84. Chuyện cũ

Khói Lửa Thượng Hải - Đại Cô Nương Lãng thuộc thể loại Linh Dị, chương 84 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày tháng càng lúc càng khó sống.
Sáng sớm, Ngọc Bảo đến trường, ngồi chờ thầy Chương vào dạy toán. Lớp học vắng vẻ, chỉ có năm học sinh, ai nấy đều ủ rũ. Thầy Chương tranh thủ giảng bài, phấn viết bảng kêu két két.
Bất ngờ, cửa lớp bị một cú đá tung ra. Năm người xông vào, kẻ cầm đầu quát: “Chương Kiến Phát, mày đang làm gì?”
Thầy Chương bình tĩnh: “Tôi chỉ đang dạy học trò.”
Tên kia gằn giọng: “Xằng bậy! Theo chúng tao về tổng bộ, khai báo tình hình.”
Thầy Chương nói: “Tôi chưa giảng xong bài, hãy ngồi nghe đi. Đừng suốt ngày gây chuyện vô bổ.”
Tên cầm đầu nổi giận: “Mày dám coi thường cách mạng là chuyện vô bổ? Đó là tội ác!”
Thầy Chương sợ hãi: “Tôi không có ý đó.”
Năm người không thèm nghe, xông lên bục giảng, trói thầy Chương bằng dây lưng vũ trang rồi lôi ra ngoài.
Ngọc Bảo sợ đến nghẹt thở, không dám hít mạnh. Một bạn học chạy tới cầu xin: “Anh A Đạt, em muốn gia nhập.”
Tên kia hắt tay: “Đi đi! Đồ con cái thành phần đen, đừng mơ tưởng.”
Lớp học trở lại im ắng. Ngọc Bảo chép nốt chữ trên bảng, khoác cặp về nhà. Ngoài phố, trống kèn vang dậy, cờ đỏ phấp phới, khẩu hiệu hô vang, từng tốp người mặc quân phục vàng đi theo nhau, thần sắc phấn khích. Dù trời nắng gắt, ve kêu inh ỏi, Ngọc Bảo vẫn cảm thấy trời đất đảo lộn, tim đập thình thịch, vội chạy về ngõ Đồng Phúc. Đi ngang bảng tin, thấy chủ nhiệm Mã dẫn cán bộ khu phố quét hồ dán áp phích, tên ba cô lồ lộ nổi bật.
Ngọc Bảo không dám nhìn, nép theo vách tường lén đi. Đến cửa, cô đẩy cửa phòng, cảnh tượng hỗn loạn: nhà bị lục soát, tủ lật, ngăn kéo kéo ra, sách vở giấy tờ rách nát vương khắp nền nhà. Ngọc Phượng và Ngọc Khanh đang dọn dẹp, em Tư cũng giúp một tay. Ngọc Phượng tức giận: “Em chết rồi mới về?”
Ngọc Bảo đặt cặp xuống: “Em đi học.”
Ngọc Phượng trợn mắt: “Đầu óc mày bị làm sao? Tình hình thế này mà còn đi học? Lần sau đừng về nữa!”
Ngọc Bảo buồn bã: “Muốn đi cũng chẳng còn cơ hội.” Rồi cô dựng chiếc ghế bị lật dậy.
Tiết Kim Hoa bước xuống từ gác xép, lầu bầu: “Bọn tiểu Hồng Vệ này, hốt sạch vàng bạc ngọc khí của mẹ. May mà mẹ khôn, trước đó giấu mấy thứ trong áo.” Vừa nói, bà vừa vỗ vỗ vạt áo.
Ngọc Phượng nhắc: “Nói nhỏ thôi, vách có tai.”
Tiết Kim Hoa im bặt. Cả nhà dọn dẹp xong, đã gần trưa.
Bỗng nghe tiếng gọi ngoài cửa: “Em dâu có trong đó không?”
Ngọc Phượng đáp: “Bác cả tới làm gì?”
Tiết Kim Hoa bảo: “Mời bác vào.”
Bác cả bước vào, mồ hôi nhễ nhại: “Có trà không, khát chết rồi.”
Tiết Kim Hoa nói: “Chỉ có nước lã.”
Bác cả gật: “Thế cũng được.”
Ngọc Phượng đi rót.
Tiết Kim Hoa hỏi: “Anh Ba bao giờ được thả?”
Bác cả đáp: “Khai báo rõ ràng thì không sao.”
