Khi Tôi Là Mẹ Của Nữ Chính Thế Thân Tra Nữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Vân Cẩm..."
Một giọng nói khàn khàn, mang theo chút mê hoặc, đột nhiên vang lên bên tai, Thịnh Vân Cẩm đang bước ra khỏi phòng tắm liền dừng lại.
Là giọng của Tư Mộ. Cô theo bản năng ngẩng đầu lên.
Lọt vào tầm mắt là trần nhà trắng toát, nhưng Thịnh Vân Cẩm biết bản thân vừa rồi không hề nghe lầm.
Đứng trước tấm gương phòng tắm, Thịnh Vân Cẩm từ từ nín thở, có chút tò mò muốn nghe xem Tư Mộ một mình gọi tên cô sẽ nói gì.
"... Vân Cẩm..."
Kèm theo tiếng nước chảy róc rách nhỏ bé, hơi thở mơ hồ khẽ khàng cùng với tên cô lọt vào tai, cả khuôn mặt Thịnh Vân Cẩm thoáng chốc đỏ bừng.
Trong đầu không kìm lòng được hiện lên một vài hình ảnh, Thịnh Vân Cẩm đỏ mặt đến mang tai, nhưng vẫn mặc cho tim đập rộn ràng mà đứng tại chỗ.
...
Không biết qua bao lâu, có thể là nửa giờ, cũng có thể là một giờ. Những âm thanh ái muội dần dần nhỏ đi, Thịnh Vân Cẩm mới đỏ mặt ngơ ngác bước ra khỏi phòng tắm.
Thịnh Vân Cẩm lúc này có chút bối rối, không biết liệu mình có nên lên tìm Tư Mộ hay không. Hoặc là nói, là lên ngay bây giờ, hay là chờ một lát nữa...
Cô đang xấu hổ xoắn xuýt thì trên lầu, Tư Mộ lại đã sớm giúp cô quyết định.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên, kéo suy nghĩ của Thịnh Vân Cẩm, người đang đỏ bừng mặt vì ngượng, trở về thực tại.
Lấy lại bình tĩnh sau nhịp tim đang đập loạn xạ, Thịnh Vân Cẩm khi nhìn thấy cuộc gọi đến trên màn hình lại không tự chủ đỏ mặt. Là Tư Mộ.
"... Alo..."
Cố gắng điều hòa hơi thở, Thịnh Vân Cẩm ngồi trên giường, ngón tay có chút xấu hổ níu lấy con thú bông lông nhung bên cạnh. Nếu như lúc này cô có thể nhìn vào gương, chắc chắn sẽ kinh ngạc với vẻ mặt ngượng ngùng, xấu hổ của chính mình. Khi đối mặt với Tư Mộ, sự nhiệt tình thẳng thắn thường ngày của cô có lẽ cũng sẽ bị bỏ quên mất.
Không biết có phải hay không là vì nguyên nhân vừa rồi, Thịnh Vân Cẩm vô hình cảm thấy âm thanh của Tư Mộ lúc này nghe đầy mơ hồ, quyến luyến, lại còn chút... gợi cảm.
"Chị có chút ngủ không được, em có thể dỗ chị ngủ không?" cô nghe thấy Tư Mộ dịu dàng hỏi như vậy.
"Có thể..."
"Em sẽ lên tìm chị ngay!"
Đã bị mê hoặc, đầu óc Thịnh Vân Cẩm chỉ còn nghĩ đến Tư Mộ, cô vội vàng đáp lời, sau đó ngay lập tức xuất hiện trong phòng ngủ của Tư Mộ trên lầu.
Cho đến khi cơ thể rơi vào giường nệm mềm mại, Thịnh Vân Cẩm mới phản ứng lại, cảnh tượng này hình như có chút quen thuộc... Tối hôm qua cô có lẽ cũng là theo cách này mà đi lên lầu...
Có lẽ là do cô vẫn luôn không nói gì, âm thanh của Tư Mộ lại lướt qua ống nghe vang lên.
"Chị đã đổi mật mã cửa trở lại rồi, nhưng nếu em cứ bay thẳng lên như đêm qua thì cũng không sao."
Khi nói lời này, giọng nói dịu dàng của Tư Mộ còn mang theo chút ý cười cưng chiều.
