỳ quái này mà sinh lòng nghi ngờ người mình yêu.
"Em nghĩ anh không yêu em, phải không?"
Ổ Ngôn Từ nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt rực sáng như lửa, dường như soi thấu tận đáy lòng Hứa Nhiên.
Hứa Nhiên đành bất lực thừa nhận: "Đúng là… khoảnh khắc đó, em đã nghĩ vậy…"
Ổ Ngôn Từ thở dài, dịu dàng nắm lấy bàn tay Hứa Nhiên, đặt vào lòng bàn tay mình: "Em không cần phải nghi ngờ anh. Anh không thể nào không yêu em. Nếu em không tin, anh có thể chứng minh cho em xem."
Nói xong, hắn nhẹ nhàng kéo tay Hứa Nhiên xuống, dừng lại nơi bụng dưới. Một nụ cười khẽ hiện lên trên môi, rồi hắn cúi xuống hôn anh.
Hứa Nhiên lập tức cảm thấy thứ đang nằm trong tay mình nóng rực. Anh hoảng hốt định buông ra, nhưng tay lại bị Ổ Ngôn Từ giữ chặt. Dần dần, hắn buông đôi môi ra, khẽ khàng thì thầm: "Bảo bảo, phản ứng của cơ thể sẽ không bao giờ lừa được đâu."
"Ai da, biết rồi!" Hứa Nhiên vẫn chưa quen với sự phóng khoáng táo bạo của Ổ Ngôn Từ. Anh chạm vào khuôn mặt đang bỏng rát, quay đầu đi với vẻ ngượng ngùng: "Em chỉ do dự một chút thôi, có nói gì anh đâu."
Bỗng nhiên, Ổ Ngôn Từ nói: "Trên tường lại xuất hiện chữ mới."
"Ồ?" Hứa Nhiên liếc nhìn bức tường trắng toát, tò mò xem lần này nó lại định nói gì.
Những dòng chữ trước đã biến mất, thay vào đó là những nét mực đậm, hiện lên rõ ràng:
-- Kiểm tra đo lường điều kiện không thỏa mãn
-- Quy tắc phát sinh biến hóa
-- Chỉ có người thật sự yêu đối phương mới có thể mở cửa
Nếu có vật gì trong tay, Hứa Nhiên đã ném thẳng vào bức tường ngay lập tức. Lần trước đã lừa họ, lần này còn muốn chia rẽ tình cảm của họ nữa sao?
Dù không biểu lộ ra ngoài, nhưng Ổ Ngôn Từ đã cảm nhận được sự bực bội trong lòng Hứa Nhiên. Hắn nhẹ nhàng an ủi vài câu, rồi nói: "Hay là thử lại lần nữa đi, Tiểu Nhiên? Biết đâu lần này cửa sẽ mở thì sao?"
Cũng chẳng còn cách nào khác.
Hứa Nhiên thở dài, lần nữa đi theo Ổ Ngôn Từ đến cửa, hy vọng lần này có thể rời khỏi nơi quỷ dị này.
Ổ Ngôn Từ dường như còn căng thẳng hơn cả anh, ánh mắt dán chặt vào tay Hứa Nhiên đặt trên then cửa, không chớp lấy một cái. Nhận ra Hứa Nhiên đang nhìn mình, hắn hỏi: "Sao vậy?"
"Không có gì," Hứa Nhiên đáp, "chỉ là thấy anh trông lo lắng quá về kết quả này thôi."
"Sao có thể chứ?" Ổ Ngôn Từ cười nhẹ. "Anh đã nói rồi, quy tắc trong căn phòng này chưa chắc đã là thật. Anh chẳng cần quan tâm đến kết quả. Chỉ cần tin rằng chúng ta yêu nhau thật lòng là đủ."
Nghe vậy, Hứa Nhiên mới phần nào yên tâm. Nhưng anh vẫn có một linh cảm mãnh liệt rằng cánh cửa sẽ không mở. Vì thế, anh nói: "Vậy nếu em không mở được, anh đừng có khóc nhè đấy nhé."
Ổ Ngôn Từ gật đầu, thúc giục: "Biết rồi, mau thử đi."
