Chương 71: Hỗ Trợ Chuyên Nghiệp – Tia Sáng Trong Giới Hạn

Không Còn Đường Quay Lại Nữa

Chương 71: Hỗ Trợ Chuyên Nghiệp – Tia Sáng Trong Giới Hạn

Không Còn Đường Quay Lại Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh nắng buổi chiều xuyên qua cửa sổ kính hai lớp của quán cà phê, để lại những vệt sáng lốm đốm trên mặt bàn gỗ sẫm màu, tựa như ai đó rắc những vụn vàng. Gió thỉnh thoảng lướt qua cây ngô đồng ngoài cửa sổ, lá cây xào xạc, bóng cây nhẹ nhàng lay động trên mặt bàn, làm xáo trộn vùng ánh sáng ấm áp kia. Lan Khê ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, ngón tay bồn chồn khuấy chiếc ly latte đã nguội lạnh từ lâu, chiếc thìa bạc nhỏ va chạm vào thành cốc, phát ra tiếng leng keng trong trẻo nhưng đầy lo âu. Bọt sữa trong ly đã tan hết, chỉ còn lại những vòng xoáy màu nâu đậm nhạt không đều, từng vòng một lan ra rồi thu vào theo động tác của cô, tựa như mớ hỗn độn trong tâm trí cô lúc này.
Cô vừa dùng gần nửa giờ đồng hồ, dốc hết ruột gan kể lại hành trình tìm người thân trong mấy tháng qua của mình. Đó là những mảnh ký ức vụn vặt ám ảnh cô mỗi đêm nhưng lại mờ nhạt khi tỉnh giấc, ví dụ như mép tay áo sờn cũ của mẹ, tà áo bay phấp phới khi em trai lướt qua. Là những mệt mỏi khi lặn lội khắp các thành phố khác nhau: gió lạnh bên bờ Sa Hà ở An Sơn, chiếc ghế dài lạnh lẽo trong đồn cảnh sát Bản Khê, những câu hỏi không lời hồi đáp trên phố phường Đường Sơn. Còn có vô vàn lần hy vọng bùng lên rồi vụt tắt chóng vánh, ví dụ như nhịp tim đập thình thịch khi thấy thông báo tìm người trùng tên, hay cảm giác tim như rơi xuống vực sâu khi liên lạc được với kẻ tự xưng là 'người biết chuyện' nhưng hóa ra là lừa đảo. Mỗi khi nói một câu, cô đều cảm thấy như đang mổ xẻ tâm can, phơi bày hết thảy những yếu đuối và bất lực chôn giấu bấy lâu trước mặt Trương Đào.
Trương Đào ngồi đối diện, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, hai tay đặt tự nhiên trên mặt bàn, các ngón tay khẽ đan vào nhau. Anh từ đầu đến cuối đều giữ im lặng lắng nghe, không cắt ngang lời cô, không chất vấn, thậm chí không có quá nhiều thay đổi về biểu cảm, chỉ là trong những khoảng lặng khi cô nghẹn ngào, dừng lại, anh sẽ khẽ gật đầu, dùng ánh mắt ra hiệu rằng 'anh đang lắng nghe, anh hiểu'. Ánh nắng rơi trên gương mặt anh, khắc họa rõ đường xương hàm, khiến khí chất vốn trầm ổn của anh càng thêm phần nghiêm nghị. Cho đến khi Lan Khê cuối cùng cũng nói xong, thở phào một hơi, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn anh, anh mới chậm rãi mở lời, giọng nói trầm thấp mà thận trọng, mỗi lời đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo một sức mạnh trấn an lòng người:
"Lan Khê, anh phải thành thật nói với em rằng, anh không thể hứa những chuyện anh không làm được. Với tư cách là cán bộ cảnh sát, anh có giới hạn nghề nghiệp và nguyên tắc đạo đức của mình, không thể vượt quá quy trình để làm những việc trái quy định. Nhưng anh có thể dựa trên kinh nghiệm chuyên môn của mình, đưa ra cho em một số lời khuyên có thể giúp ích, cố gắng hết sức giúp em sắp xếp lại hướng đi."
Nói xong, anh lấy điện thoại từ trong túi ra, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, mở chức năng ghi chú. Vẻ mặt anh lập tức trở nên tập trung, nghiêm túc, như thể đây không phải một cuộc trò chuyện riêng tư, mà là một vụ án cần được xử lý nghiêm túc. "Đầu tiên, về những thông tin mảnh vỡ trong ký ức của em."