Vành tai dần dần ửng hồng, Thịnh Vân Cẩm lúc này có thể khẳng định, đêm qua mình thật sự đã bay lên.
"Em đã lên tới rồi..." Thịnh Vân Cẩm xấu hổ đáp lại.
Ánh mắt ngắm nhìn bốn phía, trong phòng ngủ không có bóng dáng của Tư Mộ. Cô hướng phòng tắm nhìn qua, sau đó lại đỏ mặt thu tầm mắt lại, dự định hay là trực tiếp nằm trên giường chờ Tư Mộ ra tới... cô phải giả vờ như không biết Tư Mộ vừa rồi đang làm gì...
Nhưng Tư Mộ lại thật giống như có thể đoán được ý nghĩ của cô, khi Thịnh Vân Cẩm vừa mới vén chăn lên dự định lên giường, giọng nói của Tư Mộ lại truyền tới.
"Chị quên mang áo ngủ, Vân Cẩm."
Động tác lên giường khựng lại, Thịnh Vân Cẩm vuốt ve vành tai nóng bừng, theo bản năng quay người đi về phía phòng quần áo.
"Để em giúp chị đi lấy."
Với động tác thuần thục, cô bước vào phòng quần áo lấy một chiếc váy ngủ, Thịnh Vân Cẩm giả vờ như nghiêm túc, đẩy cửa phòng tắm ra.
Tư Mộ đang ngồi trong bồn tắm, nghe tiếng cô, nàng hướng về phía Thịnh Vân Cẩm nhìn qua. Trên gương mặt thanh lãnh, lãnh đạm của nàng mang theo chút ửng hồng mơ hồ, đôi mắt vốn luôn thâm thúy giờ đây cũng đọng một tầng hơi nước long lanh, vừa khiêu khích lại gợi cảm.
Bị ánh mắt như vậy của Tư Mộ nhìn chăm chú, nhịp tim Thịnh Vân Cẩm lại bất giác tăng tốc.
Vốn chỉ muốn đem đồ ngủ đặt xuống liền rời đi, nhưng khi ngước mắt lên, Thịnh Vân Cẩm nhìn thấy cánh tay của Tư Mộ vẫn còn ngâm trong nước. Đó chính là cánh tay phải vừa bị bỏng tối qua.
Theo bản năng đi đến trước mặt Tư Mộ ngồi xuống, Thịnh Vân Cẩm kéo tay nàng ra khỏi mặt nước. Cô nhíu mày, nhìn vết nhăn do ngâm nước ở lòng bàn tay, cùng vệt đỏ do bị bỏng nhạt màu kia.
"Sao chị còn chạm vào nước vậy? Vừa mới xoa thuốc xong mà..."
Giọng điệu của cô mềm mỏng nhưng mang theo vài phần trách móc. Tư Mộ nhìn cô, giữa đôi lông mày đều là ý cười nhẹ nhàng.
Nàng xoay tay nắm chặt ngón tay cô, Tư Mộ nhẹ giọng nói.
"Dùng tay trái không quen."
Lúc nói lời này, vành tai nàng bị tóc che khuất, đỏ ửng một cách đáng kinh ngạc, nhưng vẫn chuyên chú nhìn thẳng vào đôi mắt của Thịnh Vân Cẩm.
Mi mắt khẽ chớp, Thịnh Vân Cẩm gần như ngay lập tức hiểu ra ý tứ trong lời nói của Tư Mộ.
Có lẽ là nhiệt độ trong phòng tắm quá cao, lại có lẽ là không khí nơi đây không quá lưu thông, Thịnh Vân Cẩm chỉ cảm thấy hơi nóng dâng lên, cả người đều bị một làn sóng xấu hổ bao trùm.
Cô giả vờ bình tĩnh "nga" một tiếng, Thịnh Vân Cẩm nghĩ giả vờ như bản thân hoàn toàn nghe không hiểu, nhưng ánh mắt né tránh của cô lại hoàn toàn tố cáo chính mình.
Khóe miệng khẽ cong lên một cách kín đáo, Tư Mộ tới gần cô, ánh mắt thâm thúy đối diện với Thịnh Vân Cẩm.
"Em biết chị đang nói gì đúng không?"
