Không Chỉ Là Mùa Hè - Lục Manh Tinh
Chương 9: Xanh Thẳm
Không Chỉ Là Mùa Hè - Lục Manh Tinh thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tối đó về đến chỗ ở, Hạ Du lên mạng tìm xem vài video lướt sóng. Thực ra, những buổi tối rảnh rỗi cô đều xem, và càng xem cô càng khao khát được tiếp tục học. Tất nhiên, lần này động lực không còn đến từ người khác, không phải vì muốn học theo sở thích của ai đó, mà là vì bản thân cô thực sự cảm thấy hứng thú.
Nói đi cũng phải nói lại, giá như Hứa Bạch Nghiên không quá đắt như thế. Anh ấy là người đã dạy cô lướt sóng đuôi thuyền, cô cũng đã quen với cách dạy của anh ấy rồi. Nếu anh ấy có thể tiếp tục dạy thì còn gì bằng.
Haiizz.
Chỉ trách cô không có nhiều tiền.
Ngày hôm sau, Hạ Du làm việc ca sáng, còn buổi chiều Kk sắp xếp cho cô nghỉ. Sau bữa trưa, cô đi dạo quanh khu phố ẩm thực nổi tiếng ở Hải Thành. Bên cạnh khu ẩm thực, cô còn thấy một khu chợ trái cây rất lớn.
Cô không chắc đây có phải khu chợ trái cây mà Tống Dư An đã nói hay không, nhưng cô cứ đi dạo một vòng. Sau khi ăn thử vài loại trái cây, cô mua một ít rồi bắt taxi trở về tiệm Summer. Cô chia trái cây cho mọi người trong tiệm, còn mình thì ôm một quả dừa ngồi ở ngoài, thảnh thơi ngắm nhìn biển cả xa xa.
“Hạ Du, sao giờ này lại ở đây thế?” Một huấn luyện viên của tiệm đi ngang qua hỏi cô. Họ thường xuyên đến tiệm nước giải khát uống nên mọi người đều quen mặt nhau.
Hạ Du cười đáp: “Buổi chiều tôi được nghỉ.”
Vừa dứt lời, cô thấy Hứa Bạch Nghiên đi ngang qua. Hôm nay, Hứa Bạch Nghiên mặc đồ lướt sóng màu đen chuyên nghiệp, đeo kính râm, tay phải vác một chiếc ván lướt sóng. Chiếc ván của anh có màu trắng, viền và một đường kẻ giữa có màu vàng chanh sáng chói. So với bộ đồ đen của anh, màu sắc của chiếc ván lướt sóng vô cùng nổi bật.
Anh ấy định đi lướt sóng à? Hạ Du giơ tay chào: “Huấn luyện viên, chào anh.”
Hứa Bạch Nghiên khẽ gật đầu. Vì anh đeo kính râm nên Hạ Du không biết anh có nhìn mình hay không, cô chỉ cảm thấy anh có vẻ hơi lạnh lùng. Anh nhanh chóng cùng người huấn luyện viên kia đi về phía biển.
Hạ Du uống hai ngụm nước dừa, có chút ngẩn ngơ. Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, dù sao tính cách của Hứa Bạch Nghiên vẫn luôn như vậy, thái độ không nhiệt tình cũng là chuyện bình thường.
Thế nhưng nhìn bóng lưng hai người càng lúc càng xa, cô chợt nhớ ra rằng, tuy đã được anh dạy lướt sóng nhưng cô lại chưa bao giờ thấy anh tự mình lướt sóng. Không biết anh ấy có thực sự rất giỏi không nữa.
Sẵn tính tò mò lại thêm rảnh rỗi sinh nông nổi, Hạ Du không kìm được, đứng dậy đi về phía biển. Trên bãi cát có một hàng ghế dài tính phí. Sau khi tìm thấy Hứa Bạch Nghiên, Hạ Du ngồi vào chiếc ghế gần anh nhất, dõi theo anh cầm ván lướt sóng đi xuống biển.
Lướt sóng trên biển khác với lướt sóng đuôi thuyền. Lướt sóng đuôi thuyền là tạo sóng bằng thuyền trên vùng biển lặng, còn lướt sóng trên biển là dựa vào sóng tự nhiên, kích cỡ và hình dáng con sóng không cố định mà còn bị ảnh hưởng bởi gió, thủy triều và các yếu tố khác.