Ánh mắt anh rời khỏi màn hình điện thoại, rơi trên gương mặt Lan Khê, giọng điệu nghiêm túc, "Mô tả bằng văn bản có những hạn chế cố hữu, em nói 'khóe mắt mẹ có nếp nhăn', 'tóc em trai rất mềm', những cách diễn đạt này quá mơ hồ, mỗi người sẽ có cách hình dung khác nhau, dẫn đến sai lệch lớn. Anh đề nghị em tìm một họa sĩ phác họa pháp y chuyên nghiệp, thử dựa theo mô tả của em, cụ thể hóa, hình ảnh hóa các đặc điểm khuôn mặt của mẹ và em trai trong ký ức. Đồng thời, cũng cố gắng hết sức phục dựng các đặc điểm môi trường của bờ sông ấy, ví dụ như có cây cối gì đặc biệt không, bậc đá bên bờ sông trông như thế nào, phía xa có kiến trúc nào mang tính biểu tượng không, những chi tiết này đều rất quan trọng."
Lan Khê khi nghe thấy cụm từ 'họa sĩ phác họa pháp y', đôi mắt cô bỗng sáng rực, vô thức nghiêng người về phía trước, khuỷu tay chống trên mặt bàn, hai tay hơi siết chặt, như muốn nắm lấy từng tia hy vọng trong mỗi câu nói. Trước đây cô chưa từng nghĩ đến hướng này, luôn cho rằng chỉ có thể dựa vào mô tả bằng văn bản hoặc ấn tượng mơ hồ để tìm kiếm, mà bỏ qua việc thông tin hình ảnh có thể tạo ra đột phá.
"Thông tin hình ảnh có sức gợi và khả năng nhận diện mạnh hơn mô tả bằng văn bản." Trương Đào dường như nhận ra sự xúc động của cô, giọng điệu hơi chậm lại, kiên nhẫn giải thích, "Em nghĩ xem, khi em đi hỏi những người lớn tuổi trong khu phố hoặc những người có thể đã từng thấy họ, một bức chân dung chính xác đặt trước mặt họ sẽ dễ dàng gợi lại ký ức hơn nhiều so với việc em chỉ nói 'em trai cháu lúc nhỏ mặt tròn tròn'. Có những người có lẽ không nhớ rõ tên tuổi hay thời gian cụ thể, nhưng khi thấy bức chân dung, biết đâu sẽ đột nhiên nhớ ra 'ồ, hình như tôi đã thấy đứa trẻ này'."
Anh vừa nói, vừa nhanh chóng ghi chép, ghi lại dòng chữ 'giới thiệu họa sĩ phác họa pháp y', "Trước đây khi anh xử lý các vụ tranh chấp hàng xóm, hỗ trợ tìm kiếm người già đi lạc, anh đã từng hợp tác với vài họa sĩ phác họa pháp y, họ đặc biệt giỏi trong việc phục dựng chân dung dựa trên mô tả mơ hồ, cho dù chỉ có vài đặc điểm rời rạc, cũng có thể vẽ ra được tám chín phần giống. Tối nay anh sẽ sắp xếp lại thông tin liên lạc của họ rồi gửi cho em, em có thể liên hệ với họ trước để trình bày tình hình."
Lời khuyên chưa từng nghĩ tới này giống như một tia sáng bất ngờ chiếu rọi con đường tìm người thân tăm tối của Lan Khê, khiến trong mắt cô thoáng qua tia sáng hy vọng đã mất từ lâu. Cô gật đầu mạnh mẽ, đầu ngón tay tê dại vì xúc động, ngay cả bờ vai căng cứng trước đó cũng vô thức thả lỏng đôi chút.
"Thứ hai," Trương Đào cất điện thoại, hai tay đan lại đặt trên bàn, giọng điệu trở nên thận trọng hơn, thậm chí mang theo chút trịnh trọng khó nhận ra, "về phạm vi địa lý tìm kiếm. Trước đây em lặn lội không mục đích giữa các thành phố An Sơn, Bản Khê, Đường Sơn, phương pháp này không chỉ hiệu quả thấp, lãng phí thời gian, công sức và cả chi phí rất cao – tiền xe cộ, tiền lưu trú, còn có công việc bị trì hoãn vì việc này. Anh đề nghị em thu hẹp trọng tâm, tập trung vào các quận huyện lân cận của thành phố nơi em được phát hiện ban đầu."
