Chương 4: Anh sẽ giống như những đám mây nhỉ?

Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ

Chương 4: Anh sẽ giống như những đám mây nhỉ?

Khi Tuyết Bay Qua Gió - Thỉ Thanh Độ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Tôi đếm từng giây từng phút, cần bao xa nữa mới chạm đến được bông hoa hồng trước cửa. Một đám mây đưa theo hoàng hôn chiếu qua tôi, vào một năm nào đó hay tháng nào đó, tôi từng gặp em trong mơ.]
Suốt quãng đường, gió không ngừng thổi. Từ Dạng Thời thỉnh thoảng lại tựa vào lưng Trần Trắc, ôm chặt lấy anh.
Đường đi gập ghềnh, thỉnh thoảng họ phải dừng lại vì bò và cừu đi trên đường, nhưng lúc này Từ Dạng Thời lại cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết.
Những đám mây trắng trên bầu trời dần dần trôi về phía hai người. Từ Dạng Thời nhìn lên, không kìm được ý muốn đưa tay ra nắm lấy.
Đây là lần đầu tiên cô được ở gần một đám mây như vậy.
Từ Dạng Thời không khỏi tự hỏi trong đầu, mây sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ, sẽ mềm mại như kẹo bông gòn hay bồng bềnh như nước chảy.
Cô nhìn sang Trần Trắc, không kìm được mà nghĩ, có lẽ sẽ giống như ôm anh vậy.
Ấm áp, an tâm và tự do, đây là những gì mà Từ Dạng Thời tưởng tượng về mây, không hiểu sao lại trùng khớp với Trần Trắc đến vậy.
Từ Dạng Thời thầm nghĩ trong lòng: Anh sẽ giống như những đám mây nhỉ?
Trần Trắc đi rất chậm, quãng đường bình thường chỉ mất mười phút nhưng anh lại cố tình đi hết hai mươi phút.
Khi xuống xe, mặt Từ Dạng Thời vẫn còn ửng hồng, thậm chí bên trong mũ bảo hiểm còn nóng hơn.
Cô cởi mũ bảo hiểm, tò mò ngắm nhìn những con đường khác biệt so với mọi nơi khác.
Kiến trúc ở đây mang đậm phong cách Tây Tạng, tuy nhiên để du khách có thể dễ dàng nhận biết, bảng hiệu của mỗi cửa hàng đều có cả tiếng Tây Tạng lẫn tiếng Hán.
Hầu hết những người đi đường đều là du khách, người dân địa phương chủ yếu mặc trang phục Tây Tạng, tay cầm chuỗi hạt đi lướt qua.
Từ Dạng Thời còn thấy có người quỳ gối trên mặt đất, hai tay giơ cao qua đầu và cúi lạy, vừa bước đi vừa lạy.
Cô chỉ vào người đó và hỏi Trần Trắc: “Người đó đang làm gì vậy?”
Trần Trắc vốn đang cúi đầu trả lời tin nhắn, nghe thấy câu hỏi của Từ Dạng Thời, anh ngước lên nhìn một cái rồi hờ hững nói: “Đang hành hương.”
Từ Dạng Thời nghi hoặc hỏi lại: “Hành hương?”
Trần Trắc cất điện thoại, kiên nhẫn giải thích cho cô: “Họ đến Lhasa hành hương, phải quỳ lạy đến tận đền thờ ở Lhasa mới được xem là thành công.”
“Không được đi một bước nào sao?” Từ Dạng Thời hỏi.
“Không được.”
Trần Trắc chỉ vào tóc Từ Dạng Thời nói: “Đừng để ý đến họ nữa, tóc cô rối hết rồi kìa.”
“Hả?” Nghe thấy Trần Trắc nói, Từ Dạng Thời vội vàng luống cuống sửa lại tóc.
Có lẽ là do lúc vừa tháo mũ bảo hiểm không chú ý nên dây buộc tóc tuột xuống một đoạn, cộng thêm gió thổi nên mới thành ra rối tung như bây giờ.
Chỉ là cô không nhìn thấy được tóc mình trông như thế nào, càng sửa càng rối tung.