Bởi vì tới gần, nửa thân trên của nàng nhô khỏi mặt nước, lộ ra làn da trắng nõn, phơn phớt hồng. Ánh mắt Thịnh Vân Cẩm không còn chỗ nào để trốn, nhưng vẫn nghe theo ý nghĩ nội tâm, vừa xấu hổ vừa táo bạo lướt qua làn da ấy, dõi theo giọt nước trên xương quai xanh dần dần trượt xuống.
Nghe thấy Tư Mộ hỏi, cô theo bản năng nghĩ lắc đầu, lại bị Tư Mộ nhẹ nhàng ôm lấy gương mặt, cả người đều bị nàng khiến cho ngoan ngoãn khó xử.
"Em... Em không có..."
Cô thật ngại thừa nhận mình thật nghe được Tư Mộ hô tên của cô lúc làm loại chuyện này, nhưng cái vẻ chột dạ, ngượng ngùng đầy quan tâm này của cô, chính là nằm trong dự liệu của Tư Mộ.
Đầu ngón tay khẽ vuốt ve gương mặt Thịnh Vân Cẩm, Tư Mộ không có tiếp tục truy vấn cô, ngược lại đổi một chủ đề.
"Em đi lên, là dự định ngủ với chị sao?"
Trong lòng thầm nhẹ nhõm thở phào, Thịnh Vân Cẩm gật đầu, ngoan ngoãn mở miệng, giọng nói còn mang theo vài phần kiêu ngạo pha lẫn sự được cưng chiều.
"Em là vì thấy ngón tay chị bị thương nên mới đi lên, chị đừng nghĩ nhiều..."
"Thì ra là thế này." Nghe vậy, Tư Mộ chỉ gật đầu.
Ánh mắt nàng rơi vào đầu ngón tay trỏ phải của mình, Tư Mộ nhẹ giọng nói: "Vậy em có thể giúp chị một chuyện không?"
"Coi như vì ngón tay chị bị tổn thương đi." Tư Mộ dịu dàng nói thêm, cùng ánh mắt nghi hoặc của Thịnh Vân Cẩm nhìn nhau.
Theo bản năng gật đầu, Thịnh Vân Cẩm cho rằng Tư Mộ có lẽ muốn cô giúp nàng lau người hoặc mặc quần áo. Cô tự cho là đã nhìn thấu chiêu trò quyến rũ nhỏ của Tư Mộ, nhưng trong lòng lại đắc ý tận hưởng.
"Được."
Dung túng nhìn vẻ mặt đắc ý giữa đôi lông mày của cô, Tư Mộ cong môi.
Nàng nắm lấy lòng bàn tay cô, hai bàn tay trắng nõn chậm rãi chìm vào trong nước.
Cho đến khi đầu ngón tay chạm vào làn da mềm mại, gương mặt Thịnh Vân Cẩm thoáng chốc đỏ bừng.
Ánh mắt vừa sợ sệt vừa xấu hổ của cô va chạm với Tư Mộ. Dù vành tai và cổ đã nhuốm một màu hồng đáng yêu, nhưng Tư Mộ vẫn kiên định nhìn thẳng vào cô, không hề né tránh ánh mắt ấy.
"Giúp chị, Vân Cẩm."
Thanh âm khàn khàn và đầy khiêu khích của nàng như một lời thách thức thầm lặng, cố chấp nhìn sâu vào mắt Thịnh Vân Cẩm, như muốn khắc sâu hình ảnh người trước mặt vĩnh viễn vào mắt và trong tâm trí mình.
Đầu ngón tay không tự chủ khẽ cựa quậy, Thịnh Vân Cẩm cảm nhận được nỗi khao khát đang cố gắng đè nén của Tư Mộ.
Tiếng thở dốc khẽ khàng vang lên bên tai, cô siết chặt vai Tư Mộ, để mặc nàng dựa hẳn vào trong ngực mình.
Hàng lông mi rậm rạp khẽ run lên, Tư Mộ nhắm mắt lại, dựa dẫm tựa đầu vào cổ Thịnh Vân Cẩm mà khẽ cọ xát. Cánh tay cũng ôm chặt lấy cô, không muốn xa rời nửa bước.