Anh vừa nói vừa cầm điện thoại lên một lần nữa, mở bản đồ điện tử của tỉnh, ngón tay lướt trên màn hình, phóng to khu vực thành phố ấy. "Năm đó em được phát hiện tại Bệnh viện Nhân dân số một của thành phố ấy, đúng không? Lúc đó bác sĩ nói khi đưa vào viện em trong trạng thái ý thức mơ hồ, trên người không có bất kỳ giấy tờ tùy thân nào, chỉ tìm thấy một tờ hóa đơn cửa hàng tiện lợi bị vò nát trong túi, địa chỉ trên đó là khu phố cũ của thành phố ấy."
Ngón tay Trương Đào chỉ vào vị trí thành phố ấy trên bản đồ, "Điều này có nghĩa là vị trí địa lý của em trước khi mất trí nhớ, rất có thể không quá xa nơi này. Việc di chuyển liên tỉnh cần có kế hoạch và nguồn lực nhất định, ví dụ như vé xe, nơi ở, mà theo như em mô tả – trước khi mất trí nhớ có thể đã gặp phải tai nạn, tình trạng cơ thể không tốt, rất có thể không đủ điều kiện để di chuyển liên tỉnh vào thời điểm đó. Trước đây em mở rộng phạm vi tìm kiếm quá mức, ngược lại rất dễ bỏ lỡ những khu vực thực sự quan trọng."
Lan Khê nhìn thành phố ấy được phóng to trên bản đồ, lòng cô bỗng thắt lại. Cô chưa từng suy nghĩ vấn đề từ góc độ này – đúng vậy, cô luôn cảm thấy nơi cần tìm chắc chắn rất xa, cho nên mới cố chấp chạy ra tỉnh ngoài, mà bỏ qua logic cơ bản nhất: một người mất ý thức, không giấy tờ tùy thân, làm sao có thể đột nhiên đến một thành phố cách đó hàng trăm cây số? Khuôn mặt cô nóng bừng, vừa vì sự mù quáng của bản thân mà ảo não, vừa vì sự phân tích chuyên nghiệp của Trương Đào mà cảm thấy may mắn. Nếu không phải anh chỉ ra, cô có lẽ vẫn sẽ tiếp tục lãng phí thời gian vào những hướng sai lầm.
"Tuy nhiên, anh phải nói rõ với em trước." Giọng điệu của Trương Đào lại trở nên nghiêm túc, phân định rõ ranh giới giữa lời khuyên chuyên môn và sự giúp đỡ thực tế, "Anh có thể giúp em hỏi thăm các đồng nghiệp ở cục cảnh sát thành phố ấy để tìm hiểu quy trình cụ thể và các tài liệu cần thiết để tra cứu hồ sơ người mất tích, nhưng việc tra cứu hồ sơ chính thức vẫn cần bản thân em nộp đơn theo quy trình. Việc tra cứu hồ sơ người mất tích của cảnh sát có quy định nghiêm ngặt, không phải muốn điều động là được, cần cung cấp căn cước công dân của em, hồ sơ bệnh án tại bệnh viện (bao gồm giấy chứng nhận chẩn đoán khi nhập viện, báo cáo chụp CT, tóm tắt xuất viện), ảnh chụp tờ hóa đơn cửa hàng tiện lợi (Lan Khê vẫn luôn giữ lại), bản tường trình về tình trạng mất trí nhớ, còn phải điền vào mẫu đơn xin chính thức, nêu rõ lý do tra cứu. Những gì anh có thể làm là hướng dẫn em cách chuẩn bị những tài liệu này, giúp em xem lý do xin đã đủ rõ ràng chưa, để nâng cao khả năng đơn xin được chấp thuận, nhưng không thể giúp em đi 'đường tắt' – đây là giới hạn nghề nghiệp của anh, hy vọng em có thể hiểu."
Lan Khê vội vàng gật đầu: "Em hiểu, Trương Đào, có được những lời khuyên này, biết được bước tiếp theo nên đi theo hướng nào, em đã rất hài lòng rồi." Cô chưa từng nghĩ đến việc để Trương Đào giúp đỡ vi phạm quy định, anh sẵn lòng cung cấp hướng dẫn từ góc độ chuyên môn đã vượt xa mong đợi của cô.