Hứa Nhiên dùng sức vặn then – cửa vẫn im lìm, không nhúc nhích.
Quả nhiên.
Nụ cười của Ổ Ngôn Từ hơi cứng lại, giọng nói cố tình cao hơn: "Thật đáng ghét… Quy tắc chết tiệt này!"
Hứa Nhiên vỗ nhẹ lên lưng Ổ Ngôn Từ. Thực lòng, anh cũng cảm thấy bất lực và chán nản. Đây là lần đầu tiên anh đối mặt với thứ siêu nhiên như vậy. Nếu không có Ổ Ngôn Từ bên cạnh, có lẽ anh đã phát điên từ lâu rồi.
Thấy tạm thời không thể rời đi, Hứa Nhiên đành quay lại ngồi xuống mép giường nghỉ ngơi. Ổ Ngôn Từ vẫn đứng đó, chăm chú nhìn những dòng chữ trên tường và chiếc khóa, ánh mắt sâu thẳm, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Vừa ngồi xuống, Hứa Nhiên bỗng phát hiện dưới gối có nửa tờ giấy thò ra. Anh nhấc gối lên – đó là một mảnh giấy được gấp gọn. Có lẽ đây là manh mối duy nhất trong căn phòng quỷ dị này. Biết đâu anh có thể tìm được cách thoát ra từ đó.
Tim đập mạnh, Hứa Nhiên vội vàng mở tờ giấy ra. Nhưng những dòng chữ bên trong như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu anh:
[ Quy tắc trên vách tường là thật ]
[ Người không yêu đối phương sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi căn phòng này ]
[ Hãy nhớ, yêu hắn, yêu hắn mới là chìa khóa duy nhất ]
[ Ta nhất định phải yêu hắn ]
Những dòng cuối cùng viết xiêu vẹo, lực bút mạnh đến mức xuyên thủng cả giấy, tạo thành những vết rách sắc nhọn – dường như người viết đang trong cơn đau đớn tột cùng. Không chỉ vậy, khắp mặt giấy trống đều bị lặp đi lặp lại những dòng chữ đó, chằng chịt như mạng nhện, vừa quỷ dị vừa rợn người.
Điều khiến Hứa Nhiên sợ hãi nhất là… nét bút của người viết kia giống anh đến tám phần.
Chủ nhân của tờ giấy đang nói với anh rằng: tất cả những gì trong căn phòng này đều là thật. Nghĩa là, họ không phải đôi bên đều yêu nhau. Và bản thân anh – có lẽ không yêu Ổ Ngôn Từ sâu sắc như anh vẫn nghĩ. Nhưng điều đó hoàn toàn mâu thuẫn với ký ức của anh. Họ đã từng có một khoảng thời gian rất hạnh phúc. Anh rõ ràng rất, rất yêu Ổ Ngôn Từ.
Để kiểm chứng liệu tờ giấy này là thật hay giả, Hứa Nhiên quyết định thử lòng Ổ Ngôn Từ.
Đúng lúc đó, giọng nói của Ổ Ngôn Từ vang lên phía sau: "Tiểu Nhiên, em đang xem gì vậy?"
Tay Hứa Nhiên run lên. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên – anh không muốn Ổ Ngôn Từ biết đến tờ giấy này. Vội vàng, anh trải phẳng chăn lại, giấu tờ giấy dưới gối, quay đầu mỉm cười: "Không có gì, em chỉ đang thất thần thôi."
Không để Ổ Ngôn Từ kịp hỏi thêm, Hứa Nhiên bước lại gần, ngẩng đầu hỏi: "Vừa nãy toàn em mở cửa, sao anh không thử xem sao?"
"Anh?"
"Đúng vậy. Điều kiện là người thật lòng yêu đối phương mới mở được cửa. Anh không phải rất yêu em sao?"
Ổ Ngôn Từ cười bất lực: "Sao Tiểu Nhiên cũng tin vào mấy thứ ma quái trên tường thế?"
Thấy hắn không có ý định thử, Hứa Nhiên quay người đi: "Em chỉ muốn anh thử một chút thôi. Nếu anh không mở, em sẽ không thèm nói chuyện với anh nữa."