Hôm nay sóng khá lớn nên hầu hết người mới tập đều ở gần bãi cát để tập luyện, còn những người đã thành thạo sẽ tiến ra xa hơn để lướt sóng một cách tự do.
Dưới cái nắng gay gắt, gió biển mang theo hương vị tự do thổi đến. Hạ Du thấy một con sóng trắng đang dâng lên từ phía xa. Hứa Bạch Nghiên đang nằm sấp trên chiếc ván màu vàng chanh, hai tay chèo về phía trước. Khi con sóng cuộn lên và ập tới gần, anh đột nhiên bật dậy, nhanh chóng lướt vào giữa vách sóng!
Nhanh quá... Hạ Du vô thức đặt quả dừa xuống.
Con sóng này rất cao, so với lướt sóng đuôi thuyền thì như một trời một vực. Thế nhưng, Hứa Bạch Nghiên lại lướt đi nhẹ nhàng như đi trên đất bằng, chiếc ván dưới chân hoàn toàn tuân theo sự điều khiển của anh, lướt đi vô cùng linh hoạt. Động tác của anh mạnh mẽ và dứt khoát, mỗi lần nhảy lên đều vô cùng chuẩn xác, mỗi lần rẽ hướng đều bám sát con sóng.
Lúc thì anh lao xuống, lúc thì xoay mình. Nếu không phải có chiếc ván màu vàng chanh nổi bật kia thì anh có thể dễ dàng hòa mình vào sắc xanh thẳm của biển cả.
Hạ Du có chút ngẩn ngơ. Gần đây cô đã xem rất nhiều video lướt sóng của các cao thủ, nhưng cô vẫn cảm thấy dáng vẻ của Hứa Bạch Nghiên lúc này có sức hút và vẻ đẹp vượt trội hơn hẳn. Anh như một kẻ mạo hiểm đầy táo bạo, cũng giống như một nghệ sĩ trên đỉnh sóng… dường như cả đại dương đã bị anh chinh phục.
Giỏi thật.
Hạ Du xem mà lòng phấn khích, say mê ngắm nhìn suốt hơn một tiếng đồng hồ. Cho đến khi Hứa Bạch Nghiên cầm ván đi lên bãi cát, cô mới giật mình nhận ra thời gian đã trôi đi lúc nào không hay.
“Huấn luyện viên! Anh lên rồi ạ.”
Vị trí của cô rất gần Hứa Bạch Nghiên, nên khi anh đi lên, anh đương nhiên cũng trông thấy cô.
“Sao cô lại ở đây?”
Hạ Du đã xem quá lâu nên cảm xúc có chút phấn khích, cô vội vàng đi tới: “Tôi vừa ngồi ở đó xem anh lướt sóng, tôi còn quay video nữa, anh có cần không?”
Hứa Bạch Nghiên nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì nắng của cô: “…Không cần đâu.” Anh dừng lại một chút rồi hỏi thêm: “Xem tôi lướt sóng làm gì?”
“Vì chưa từng thấy… Sau khi xem, tôi thấy anh thật sự rất giỏi.”
Hứa Bạch Nghiên khẽ nhướng mày, đột nhiên nói: “Sao, bằng Hà Gia Sâm không?”
Hạ Du sững sờ, cảm thấy giọng điệu của anh có vẻ hơi kỳ lạ: “Tôi chưa từng xem Gia Sâm lướt sóng nên không biết anh ấy có giỏi không.”
“Không phải hôm qua cô nói cậu ta dạy hay hơn, muốn theo cậu ta học lướt sóng sao, giờ lại không biết cậu ta giỏi hay không?”
Khi Hứa Bạch Nghiên nói những lời này, vẻ mặt anh rất bình tĩnh, nhưng Hạ Du lại cảm nhận được điều gì đó không đúng lắm. Cụ thể hơn là cảm giác chua chát, mỉa mai.
À… anh ấy tưởng mình cho rằng anh ấy dạy không tốt nên muốn chuyển sang học Hà Gia Sâm sao?
Thế nên anh ấy không vui?
Thảo nào hôm nay chào anh ấy, thái độ của anh ấy lại lạnh nhạt đến thế.