Trần Trắc nhìn bộ dạng luống cuống của cô, mỉm cười: “Nếu cô không phiền, tôi có thể giúp cô chỉnh lại.”
“Thật ư?”
Từ Dạng Thời thấp hơn Trần Trắc cả một cái đầu, cô chỉ có thể ngẩng đầu hết sức mới nhìn rõ Trần Trắc. Cô nhón nhẹ chân, để bản thân đến gần Trần Trắc hơn.
Thấy Trần Trắc gật đầu, cô lập tức vui vẻ nói: “Vậy anh giúp tôi nhé!”
Trần Trắc đưa một tay ra đỡ Từ Dạng Thời, cúi người lại gần cô, nghiêm túc ghi nhớ hình ảnh của cô vào trong đầu.
Lần cuối cùng anh gặp cô là vào ngày hôm qua, khi ấy cô đã nói trong mơ rằng cô thích anh, muốn được ở bên anh.
Không ngờ hôm nay cô đã đến bên cạnh anh, hóa ra anh vẫn có lúc được như ý nguyện.
Ngón tay của Trần Trắc nhẹ nhàng lướt qua phần đuôi tóc của Từ Dạng Thời, từ từ chải tóc cho cô suôn mượt.
Khi phần đuôi tóc lướt qua đầu ngón tay, ngón tay anh bỗng run rẩy.
Có lẽ chỉ là mơ thôi, Trần Trắc tự giễu cợt nghĩ.
Anh nhìn cô chăm chú, trong lòng cầu nguyện cho khoảnh khắc này được kéo dài mãi mãi.
Một chiếc lá từ trên cây rơi xuống tóc Từ Dạng Thời, Trần Trắc nhặt nó lên và đưa cho cô.
“Chiếc lá của cô.”
Từ Dạng Thời nhận lấy chiếc lá, nhìn đi nhìn lại, đó chỉ là một chiếc lá cây bình thường. Nhưng cô vẫn nói: “Cảm ơn anh, tôi sẽ giữ cẩn thận.”
Trần Trắc gật đầu không nói gì, chỉ bước đi về phía trước. Ngón tay cái và ngón trỏ của anh khẽ xoắn vào nhau, hồi tưởng lại cảm giác mượt mà khi những lọn tóc lướt qua.
Lại một chiếc lá khác rơi xuống.
“Đi nào, đi mua đồ thôi nào.”
Trần Trắc dẫn Từ Dạng Thời đi vào một khu chợ nhỏ, anh đứng trước cửa nói với cô: “Cô vào chọn đi, tôi ở ngoài đợi.”
Từ Dạng Thời gật đầu: “Anh cứ bận việc của anh đi, tôi tự vào chọn được thôi mà.”
“Ừm.”
Từ Dạng Thời bước vào khu chợ, khi bước qua cửa, cô quay lại nhìn Trần Trắc, anh vẫn đang dõi theo cô.
Từ Dạng Thời cười và vẫy tay chào anh.
Trần Trắc đứng đó gật đầu với cô.
Lúc này Từ Dạng Thời mới quay người đi vào, cô chọn một số đồ dùng cần thiết như bàn chải đánh răng, kem đánh răng, khăn lau, v.v., Khi đi đến khu vực đồ ăn nhẹ, cô không kìm được mà lại lấy thêm một vài túi đồ ăn vặt.
Cô hành động rất nhanh, chỉ chốc lát đã mua xong đồ. Khi Từ Dạng Thời đi ra khỏi khu chợ, cô nhìn quanh nhưng không thấy Trần Trắc ở đâu.
Cô lại đi thêm hai bước, trong một con ngõ nhỏ, cô nhìn thấy một người đang quay lưng về phía mình.
Trang phục của người đó nhìn rất giống Trần Trắc.
Từ Dạng Thời đi tới, khẽ gọi tên anh: “Trần Trắc.”
Khi người kia quay đầu lại, trong miệng vẫn còn ngậm điếu thuốc. Sau khi nhìn thấy Từ Dạng Thời, anh nhanh chóng dập tắt điếu thuốc.
Giọng Trần Trắc hơi khàn khàn, anh nói: ‘Xin lỗi, để cô đợi lâu rồi.”