Tuy rằng cách này rất trẻ con, nhưng lại hiệu nghiệm tuyệt đối với Ổ Ngôn Từ.
Ngay lập tức, Ổ Ngôn Từ ôm lấy Hứa Nhiên từ phía sau: "Anh mở, Tiểu Nhiên đừng giận, đừng không thèm nói chuyện với anh nữa…"
Hứa Nhiên quay lại, ánh mắt rõ ràng hướng về phía chiếc then cửa – ý tứ không thể rõ hơn: mở ngay bây giờ.
Ổ Ngôn Từ do dự một lúc, cuối cùng cũng đặt tay lên then. Thấy hắn đứng im, Hứa Nhiên liền chủ động nắm lấy tay hắn, kéo mạnh xuống.
Xem đi, tờ giấy và bức tường đều đang lừa người. Hắn đã nói rồi, cửa này không mở được mà…
Không đúng.
Cánh cửa đã mở.
Rất nhẹ nhàng, gần như không cần dùng lực.
Ngay khi cửa vừa hé, Ổ Ngôn Từ lập tức đóng sầm lại. Trên môi hắn nở nụ cười dịu dàng: "Tiểu Nhiên, hài lòng với câu trả lời của anh chưa?"
"Em… em…" Hứa Nhiên lùi lại vài bước, giọng run rẩy: "Chuyện này… không đúng rồi. Ổ Ngôn Từ, em yêu anh mà!"
Ổ Ngôn Từ cười ngọt ngào hơn, ánh mắt long lanh như sao trời: "Anh đương nhiên tin em rồi. Chỉ là… em yêu chưa đủ sâu đậm, nên mới không mở được thôi."
Giọng nói như đang bao che cho Hứa Nhiên, nhưng cũng như đang tự thuyết phục chính mình.
Hứa Nhiên lùi dần vào góc phòng. Lúc này, Ổ Ngôn Từ không còn giống như trong ký ức anh nữa. Vẫn khuôn mặt hiền hòa ấy, nhưng toát lên một hơi thở nguy hiểm, cùng với sự bất mãn âm ỉ trong từng bước chân.
Mỗi bước đi như một lời chất vấn:
Vì sao em không yêu anh?
Vì sao em lại sợ anh?
Vì sao em không thể ngoan ngoãn ở lại bên anh?
Ổ Ngôn Từ đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt Hứa Nhiên, thì thầm bên tai như một tình nhân: "Không sao đâu. Nửa đời còn lại, em cứ ở đây. Từ từ… học cách yêu anh đi."
—
Trong căn phòng tối mịt, Ổ Ngôn Từ áp sát vào Hứa Nhiên, nhìn hàng mày cau chặt của anh, khẽ đưa tay vuốt phẳng. Hắn thở dài nhẹ nhõm: "Ở bên nhau thì không thể tùy tiện tách rời đâu, Tiểu Nhiên."
"Em không học được cũng không sao."
"Anh sẽ… từ từ dạy em."
Điện thoại nằm bên cạnh liên tục rung lên tin nhắn WeChat, số lượng đã vượt quá 99+. Có vẻ như lâu rồi chưa ai động vào. Trong đó, những tin nhắn đầu tiên là từ bạn cùng phòng gửi đến:
[ Mày thật sự muốn chia tay với Ổ Ngôn Từ sao? ]
[ Hắn ta đúng là đồ điên, là một kẻ tâm thần. Đôi khi tao còn nghi ngờ hắn không phải người bình thường. Tao đã cảnh báo mày từ lâu rồi, nếu đã dính vào loại người này thì tuyệt đối đừng hòng chia tay… ]
[ Hắn sẽ phát điên lên đấy. ]
Leng keng.
WeChat vừa hiện một tin nhắn hồi âm mới.
"Hứa Nhiên": Ừ, mày nói đúng. Nhưng giờ tao nghĩ lại rồi, tao vẫn yêu Ổ Ngôn Từ. Tao đã quay lại với hắn. Chúc tụi tao mãi mãi bên nhau nhé. 99. (^_^)