Hạ Du vội vàng xua tay: “Tôi chưa bao giờ nói như vậy, cũng không nghĩ anh ấy dạy hay hơn anh. Tôi thề đấy.”
Hứa Bạch Nghiên hừ lạnh một tiếng, cứ thế quay lưng bỏ đi. Anh cao ráo, chân dài, một bước chân của anh bằng hai bước của cô. Hạ Du không theo kịp, chỉ đành chạy lạch bạch theo sau anh: “Tôi thật sự không nói thế mà. Hôm qua tôi chỉ hỏi giá của anh ấy thôi.”
“Ồ, đến cả giá cũng hỏi rồi cơ à.”
Hạ Du toát mồ hôi trán: “À, cái này là bởi vì… bởi vì… được rồi, thật ra ban đầu tôi cũng có ý định muốn nhờ anh ấy dạy một chút.”
Hứa Bạch Nghiên: “…”
“Nhưng đó là vì anh quá đắt mà,” Hạ Du nói nhỏ. “Năm nghìn một giờ thật sự vượt quá khả năng chi trả của tôi. Nếu không phải vì giá cả thì tất nhiên tôi vẫn nghĩ anh dạy hay hơn rồi… Á!”
Bãi cát quá mềm, cô lại đi quá nhanh nên bị trẹo chân suýt ngã quỵ. May mà Hứa Bạch Nghiên phản ứng nhanh, quay người lại đỡ lấy cô.
Cát lọt vào dép lê do cú trẹo chân nhưng Hạ Du không bận tâm. Cô theo bản năng bám lấy cánh tay anh, nghiêm túc cứu vãn tình hình ngay lập tức: “Tôi nghĩ vẫn là anh giỏi hơn. Huấn luyện viên, đừng giận mà…”
Giọng nói mềm mại, không giống xin lỗi mà giống làm nũng thì đúng hơn. Lông mày Hứa Bạch Nghiên khẽ nhướng lên, anh cúi đầu nhìn cô.
Lúc này toàn thân anh ướt sũng, trên ống tay áo còn đọng những giọt nước. Cô vẫn nắm chặt lấy cánh tay anh, đôi tay trắng nõn nổi bật trên nền áo lướt sóng màu đen, móng tay cắt tỉa gọn gàng, hồng hào đầy sức sống.
“Ai nói với cô tôi năm nghìn một giờ?” Anh hỏi.
Hạ Du: “Hôm qua ở tiệm chính anh nói như vậy mà.”
Hứa Bạch Nghiên hơi sững lại: “Hôm qua tôi không có tâm trạng dạy, chỉ tiện miệng nói vậy thôi.”
“Vậy… anh không phải năm nghìn một giờ à? Vậy bình thường anh lấy bao nhiêu?”
Hứa Bạch Nghiên nghẹn họng, vì anh cũng chưa từng nghĩ đến chuyện này.
“Huấn luyện viên, anh giảm giá cho tôi được không? Cứ coi như tôi là học viên đầu tiên của anh, giảm giá cho tôi đi.” Sau khi xem anh lướt sóng hôm nay, Hạ Du thật sự cảm thấy anh rất giỏi. Mong muốn được lướt sóng của cô cũng lên đến tột cùng. Cô cảm thấy chưa bao giờ cô ham học đến thế. Thế nên cô quyết định liều một phen, dũng cảm hỏi: “Sáu mươi phần trăm nhé? Không được thì bảy mươi phần trăm cũng được.”
Cô đã buông tay khỏi cánh tay anh, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm anh, trông vô cùng đáng thương.
Mặc dù cô không khóc nhưng đáy mắt vẫn long lanh nước.
Hứa Bạch Nghiên quay mặt đi: “Giảm sáu mươi phần trăm, cô cũng dám nói thật đấy. Nhưng… cũng không phải là không được.”
Dù sao thì cũng tốt hơn là để người khác biết học viên đầu tiên của anh đã bỏ chạy rồi.
“Thật ạ?!”
“Cô cũng nói cô là học viên đầu tiên của tôi, đương nhiên cô là bộ mặt của tôi. Vì vậy, điều kiện tiên quyết để được giảm giá là cô phải đảm bảo bản thân đủ chăm chỉ, không làm tôi mất mặt.”
Mắt Hạ Du sáng lên: “Đương nhiên rồi! Tôi sẽ học thật tốt, nhất định sẽ không làm mất mặt anh.”