Tiết Kim Hoa chau mày: “Trán anh ấy sao lại tím bầm như quả trứng gà?”
Bác cả cầm cốc uống cạn, đáp gọn: “Khai báo rồi còn hỏi làm gì.” Rồi ông nói tiếp: “Có cơm không, đói chết.”
Tiết Kim Hoa bảo: “Ngọc Phượng, lên gác mượn hai quả trứng và nắm mì.”
Ngọc Phượng lắc đầu: “Con không đi, người ta không cho mượn.”
Ngọc Bảo liền nói: “Để em đi.”
Bác cả cởi áo sơ mi: “Ngọc Phượng, mang chậu nước, bác rửa mặt, nóng quá.”
Ngọc Bảo gõ cửa mấy nhà không ai mở, đến tầng bốn nhà họ Triệu mới có người đáp. Đó là Triệu Hiểu Bình, nhà công nhân, không bị ảnh hưởng.
Ngọc Bảo hỏi: “Ba chị đâu?”
Triệu Hiểu Bình đáp: “Đi làm rồi.”
Ngọc Bảo ngập ngừng: “Em muốn mượn hai quả trứng và ít mì.”
Triệu Hiểu Bình cười: “Chờ chút.”
Cô quay vào phòng, chẳng mấy chốc mang ra ba quả trứng và nửa ống mì.
Ngọc Bảo lắc đầu: “Nhiều quá rồi.”
Triệu Hiểu Bình cười: “Không sao.”
Ngọc Bảo cảm ơn rồi quay về.
Ngọc Phượng nhận lấy, xuống bếp nấu cơm. Bác cả đã rửa mặt xong, mặc áo ba lỗ trắng, lưng đầy lỗ thủng, phe phẩy quạt mo. Ông hỏi: “Thằng Ba bị giam ở đâu?”
Tiết Kim Hoa đáp: “Bị Tổng bộ Vô Địch bắt, nhốt ở trường trung học Quang Minh.”
Bác cả nói: “Vậy còn dễ gặp mặt.”
Tiết Kim Hoa tiếp: “Mỗi tuần thứ hai, tư, sáu có thể mang cơm tới.”
Bác cả thở dài: “Giờ loạn thế, phải ngậm miệng giữ mồm, cúi đầu mà sống, đừng gây thêm phiền cho thằng Ba.”
Tiết Kim Hoa vội: “Biết rồi.”
Bác cả đập bàn: “Biết thật hay giả vờ biết?”
Tiết Kim Hoa gắt: “Đập bàn làm gì?”
Bác cả im lặng.
Tiết Kim Hoa quay sang bảo: “Ngọc Bảo dẫn Ngọc Khanh và em Tư lên gác chơi.”
Ngọc Bảo gật đầu: “Vâng.”
Lên đến gác xép, cô nằm rạp trên lan can cầu thang, ghé tai nghe lén.
Bác cả hỏi: “Thư đâu?”
Tiết Kim Hoa giả vờ ngơ: “Thư gì?”
Bác cả cười lạnh: “Giả ngu với tôi à?”
Tiết Kim Hoa im lặng.
Bác cả bảo: “Tôi ở trong Bộ Tư lệnh, đã gặp thằng Ba, nó nói anh hai ở Đài Loan năm trước có gửi thư nhờ tôi giữ.”
Tiết Kim Hoa đáp: “Trong thư chẳng nói gì, chỉ hỏi thăm tình hình nhà.”
Bác cả nói: “Lấy thư ra cho tôi xem.”
Tiết Kim Hoa ngập ngừng.
Bác cả sa sầm mặt: “Bộ Tư lệnh đang truy xét thằng Ba, trong trường đại học chỗ thằng Ba dạy, người ở phòng truyền đạt tố giác nhận được thư từ Đài Loan. Quan hệ nước ngoài, câu kết ngoại quốc, gián điệp nằm vùng, đủ thứ tội đều có thể xử nặng. Mọi người đang tìm lá thư này, nhất định phải giao cho tôi.”
Tiết Kim Hoa nói: “Em giữ cũng như nhau, sẽ không nói ra.”
Bác cả trầm giọng: “Tôi không tin Tiết Kim Hoa. Thằng Ba là ruột thịt của tôi, tôi lại hại nó được à. Bây giờ tình thế thế nào, trời biết đất biết. Chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi dây, vinh thì cùng vinh, mất thì cùng mất.”
