Trì Liệt Tự – cái tên tựa như một ma lực, mỗi khi xuất hiện trên sân bóng rổ, luôn khiến mọi ánh mắt đổ dồn. Giữa đám đông reo hò như ong vỡ tổ, cậu vẫn là tiêu điểm sáng chói nhất. Các cô gái xì xào bàn tán về vẻ ngoài soái khí ngút trời của cậu, nhưng ai cũng đồn rằng đôi mắt ấy đẹp đến mê hồn nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lùng, vô tâm, không bao giờ biết rung động thật sự.
Trong một trận đấu rực lửa, khi tiếng reo hò còn chưa dứt, Trì Liệt Tự ung dung bước về phía cô bạn thân từ thuở nhỏ – Hứa Triêu Lộ, tay xách chai nước khoáng.
"Trận này thắng chắc rồi. Cậu có giữ khăn của tớ không?"
Lời vừa dứt, cậu chợt nhận ra đối phương hoàn toàn không nghe thấy. Ánh mắt cô, vốn dĩ luôn dịu dàng, lại lướt qua cậu, say mê dõi theo bóng dáng tuấn tú của một chàng trai khác đang lướt đi trên chiếc xe đạp cách đó không xa.
Mãi một lúc sau, Hứa Triêu Lộ mới hoàn hồn, vẻ dịu dàng trên mặt tan biến, thay vào đó là một nụ cười rạng rỡ dành cho Trì Liệt Tự: "Cậu vừa nói gì thế?"
Trì Liệt Tự tiện tay nhận chiếc khăn người khác đưa tới, lạnh nhạt đáp: "Không có gì."
Hứa Triêu Lộ, với đôi mắt lúc nào cũng như biết nói, nhìn ai cũng tràn đầy tình ý. Chỉ riêng Trì Liệt Tự, cậu cảm thấy đôi mắt ấy dành cho mình lại bạc tình nhất thế gian.
..........…
Hứa Triêu Lộ thề rằng, lần này cô thật sự rất thích một người. Cô hớn hở chạy đi xem cậu thi đấu, nhưng cậu ta lại lạnh nhạt như không quen biết.
Định mệnh trêu ngươi, hay duyên phận đã an bài? Trong một chiều mưa tầm tã, khi Hứa Triêu Lộ co ro dưới tán cây, một chiếc ô đột ngột nghiêng che, mang theo hơi ấm quen thuộc. Gương mặt đẹp trai của Trì Liệt Tự vẫn lạnh như băng, không một lời nói. Suốt những ngày chiến tranh lạnh, đây là lần đầu tiên cậu chủ động đến gần cô.
Sau một hồi im lặng đến ngột ngạt, Hứa Triêu Lộ chỉ vào vai bên kia của cậu: "Vai bên đó của cậu ướt rồi kìa."
Trì Liệt Tự: "Vai tớ rộng."
Câu nói cộc lốc nhưng ẩn chứa sự quan tâm hiếm hoi. Cô gái tinh nghịch nghiêng hẳn người về phía cậu, khẽ chạm vào tay, thì thầm: "Thảo nào chỗ này chật vậy."
Một giây sau, Trì Liệt Tự thẳng tay ném chiếc ô cho cô, quay lưng bước thẳng vào màn mưa lạnh buốt, để lại Hứa Triêu Lộ tức đến giậm chân: "Cái người gì mà khó theo đuổi thế không biết!"
Dầm mình trong mưa, cơn giận trong lòng Trì Liệt Tự dần dịu lại, thay vào đó là một sự khó chịu không tên. Cậu nghi ngờ, Hứa Triêu Lộ có người trong lòng, nhưng lại vẫn cứ quyến luyến, vẫn cứ muốn trêu chọc cậu.
Và rồi, một ý nghĩ điên rồ chợt lóe lên trong đầu cậu:
Hình như, cũng không phải là không được.
Khỉ thật! Cậu cảm thấy mình sắp phát điên rồi, vì cô gái mang tên Hứa Triêu Lộ này!
⸻
#Trai lạnh lùng lãnh đạm x Cô nàng ngọt ngào lãng mạn
#Thanh mai trúc mã #Vườn trường #Chậm nhiệt #Đô thị tình duyên
#Quần tượng văn với những tình tiết hài hước và ban nhạc đầy nhiệt huyết.
Truyện Đề Cử






