Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ
Chương 13: Anh nhất định phải sống, sống trên ngọn núi xuân muôn màu.
Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[ Con quỳ lạy tượng Phật trong chùa, liệu Phật trên cao có thấu hiểu lòng con? Xin cho mùa xuân này chậm trôi, mãi mãi chẳng tàn phai. ]
Từ Dạng Thời ngẩng đầu nhìn lên, thấy trong khoảng sân nhỏ với tường gạch đỏ, mái ngói xanh, một người đàn ông mặc áo khoác gió đen đang ngồi đó.
Cô không kìm được lòng, bước tới hỏi Trần Trắc: “Sao anh lại ngồi đây?”
Trần Trắc ngập ngừng, nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Anh cố tình lảng sang chuyện khác: “Sao em lại tìm được đến đây?”
Từ Dạng Thời lắc đầu, cô cũng chẳng rõ. Cô là một người mù đường, hoàn toàn không biết phương hướng. Ban đầu cô định đi tìm Chu Độ hỏi chuyện Trần Trắc, nhưng đến khi cô dừng lại thì đã đứng ngoài cổng chùa.
“Tôi định đi tìm Chu Độ, ai ngờ đi mãi lại đến được đây.”
Trần Trắc cười bất lực nhìn cô: “Chu Độ ở phía đông, em lại đi về phía tây. Với cách tìm đường ngược lối của em, có đi xa đến mấy cũng chẳng tìm thấy cậu ta.”
“Hả?” Từ Dạng Thời kinh ngạc, thì ra cô đã đi sai hướng.
Cô xoa mũi, ánh mắt lơ đãng nhìn lên tường, nói nhỏ: “Thì ra là đi sai hướng rồi, chẳng trách tìm mãi chẳng thấy.”
“Dù sao tôi cũng đã đến đây rồi, cũng nên đi dạo một vòng quanh đây chứ nhỉ.”
Trần Trắc đặt chiếc bút trong tay xuống, cầm kinh thư rồi đứng dậy nói: “Đến đây đi, tôi đưa em đi dạo quanh đây.”
Từ Dạng Thời theo sau anh bước vào điện thờ, bên trong thờ rất nhiều pho tượng Phật lớn. Những tượng Phật này đều được sơn son thếp vàng, trang nghiêm ngự trên bệ.
Khi Từ Dạng Thời bước vào, cô mới phát hiện bên trong chùa luôn vang vọng tiếng kinh kệ. Cô theo tiếng kinh nhìn sang, nhìn thấy bóng lưng một vị Lạt Ma trẻ tuổi.
Vị Lạt Ma ấy đang ngồi trên bồ đoàn, lẩm nhẩm tụng kinh. Người ấy mặc tăng bào màu tím đỏ, chiếc áo dài buông thõng bên mình, được xếp đặt cẩn thận, quy củ, trải đều xung quanh.
Anh ta đeo một chuỗi hạt Phật dài, những hạt chuỗi bằng đá Nam Hồng rủ xuống sau lưng, tạo thành một dải mây, dọc theo cột sống, buông xuống tận mặt đất.
Từ Dạng Thời quỳ xuống bồ đoàn theo Trần Trắc. Trần Trắc đang rất thành tâm bái Phật, còn Từ Dạng Thời lại lén nhìn vị Lạt Ma trẻ tuổi kia.
Cô bắt chước Trần Trắc khấu đầu ba lần, bái ba lần, thầm cầu nguyện trong lòng: “Phật tổ ơi, nếu ngài trên cao linh thiêng, xin hãy cho con giàu có đi, con thật sự không muốn cố gắng nữa rồi.”
Từ Dạng Thời bái theo Trần Trắc từ đầu đến cuối, cho đến khi họ ra ngoài vị Lạt Ma kia vẫn không hề nhúc nhích. Khi ra khỏi chính điện, cô lại quay đầu nhìn anh ta thêm lần nữa.
