Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ
Chương 2: Anh nói sẽ dẫn cô đi ngắm hoa
Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
[Gió xuân thổi qua anh cũng không thể nào đè nén được sự háo hức muốn gặp em. Nếu có thể, sang xuân sau anh vẫn mong được cùng em ngắm hoa.]
Hoàng hôn buông xuống trên những ngọn núi xa xa, tuyết phủ trên mặt đất phản chiếu ánh nắng mặt trời, làm bừng sáng cả những bãi cỏ khuất nẻo. Khi ngựa bước qua, bóng hai người đổ dài dưới ánh hoàng hôn.
Từ Dạng Thời lấy một ít tuyết đặt vào tay, ngắm nhìn nó lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Tuyết nhanh chóng tan chảy do hơi ấm cơ thể, nước chảy dọc cổ tay, làm ướt tay áo cô.
Từ Dạng Thời đang phiền muộn vì tay áo bị ướt, khẽ thở dài, thì Trần Trắc bất ngờ hỏi: “Cô và Chu Độ có quan hệ gì?”
Cô sững sờ, không ngờ Trần Trắc sẽ hỏi như vậy: “Tôi và Chu Độ là bạn tốt của nhau.”
“Chỉ là bạn thôi sao?” Trần Trắc quay đầu nhướn mày hỏi.
Gió bắc thổi qua, lướt qua lá cờ phấp phới trên ngọn tháp trắng gần đó. Anh bước đi về phía xuân, nơi những ngọn cỏ xanh mướt trải dài trước mắt. Ánh hoàng hôn quyến luyến khách lữ hành, nhuộm lên bầu không khí xuân se lạnh một vệt nắng nhạt nhòa.
Chói chang, nhưng lại mang theo hơi lạnh buốt người.
Đôi mắt và hàng lông mày tuấn tú của Trần Trắc càng thêm sắc sảo dưới ánh sáng. Lúc này, anh mỉm cười nhẹ, khóe mắt ánh lên chút ửng hồng.
Từ Dạng Thời không khỏi nhớ lại cảnh tượng Trần Trắc cưỡi ngựa tiến về phía cô, lúc đó anh mím chặt môi, mái tóc tung bay trong gió theo nhịp ngựa.
Có một sức mạnh không thể diễn tả bằng lời toát ra từ sâu thẳm con người anh, điều mà Từ Dạng Thời gọi là sự tự do. Đó là một thứ tự do mà hàng vạn lít rượu mạnh hay bão tuyết cũng không thể khuất phục.
Từ Dạng Thời ngây người nhìn, trong lúc nhất thời quên mất việc trả lời Trần Trắc.
Anh hỏi lại: “Chỉ là bạn thôi sao?”
“Ừm, chỉ là bạn thôi.” Từ Dạng Thời bừng tỉnh, nhẹ trả lời.
“Chỉ là bạn.” Trần Trắc cười mà như không cười lặp lại rồi hỏi thêm: “Bạn gì mà đáng giá đến mức khiến cô phải lặn lội từ xa đến đây gặp mặt?”
“Tôi đâu phải đến tìm anh ấy.” Từ Dạng Thời nắm chặt yên ngựa, ánh mắt hướng về ngọn núi bên cạnh rồi mới tiếp lời: “Tôi đến đây để ngắm phong cảnh.”
“Được, tôi hiểu rồi.” Trần Trắc gật đầu, sau đó lại tiếp tục dắt ngựa đi về phía trước.
Tâm trạng của anh dường như rất tốt, giai điệu anh huýt sáo nghe thật nhẹ nhàng. Không biết có phải là ảo giác hay không, Từ Dạng Thời dường như nghe thấy một chút lưu luyến và oán giận ẩn chứa trong đó.
Lạ thật.
Từ Dạng Thời suy nghĩ mãi vẫn không hiểu Trần Trắc đã hiểu ra điều gì, đành dứt khoát không nghĩ ngợi nữa.
Đoạn đường này tuy không phải là khu du lịch nhưng cảnh quan cũng không tệ.
Đối với Từ Dạng Thời, người chưa từng nhìn thấy phong cảnh cao nguyên bao giờ, nơi đây quả là tuyệt sắc nhân gian.
Từ Dạng Thời từ nhỏ đã lớn lên ở đồng bằng, nơi cô sinh sống luôn bằng phẳng, trải dài. Cô chưa bao giờ nhìn thấy nơi nào mà nhìn về hướng nào cũng thấy toàn núi non trùng điệp.
Những ngọn núi này có cao có thấp, cảnh quan trên mỗi ngọn núi cũng khác nhau. Những ngọn núi thấp hơn được mùa xuân bao phủ bởi thảm cỏ xanh mướt, những ngọn núi cao hơn vẫn còn phủ đầy tuyết trắng lạnh giá của mùa đông.
Trên những ngọn núi xung quanh, tuyết vẫn chưa tan hết nhưng dưới chân núi đã mọc lên những thảm cỏ non, phủ một lớp thảm mỏng manh lên những tảng đá, thi thoảng điểm xuyết vài bông hoa nhỏ vừa chớm nở.