Hứa Bạch Nghiên “ồ” một tiếng, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười vì ánh mắt của cô, nhưng rồi nụ cười đó nhanh chóng vụt tắt: “Nhớ những gì cô vừa nói đấy.”
“Vâng!”
“Hà Gia Sâm năm nay là lần đầu làm huấn luyện viên, cô cũng không ngại chuyện đó à?”
“...À.”
“Ý tôi là đừng tùy tiện đi học người khác.”
“Vâng, vâng!”
Vừa nói chuyện, hai người vừa đi về phía tiệm Summer. Đang đi giữa chừng với tâm trạng vui vẻ, điện thoại của Hạ Du bỗng rung lên. Cô liếc nhìn Hứa Bạch Nghiên rồi quay người sang một bên để nghe điện thoại: “Alo?”
“Tiểu Du, đang làm gì thế?”
“Dạ, đang đi dạo bên ngoài ạ.”
“Đi dạo?” Tống Dư An ngạc nhiên: “Hàng Thành bây giờ cũng nóng lắm mà, em đi dạo bên ngoài coi chừng bị say nắng đấy.”
Hạ Du mím môi, theo bản năng nói dối: “Không đâu, em đang đi dạo trong trung tâm thương mại.”
Hứa Bạch Nghiên nghe thấy vậy thì liếc nhìn cô một cái. Hạ Du thấy thế vội làm một vẻ mặt áy náy.
Tống Dư An: “Vậy à, bây giờ anh đang ngồi ở bãi biển. Cũng không có việc gì, chỉ muốn hỏi em trái cây có ngon không, có cần anh gửi thêm gì khác không?”
“Không cần đâu, không cần đâu. Trái cây thì đương nhiên ngon rồi, nhưng nhiều quá, gửi thêm đến sợ em không ăn hết sẽ bị hỏng mất.”
Tống Dư An: “Được rồi, vậy khi nào muốn ăn gì thì cứ nói với anh. À đúng rồi, kỳ nghỉ hè này em có đi làm thêm không? Có phải lại làm gia sư không?”
“Không ạ…” Xung quanh người qua lại, lại còn có tiếng sóng biển, Hạ Du sợ anh nghe ra điều gì bất thường nên vội vàng cúp máy: “À… anh Dư An, Lâm Oánh vẫn đang đợi em đi mua sắm nên em không nói chuyện nữa, lát nữa mình nói chuyện tiếp nhé.”
“Vậy được rồi… Em chú ý an toàn, về nhà sớm nhé.”
“Vâng.”
Cúp điện thoại, họ cũng vừa lúc đến tiệm Summer. “Lại nói dối?” Một giọng nói lạnh lùng bất ngờ vang lên ngay bên cạnh.
Hạ Du ngước mắt lên thì thấy Hứa Bạch Nghiên đang nhìn mình với vẻ mặt nửa cười nửa không, cô lập tức đỏ mặt. Nhưng cô không thể phản bác được gì vì cô quả thật đang nói dối.
“Có lý do mà…”
“Ồ, lý do gì.”
Vẻ mặt thong dong của anh càng khiến Hạ Du thêm phần ngượng ngùng. Cô sờ mũi rồi đánh trống lảng: “À… huấn luyện viên, tôi giúp anh mang cái ván này vào trong nhé!”
Cách chuyển chủ đề này cực kỳ gượng gạo.
Hứa Bạch Nghiên nhìn cô đi tới, đòi cầm chiếc ván dài hơn cả người mình, anh thấy buồn cười. Anh đưa một tay ra đặt lên trán cô: “Thôi đi, để tôi tự làm.”
“Không sao đâu mà, tôi giúp anh! Anh có thể đi tắm luôn.”
“Lấy lòng tôi đấy à? Nhưng không có giảm giá thêm đâu nhé.”
Hạ Du hắng giọng: “Tôi không có ý đó…”
“Tốt nhất là không.”
“Thật mà, không có đâu. Tất cả là tùy huấn luyện viên thôi.” Hạ Du cố gắng cầm lấy chiếc ván của anh rồi đi về phía phòng cất ván lướt sóng.
Ai ngờ đúng lúc này, một giọng nói ngạc nhiên và quen thuộc vang lên từ phía không xa.
“Tiểu Du? Sao em lại ở đây.”