Thịnh Vân Cẩm cúi thấp đôi mắt xuống, cô quan sát thân thể Tư Mộ hơi run rẩy vì xúc cảm, không kìm lòng được đặt lên mái tóc nàng một nụ hôn thâm tình.
...
Cho đến khi nằm trên giường, Tư Mộ tựa vào vai Thịnh Vân Cẩm, lòng bàn tay dưới chăn cũng nắm chặt lấy tay Thịnh Vân Cẩm, như thể chỉ sợ sau khi mình ngủ say cô sẽ lại biến mất.
Có lẽ là nhận thấy sự bất an trong lòng Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm ôm lấy nàng, lòng bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve trên tấm lưng trắng nõn, chỉ có cổ tay cô là có chút mất kiểm soát mà run rẩy.
Nàng nhắm mắt lại, rúc sâu hơn vào cổ cô, Tư Mộ mỉm cười nhẹ nhàng hỏi: "Tay em mỏi sao?"
Nghe vậy, gương mặt xinh đẹp của Thịnh Vân Cẩm đỏ bừng, cô cứng miệng giải thích: "Là do tư thế thôi, trước kia em sẽ không bị run tay đâu."
Như thể nhớ ra chuyện trước kia Tư Mộ đã quên, cô lại nói thêm: "Sáng hôm nay em cũng không có run..."
Nói rồi mặt lại đỏ, cô kề sát vào tai Tư Mộ nhỏ giọng kiêu ngạo nói: "Chị có thể quên, trước kia đều là chị không được, em lợi hại hơn nhiều."
Xương quai xanh đột nhiên bị cắn khẽ một cái, Thịnh Vân Cẩm bất ngờ không kịp phòng bị mà "ây da" lên một tiếng.
"Chị cắn em à?"
Hốc mắt mang theo chút nước mắt ẩm ướt, Thịnh Vân Cẩm vô cùng đáng thương cúi đầu nhìn Tư Mộ trong ngực.
Nàng nhắm mắt lại, không nhìn cô, Tư Mộ chịu đựng sự ngượng ngùng ở vành tai, nhẹ giọng hỏi: "Sau này em cứ ở lại đây được không?"
Nghe vậy, Thịnh Vân Cẩm khẽ hừ một tiếng. Cô xoa xoa xương quai xanh thậm chí còn không để lại dấu vết gì, tiếp tục kiêu ngạo nói: "Khó mà được, hai ngày nữa ngón tay chị khỏi em sẽ xuống tầng dưới."
Nắm chặt lòng bàn tay cô theo bản năng, Tư Mộ cắn môi, cố nhịn sự ngượng ngùng trong lòng.
"Thế nhưng mà chị cần em."
"Hả? Cần em làm gì cơ?"
Nhất thời không hiểu, Thịnh Vân Cẩm ngốc nghếch đắc ý hỏi.
Nàng dẫn lòng bàn tay cô hơi chạm xuống dưới, Tư Mộ nhận thấy Thịnh Vân Cẩm dừng lại ngón tay.
"Em không phải nói lợi hại hơn chị sao?"
"Tiếp tục giúp chị."
Mặt đỏ bừng lên, Thịnh Vân Cẩm ấp úng nói:
"Quá thường xuyên... Có thể hay không không tốt lắm?"
Xoay người áp lên người cô, Tư Mộ nắm chặt tay cô, giữa đôi lông mày thanh lãnh xa cách là nỗi khát khao chiếm hữu và tình yêu tràn đầy dành cho Thịnh Vân Cẩm.
"Thế nhưng mà chị năm nay đã ba mươi ba tuổi, nhu cầu như vậy rất bình thường..."
Mái tóc mềm mại từ cằm nàng lại trượt xuống trên cổ, Thịnh Vân Cẩm kinh ngạc gật đầu.
"Vậy em... sau này đều ở lại đây..."
Bị Tư Mộ ôm ngủ với vẻ mặt hài lòng, Thịnh Vân Cẩm ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên người nàng, đầu óc còn có chút chưa kịp tiêu hóa.
Đã nói sẽ hành hạ chị ấy một thời gian mà... Bây giờ thế này thì có gì khác với việc tái hợp đâu chứ...
...
Ba ngày. Thời gian nghỉ ngơi trôi qua rất nhanh. Thịnh Vân Cẩm theo đoàn đi nước ngoài quay quảng cáo.