Anh ta đứng dậy, đang đổ dầu bơ vào một ngọn đèn trường minh, cánh tay cầm bình dầu gân guốc nổi rõ. Cô muốn nhìn rõ khuôn mặt anh ta nhưng người đó chỉ quay nghiêng người, không chịu quay mặt lại để cô nhìn thấy.
Từ Dạng Thời không nén được lòng hỏi Trần Trắc: “Vị Lạt Ma đang tụng kinh kia là ai vậy?”
“Anh ấy là đại đệ tử của Lạt Ma Gia Thố, hình như tên là Giả Tang,” Trần Trắc dẫn Từ Dạng Thời đi tới chỗ kinh luân.
Cột trụ cao hai mét được sơn son thếp vàng, khảm nhiều viên đá quý tinh xảo, trên đó khắc nhiều chữ Tạng. Trần Trắc nói đây là kinh văn.
Chúng được nối dài tới mười mấy mét, đặt trong hành lang. Mọi người đi ngang qua đều sẽ vặn xoay, khiến chúng quay tròn. Người ta nói rằng, kinh luân quay một vòng là đã tụng kinh một lần.
Trần Trắc đưa tay lướt qua, khiến tất cả kinh luân đều quay. Anh quay đầu lại nói: “Còn có một loại kinh luân nhỏ hơn, có thể cầm tay xoay rất tiện lợi.”
Từ Dạng Thời nhớ lại, trên chiếc xe cô đi đến đây, có một người cầm một vật hình trụ lắc lư, vừa lắc vừa tụng kinh.
Bây giờ nghĩ lại, người đó cầm chắc hẳn là phiên bản thu nhỏ của kinh luân.
Từ Dạng Thời cảm thấy rất thú vị, cô nhớ đến vẻ mặt thành tâm bái Phật của Trần Trắc lúc nãy, cô hỏi: “Anh có tin Phật không?”
Trần Trắc lắc đầu: “Không tin.”
“Vậy sao anh lại đến đây?” Từ Dạng Thời thắc mắc hỏi.
Trần Trắc cười, anh nhẹ nhàng chạm vào kinh luân mà Từ Dạng Thời vừa chạm qua. Trong khoảnh khắc mơ hồ, trên vật liệu sắt lạnh lẽo dường như còn lưu lại hơi ấm của người trước mặt, khiến mặt anh hơi ửng đỏ.
Trần Trắc xoa xoa ngón tay nói: “Tôi không tin Phật nhưng vẫn muốn thử xem sao.”
Từ Dạng Thời gặng hỏi: “Thử cái gì?”
Trần Trắc mím môi không đáp lời, anh chỉ nhìn về dãy núi tuyết, không nói gì thêm.
Anh muốn thử xem, nếu thực sự có kiếp sau, anh mong Trương Tử An sẽ bình an vô sự.
Từ Dạng Thời nhìn theo tầm mắt anh về phía dãy núi tuyết, cũng không hỏi gì thêm. Cô im lặng tìm một bãi cỏ rồi ngồi xuống.
Có một chú cừu con tò mò đi đến húc nhẹ vào người cô, cô đưa tay vuốt ve nó hai cái cho thỏa thích.
Trần Trắc thấy cô chơi rất vui, cũng không lên tiếng quấy rầy. Anh lại tiếp tục nhìn về phía ngọn núi.
Đã hai năm rồi anh nhìn về phía đó, ngọn núi vẫn là ngọn núi, nhưng anh không còn khí thế của tuổi trẻ nữa.
Phong cảnh núi non dọc đường đã mài mòn anh, gió tuyết dọc đường găm vào tận xương tủy. Chúng muốn anh sống không được như ý, muốn anh lặng lẽ chết trong trận tuyết rơi mà chúng đã mưu tính từ trước.
Anh nhất định phải sống, sống trên ngọn núi xuân muôn màu. Cho dù lăn lóc trong mùa đông khắc nghiệt, cái lạnh thấu xương quấn quanh người, anh cũng phải sống.
Chỉ là anh không còn giống như thiếu niên năm ấy nữa.