“Trần Trắc.” Từ Dạng Thời nhẹ nhàng gọi anh.
Trần Trắc quay đầu nhìn cô: “Sao thế?”
Từ Dạng Thời vui vẻ chỉ vào đám cỏ ven đường và hỏi: “Ở đây sẽ nở hoa phải không? Tôi nghe Chu Độ nói, vào mùa xuân những cánh đồng cỏ sẽ tràn ngập hoa, đẹp vô cùng.”
Trần Trắc nhìn lướt qua, nơi đây đầy đá sỏi, đất đai cằn cỗi e rằng không thích hợp để trồng hoa.
Nghe thấy Từ Dạng Thời lại nhắc đến Chu Độ, ánh mắt anh thoáng chút u ám: “Sẽ mọc nhưng hoa ở đây rất ít. Tôi biết một nơi ngắm hoa đẹp hơn.”
“Nếu khi hoa nở mà cô vẫn chưa đi, tôi có thể dẫn cô đi xem.”
“Thật ư?” Từ Dạng Thời vui mừng reo lên sung sướng, không dám tin Trần Trắc, vốn lạnh lùng, lại chủ động đề nghị dẫn cô đi ngắm hoa.
“Nếu cô muốn, tôi có thể dẫn cô đi.”
Chỉ là đi ngắm hoa mà thôi, không biết sao cô lại vui vẻ đến vậy.
Trần Trắc tiếp tục dắt ngựa đi trong gió tuyết, nghĩ tới dáng vẻ cô vui mừng như vậy, khóe môi bất giác nhếch lên một nụ cười.
Miễn là em vui, ngắm hoa, ngắm núi hay ngắm sông đều do em quyết định.
Anh nói anh sẽ dẫn cô đi ngắm hoa.
Tại vùng đất xa lạ mà cô chưa từng biết này, Từ Dạng Thời ngồi giữa gió lạnh nhưng lại cảm thấy cả người ấm áp lạ thường.
Cô lại vùi mặt vào áo choàng của Trần Trắc, hơi nóng từ áo choàng lan tỏa lên mặt cô.
Gió lạnh thổi vào mặt nhưng hai má ửng hồng của cô không hề phai đi mà càng thêm rực rỡ.
Từ Dạng Thời đưa tay nhẹ nhàng chạm vào má mình, nóng quá.
Homestay của Trần Trắc cách cổng thị trấn không xa, chỉ đi bộ khoảng mười phút là đến.
Từ Dạng Thời ngồi trên lưng ngựa, ngước nhìn những ngôi nhà phía trước.
Trước cửa có một tảng đá lớn, trên đó khắc dòng chữ “Homestay Lâm Thư”.
Cấu trúc của ngôi nhà giống như những ngôi nhà xung quanh nhưng khác biệt là nơi đây đều được xây dựng bằng đá. Tường ngoài được sơn màu nâu vàng, mỗi nhà đều có một khoảng sân nhỏ phía trước.
“Xuống đi.” Trần Trắc dắt ngựa, đỡ Từ Dạng Thời xuống ngựa.
Đây là lần đầu tiên Từ Dạng Thời nhìn thấy kiểu nhà như vậy, cô vui vẻ nhìn ngắm xung quanh. Thậm chí, cô còn chạy đến bên hàng rào nhà hàng xóm để tò mò nhìn vào bên trong.
“Vào nhà đi, bên trong sẽ ấm hơn.” Trần Trắc mở cửa sân đi vào trong.
Điều khiến Từ Dạng Thời bất ngờ nhất chính là trong sân nhà Trần Trắc còn trồng rất nhiều hoa, đủ loại hoa, với đủ thứ tên gọi khác nhau, có loại cô biết tên, có loại cô không biết.
Hiện tại vẫn chưa đến mùa hoa nở, chỉ có vài bông hoa lác đác nở.
Thấy Từ Dạng Thời đang chăm chú ngắm hoa, Trần Trắc mỉm cười: “Khi tất cả hoa nở cùng lúc, ở đây sẽ rất đẹp.”
Từ Dạng Thời hỏi: “Tất cả đều do anh trồng hết à?”
Trần Trắc gật đầu: “Đúng vậy. Ở đây độ cao lớn, khí hậu lại lạnh, tôi đã phải thử qua nhiều loại hoa mới tìm được loại phù hợp.”
“Anh giỏi thật!” Từ Dạng Thời chân thành khen ngợi Trần Trắc.
“Cô thích là tốt rồi.”
Trần Trắc đẩy cửa ra, nghiêng người nhường đường: “Vào nhà trước đi, hôm nay cô cũng mệt rồi, nghỉ ngơi cho tốt.”
Từ Dạng Thời vốn đang choáng ngợp bởi những điều mới mẻ, không hề cảm thấy mệt mỏi sau quãng đường dài di chuyển. Nhưng lúc này nghe Trần Trắc nói vậy, cô bỗng cảm thấy mệt mỏi.