Tiết Kim Hoa cãi lại: “Nhưng cũng là chồng em.”
Bác cả mặt lạnh: “Vợ chồng nửa đường hai lòng. Sao, không nghe lời thằng Ba, định giở trò gì?”
Tiết Kim Hoa vừa giận vừa hoang mang, không còn cách, bèn đứng dậy vào phòng ngủ, ngồi xổm góc tường, cạy viên gạch ra, lấy thư đưa cho bác cả.
Ngọc Phượng bưng tô mì dương xuân và hai quả trứng ốp la ra.
Bác cả bảo: “Lấy thêm cái chén nhỏ.”
Ngọc Phượng mang chén đến, bác cả gắp mì, kèm một quả trứng đưa cho em Tư: “Ăn đi.”
Em Tư vui vẻ nhận.
Bác cả ăn ngấu nghiến, đến khi tô cạn sạch, cả nước mì cũng húp hết, rồi chùi miệng, mặc áo sơ mi, gấp thư nhét vào túi quần, nói: “Tôi đi đây.”
Tiết Kim Hoa không yên: “Anh cả, nhớ giữ kỹ thư đó.”
Đến thứ sáu, Tiết Kim Hoa nấu mì cà chua trứng gà, Ngọc Bảo bưng nồi cơm thép đến trường trung học Quang Minh.
Vừa đến cổng, toàn bộ học sinh mặc quân phục vàng, đeo băng tay đỏ.
Nghe phía sau có tiếng gọi: “Ngọc Bảo, Ngọc Bảo.”
Ngọc Bảo quay đầu, bác cả đang vẫy tay, cô bước lại: “Bác cả, sao bác tới đây?”
Bác cả mỉm cười: “Muốn để ba mày về nhà không?”
Ngọc Bảo nói: “Tất nhiên.”
Bác cả lấy ra thư: “Đem cái này giao cho Bộ trưởng Lý ở Bộ Tư lệnh, ba mày sẽ được thả về.”
Ngọc Bảo nhận: “Không phải bảo là không được giao sao.”
Bác cả nói: “Bác đã bàn với Bộ trưởng Lý rồi. Kháng cự xử nặng, thành thật khoan hồng. Chỉ cần giao thư này, ba sẽ được xử nhẹ, cả nhà đoàn tụ, sau này yên ổn.”
Ngọc Bảo hỏi: “Thật không?”
Bác cả bảo: “Bác lừa mày làm gì.”
Ngọc Bảo gật đầu: “Dạ.”
Ngọc Bảo quay lại cổng, bị ba học sinh chặn: “Làm gì?”
Ngọc Bảo đáp: “Em mang cơm cho cha.”
Một học sinh hỏi: “Tên gì.”
Ngọc Bảo nói: “Lâm Ngọc Bảo.”
Học sinh cười khẩy: “Quả nhiên là con cái dân đen, ngay tên cũng tiểu tư sản.”
Ngọc Bảo im lặng, cúi đầu đi vào.
Đến cửa lớp 54, có người đứng đó, thân hình cao lớn, mặt gầy gò, mắt sắc bén, tay cầm Sách Đỏ.
Ngọc Bảo bước gần, người ấy hỏi: “Thư đâu?”
Ngọc Bảo hỏi: “Anh là Bộ trưởng Lý à?”
Người kia đáp: “Đúng.”
Ngọc Bảo sợ hãi, chậm rãi lấy thư từ túi quần ra. Người kia mất kiên nhẫn, giật lấy.
Ngọc Bảo hỏi: “Ba em có thể về nhà rồi phải không?”
Người kia cười nhạt: “Đợi đó.” Rồi quay lưng bước nhanh đi.
Ngọc Bảo vào phòng, thấy ba đội mũ cao, trước ngực treo bảng, khuôn mặt mệt mỏi, đang ngồi nghỉ dưới sàn.
Ông ngẩng lên, gượng cười: “Con gái ngoan đến rồi à.”
Ngọc Bảo mở nắp nồi, đưa đôi đũa, nhìn ba ăn cơm.
Một lát sau, cô nghĩ ngợi rồi nói: “Con đã đưa thư cho Bộ trưởng Lý rồi.”
Ba cô sửng sốt: “Thư gì.”
Ngọc Bảo đáp: “Là thư bác hai gửi đến. Bác cả nói, chỉ cần giao cho Bộ trưởng Lý, ba sẽ được về nhà.”