Từ Dạng Thời lắc đầu: “Không sao, tôi cũng vừa mới ra thôi.”
Trần Trắc gật đầu, đi đến đầu ngõ hỏi Từ Dạng Thời: “Cô muốn mua quần áo không?”
“Có chứ.” Từ Dạng Thời nhắm mắt đi theo anh.
Không hiểu sao, cảnh tượng trong con ngõ đó mãi không phai trong tâm trí cô.
Anh lẻ loi dựa vào tường con ngõ, đầu ngón tay cầm điếu thuốc lá lập lòe ánh lửa, bóng hình kéo dài, kéo dài đến tận trái tim cô.
Từ Dạng Thời không nhìn thấy mặt anh nhưng không hiểu sao cô lại cảm thấy anh đang không vui.
Trần Trắc đi đến trước một cửa hàng, quay đầu lại thấy Từ Dạng Thời cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì. Anh hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Từ Dạng Thời ngẩng đầu nhìn Trần Trắc, do dự một lúc lâu rồi hỏi: “Anh không vui à?”
Trần Trắc mỉm cười: “Đang nghĩ về chuyện này à?”
Từ Dạng Thời gật đầu nghiêm túc: “Đây là chuyện quan trọng.”
“Không hề buồn, ngược lại tôi rất vui. Vui đến mức cảm thấy không thật, như một giấc mơ vậy.” Trần Trắc dựa vào cây, muốn lấy thuốc lá ra hút nhưng nhìn thấy Từ Dạng Thời nên lại kìm xuống.
Anh khẽ lẩm bẩm: “Ngày mai em còn ở đây không?”
Từ Dạng Thời không nghe rõ lời anh nói, chỉ mỉm cười nhìn anh: “Nếu thấy vui thì cứ cười đi, đừng cau có nữa chứ. Ai biết lần sau được vui là khi nào?”
“Phải tận hưởng khoảnh khắc vui vẻ này, anh có biết không Trần Trắc?” Từ Dạng Thời vừa nói vừa giơ hai ngón tay ra trước mặt anh, mỉm cười.
Trần Trắc nhìn cô, cũng mỉm cười theo. Từ Dạng Thời lập tức vỗ tay, vui vẻ nói: “Đúng là phải như vậy chứ.”
“Ừm, tận hưởng khoảnh khắc vui vẻ.” Trần Trắc cúi đầu nhìn Từ Dạng Thời, từng chữ một mà nói: “Tôi biết rồi.”
“Đi mua quần áo đi, con phố này toàn là cửa hàng quần áo, cô tha hồ mà lựa chọn.” Trần Trắc chỉ vào những cửa hàng trước mặt nói.
Từ Dạng Thời nhìn lướt qua, ở đây có bán cả trang phục dân tộc Tây Tạng lẫn trang phục Hán. Ban đầu cô muốn chọn một chiếc áo khoác lông vũ nhưng nhìn thấy Trần Trắc, cô chợt thay đổi ý định.
Sau khi đi dạo một vòng quanh phố, cuối cùng cô cũng tìm được món đồ ưng ý – một bộ trang phục Tây Tạng màu trắng.
Trần Trắc nghi hoặc hỏi: “Sao cô lại mua trang phục này?”
Từ Dạng Thời trịnh trọng nói: “Thứ nhất là để nhập gia tùy tục, thứ hai là vì hầu hết mọi người ở đây đều mặc trang phục Tây Tạng, nói rằng mặc cái này rất ấm áp.”
“Quả thật rất ấm áp.”
Chỉ là Trần Trắc nhìn lướt qua bộ đồ trên người cô, bỗng nhiên cảm thấy rất hợp với bộ đồ của anh.
Từ Dạng Thời đang vui vẻ xoay người trước gương trong bộ đồ mới. Chiếc điện thoại cô nhờ Trần Trắc giữ hộ chợt reo lên.
Trần Trắc nhìn thấy tên “Chu Độ” hiện trên màn hình, nhíu mày. Do dự một lát rồi đưa điện thoại cho Từ Dạng Thời: “Chu Độ gọi cho cô.”