Trần Trắc hỏi: “Cô đã từng đến cao nguyên chưa?”
Từ Dạng Thời lắc đầu: “Chưa từng.”
“Nếu có chỗ nào không thoải mái thì cứ việc đến tìm tôi.” Trần Trắc dừng lại một chút rồi đưa điện thoại của mình cho Từ Dạng Thời.
Từ Dạng Thời nhìn vào màn hình điện thoại trước mặt, có chút ngơ ngác.
Cô ngơ ngác nhìn Trần Trắc, ánh mắt mờ mịt, không hiểu ý anh là gì.
Trần Trắc bất đắc dĩ cười: “Nhập số điện thoại của cô vào đây.”
“À, vâng.”
Từ Dạng Thời cẩn thận nhập số điện thoại của mình vào điện thoại của Trần Trắc. Để đảm bảo chính xác, cô kiểm tra lại nhiều lần, cho đến khi xác nhận không có lỗi mới đưa lại điện thoại cho Trần Trắc.
Trần Trắc nhận điện thoại bấm số gọi thử. Nghe thấy tiếng chuông reo, anh mới cúp máy.
Mặc dù bên ngoài khu nhà nghỉ của Trần Trắc được trang trí theo phong cách địa phương nhưng bên trong lại không khác biệt nhiều so với nhà ở của người Hán thông thường.
Cả ngôi nhà đều được bài trí với tông màu ấm áp, mang lại cảm giác ấm cúng, thoải mái cho người nhìn. Thậm chí cấu trúc của ngôi nhà cũng giống hệt như những gì cô mong muốn bấy lâu.
“Đẹp quá!” Từ Dạng Thời không ngớt lời khen ngợi, cô thực sự rất thích nơi đây.
Trần Trắc ngồi vào bàn lễ tân hỏi cô: “Thích không?”
Hai mắt Từ Dạng Thời lấp lánh, liên tục gật đầu: “Thích quá, tôi muốn ở đây mãi luôn.”
Trần Trắc khẽ mỉm cười: “Cũng không phải là không thể.”
“Cho tôi xem chứng minh nhân dân, để tôi ghi lại thông tin.”
“Được.”
Từ Dạng Thời lấy chứng minh nhân dân ra đưa cho Trần Trắc. Cô chống tay lên quầy, nhìn Trần Trắc chăm chú làm việc, cảm thấy anh đẹp trai vô cùng.
Trước đây cô luôn nghĩ Chu Độ là người đẹp trai nhất nhưng không ngờ lại có người còn đẹp trai hơn cả Chu Độ.
Từ Dạng Thời nhìn ngắm anh một lúc rồi vô thức đưa tay lên vẽ lại đường nét khuôn mặt anh trong không khí.
Khuôn mặt Trần Trắc mang vẻ sắc sảo, như những nét chấm phá đen tuyền của đàn chim bay lượn trên nền mây trắng thanh tao. Đôi mắt đào hoa hơi nhướng lên, nhưng cặp mày rậm và sống mũi cao lại che đi vẻ si tình vốn có.
Anh hơi nghiêng đầu, có thể nhìn rõ những sợi râu lún phún trên cằm. Râu không dày, chỉ mọc lơ thơ.
Lúc này, anh hoàn toàn khác biệt so với hình ảnh trên lưng ngựa. Trên lưng ngựa, anh là một tinh linh núi tuyết tự do phóng khoáng.
Bây giờ, anh đã thu lại vẻ kiêu hãnh, không còn là kẻ phiêu lãng giang hồ như ban nãy. Trên người anh toát lên một cảm giác bí ẩn, thôi thúc người ta muốn khám phá.
Từ Dạng Thời nhất thời nhìn ngây người, trong lòng không tự chủ được lẩm bẩm: “Sao anh ấy lại đẹp trai thế nhỉ.”
Bỗng nhiên, Từ Dạng Thời nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng, cô vẫn chưa biết giá phòng ở đây là bao nhiêu.
Từ Dạng Thời nhỏ giọng hỏi: “Ở chỗ anh một đêm bao nhiêu tiền thế?”
Trần Trắc mỉm cười: “Cô là bạn của Chu Độ nhỉ?”
Từ Dạng Thời gật đầu, không hiểu ý anh.
Trần Trắc vừa cúi đầu nhập thông tin vừa nói: “Đám Chu Độ đến đây đều không trả tiền nên cô cũng không cần phải trả đâu.”
“Hả?”
Từ Dạng Thời hơi nghi hoặc, bởi Chu Độ không giống kiểu người sẽ không trả tiền.
“Tôi và bọn họ có một chút quan hệ nên không lấy tiền của họ.” Anh ngẩng đầu lên cười với Từ Dạng Thời, “Cô cứ yên tâm ở đây, không thu tiền của cô đâu, cứ yên tâm. Cô muốn ở đây bao lâu cũng được hết.”