Tuy nhiên, điều vượt ngoài dự liệu của cô là Tư Mộ vậy mà cũng đi theo cô.
Trong khoang hạng nhất, Thịnh Vân Cẩm nhìn Tư Mộ yên tĩnh đọc tạp chí ngồi bên cạnh cô, vẫn cảm thấy có chút không dám tin. Hôm nay rõ ràng là ngày làm việc mà...
Kề sát vào tai nàng, Thịnh Vân Cẩm khẽ nói: "Hôm nay chị không đi làm sao?"
Nghe vậy, Tư Mộ nghiêng mắt dịu dàng nhìn cô.
"Công việc trễ mấy ngày không sao."
Nàng là tổng giám đốc, trừ những việc không cần thiết, căn bản không cần ngày nào cũng phải đến công ty, chỉ có điều trước đó Tư Mộ quá say mê công việc một chút.
"Thì ra là thế."
Ngoài miệng không biểu hiện gì, kỳ thực trên mặt và trong lòng đã vui vẻ như hoa nở, Thịnh Vân Cẩm cười híp mắt tựa vào vai nàng.
"Vậy mấy ngày này chị đều ở bên cạnh em rồi ~"
Nhận lấy chăn lông từ tay tiếp viên hàng không, Tư Mộ trải ra tỉ mỉ, dịu dàng giúp Thịnh Vân Cẩm đắp lên người.
"Đúng, ở bên cạnh em."
Nàng đã chờ rất lâu mới có được cơ hội ở cùng Thịnh Vân Cẩm, đương nhiên không muốn dễ dàng lãng phí thời gian.
...
Đến nơi vào buổi chiều, cả đoàn liền bắt đầu công việc quay chụp. Bởi vì là nhãn hiệu kính mắt, cho nên nhiếp ảnh gia muốn trước tiên chụp vài cảnh đường phố để đăng lên mạng tăng nhiệt độ.
Thịnh Vân Cẩm ở đây phối hợp, đã thay mấy bộ quần áo để tiến hành quay chụp.
Thịnh Vân Cẩm dù sao cũng mới nổi tiếng, ở nước ngoài cũng không có danh tiếng gì, nhưng cũng có vài người Hoa trẻ tuổi đang sinh sống ở nước ngoài nhận ra cô.
Trong giai đoạn nghỉ giữa chừng, một vài cô gái trẻ tuổi vây quanh hy vọng có thể xin chữ ký và chụp ảnh chung, Thịnh Vân Cẩm đều lần lượt đồng ý.
Tư Mộ đứng ở một nơi cách đó không xa, thấy vậy chỉ mỉm cười ôn hòa.
Số fan vây quanh cũng không nhiều. Đến lượt người cuối cùng xin chữ ký và chụp ảnh chung, trợ lý bên cạnh đều hơi kinh ngạc. Bởi vì fan này tuổi tác không còn trẻ, trông khoảng năm sáu mươi tuổi.
Không ngờ độ nổi tiếng của nghệ sĩ nhà mình lại phủ sóng đến cả người lớn tuổi, hai người trợ lý có chút vui mừng và tự hào.
Nhận lấy sổ fan đưa tới, Thịnh Vân Cẩm ngước mắt, chú ý tới tuổi tác của vị fan này. Giọng nói cô bất giác trở nên ôn hòa hơn, cô mở miệng nói: "Dì cũng muốn chữ ký của cháu sao?"
Hiền lành nhìn chăm chú cô, vị fan lớn tuổi này mỉm cười nói: "Viết tên con gái dì đi, là con bé thích cháu."
Cô gật đầu, Thịnh Vân Cẩm nói: "Được, con gái dì tên gì?"
"Tư Mộ."
Ngòi bút dừng lại, Thịnh Vân Cẩm ngước mắt, có chút hoài nghi là mình nghe không rõ.
"Cái gì?"
Vị fan lớn tuổi cười rồi lặp lại một lần: "Con bé tên là Tư Mộ."
Nói xong, bà cũng tốt bụng chỉ cho Thịnh Vân Cẩm người đang đứng cách đó không xa, quay lưng về phía các cô gọi điện thoại kia chính là Tư Mộ.
"Nó kìa, nó ở đằng đó."