Tên gốc: Tình Ý Lạn Sanh Nguồn: Trường Bội Số chương: 73 chương Thể loại: Gương vỡ lại lành, 1vs1, HE Thiên tài mắc chứng sợ xã hội công × Ôn hòa, mềm mại thụ Chu Yến Lễ × Lục Trì Mười lăm năm bên nhau, đến một ngày tôi nhận ra tình yêu dành cho người ấy đã cạn kiệt. Mười bảy tuổi, Chu Yến Lễ là một thiên tài trầm mặc, sống khép kín trong bóng tối, với tâm hồn u uẩn. Mười bảy tuổi, Lục Trì là một thiếu niên phóng khoáng, rạng rỡ và tràn đầy sinh lực. Hai tâm hồn tưởng như đối lập nhưng lại dành cho nhau một tình yêu cuồng nhiệt, như thể không có gì có thể ngăn cản được chân tình của họ. Thế nhưng số phận đã đưa họ đến những ngã rẽ khác biệt. Vị bác sĩ thiên tài vì tình yêu mà mất đi tay nghề cầm dao mổ, còn thiếu niên phóng khoáng cũng dần thu mình lại. Ba mươi hai tuổi, Chu Yến Lễ đã bò lên từ đáy vực, danh tiếng lẫy lừng, phong quang vô hạn. Ba mươi hai tuổi, Lục Trì lại rơi xuống vực sâu của cuộc sống, tầm thường vô danh, chìm lẫn trong đám đông. Tình yêu từ thuở ấu thơ cũng dần phai nhạt, những năm tháng gian khó không khỏi khiến mối quan hệ trở nên mệt mỏi. Từ chỗ hiểu nhau không cần lời nói, đến khi chẳng còn gì để nói với nhau, chỉ mất hơn mười năm. Khi tình cảm đã nhạt đi, không ai có thể níu giữ những ký ức cũ để sống trọn đời. Trong một đêm đông giá lạnh, Lục Trì ngồi trong xe với điếu thuốc chưa châm. Bỗng có người gõ cửa kính. Anh hạ cửa sổ xuống và thấy người yêu trong bộ vest chỉnh tề. Giữa sự im lặng chết chóc, Chu Yến Lễ nói với giọng kiềm chế: "Chúng ta chia tay đi." "Anh không thể chịu đựng thêm nữa." Cuộc đời trớ trêu ở chỗ, đến tận lúc này, Lục Trì mới nhận ra mình vẫn còn yêu Chu Yến Lễ. Đây là câu chuyện về một cuộc hôn nhân dài đang được mổ xẻ từ bên trong, về hai người suýt đánh mất nhau rồi học lại cách yêu từ đầu. Tình yêu của họ không còn là cảm xúc bùng nổ của tuổi mười bảy, mà là sự lựa chọn ở lại sau mười mấy năm, là học cách cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa yêu người và yêu mình. Câu chuyện là hành trình cả hai cùng thay đổi, đối diện với nỗi sợ hãi và học lại cách ở bên nhau. Tóm lại: "Sau tất cả, vẫn là anh."