"Cuối cùng, cũng là điểm quan trọng nhất – cảnh báo rủi ro." Biểu cảm của Trương Đào đột nhiên trở nên trầm trọng, đôi mày khẽ nhíu, trong ánh mắt mang theo một chút lo lắng không thể phớt lờ, anh thậm chí còn cố ý hạ thấp giọng, giống như lo lắng có người nghe lén, "Em phải cực kỳ thận trọng với những 'người biết chuyện' chủ động liên lạc với em, đặc biệt là trường hợp liên quan đến giao dịch tiền bạc. Ví dụ như có người nói 'tôi biết tung tích em trai cô, nhưng cô phải trả trước một khoản phí thông tin', loại này mười phần thì đến tám chín phần là lừa đảo."
Anh nghiêng người về phía trước, tiến gần Lan Khê hơn một chút, giọng nói hạ thấp hơn: "Trong những mảnh vỡ ký ức em mô tả, có những yếu tố sợ hãi và trốn tránh rõ rệt – ví dụ như em mơ thấy 'đừng nói với bố', mơ thấy mình trốn trong bóng tối. Điều này có nghĩa là nguyên nhân mất trí nhớ của em có lẽ không hề đơn giản, đằng sau có lẽ liên quan đến một số chuyện cũ không muốn bị khơi lại, thậm chí có thể có những người khác không hy vọng em tìm lại quá khứ. Mấy tháng nay em lặn lội khắp các thành phố tìm người thân, lại đăng thông tin tìm người trên mạng, những hành động này rất có thể đã đánh động đến một số người. Họ biết đâu sẽ dùng thông tin giả để đánh lạc hướng em, thậm chí gây nguy hiểm đến sự an toàn của em."
Từ 'đe dọa' như một tảng băng lạnh giá, lập tức rơi vào lòng Lan Khê, khiến cô không khỏi rùng mình, cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Trước đây cô chỉ cảm thấy tìm người thân thật khó, lại chưa từng nghĩ đến đằng sau có lẽ ẩn giấu nguy hiểm – những người chủ động liên lạc với cô, những cư dân mạng trông có vẻ nhiệt tình nhưng liên tục truy hỏi thông tin cá nhân của cô, liệu có thật sự mang ý đồ xấu? Cô vô thức nắm chặt điện thoại, đầu ngón tay lạnh toát.
"Nếu sau này gặp lại tình huống như vậy, em đừng hoảng sợ, cũng đừng dễ dàng phản hồi." Trương Đào nhìn ra sự sợ hãi của cô, giọng điệu hơi dịu lại, đưa ra phương pháp ứng phó cụ thể, "Anh có thể nhờ các đồng nghiệp cảnh sát mạng quen biết giúp em sàng lọc sơ bộ những kẻ khả nghi liên lạc với em. Em hãy gửi thông tin liên lạc, ảnh chụp màn hình đoạn hội thoại của đối phương cho anh, anh sẽ chuyển cho đồng nghiệp, để họ xem tài khoản của đối phương có gì bất thường không, ví dụ như có thường xuyên thay đổi ảnh đại diện và biệt danh không, có từng bị người khác tố cáo lừa đảo không. Tất nhiên, anh phải nói rõ với em, đây chỉ là sàng lọc sơ bộ, không thể đảm bảo chắc chắn sẽ tra ra được gì – công việc của cảnh sát mạng cũng có hạn chế, không thể truy vết tất cả thông tin, hơn nữa nếu đối phương che giấu tốt, có lẽ cũng không tra ra được vấn đề rõ ràng."
Cuộc trò chuyện này kéo dài gần hai giờ đồng hồ. Ánh nắng ngoài cửa sổ từ chói chang ban đầu, dần trở nên dịu nhẹ, cuối cùng nhuốm một màu cam nhạt, báo hiệu hoàng hôn đang buông xuống. Trương Đào không vì tình cảm cá nhân giữa hai người mà hứa hẹn bất kỳ hành vi vi phạm quy định nào, luôn kiên định giữ vững giới hạn nghề nghiệp, nhưng mỗi một lời khuyên anh đưa ra đều rõ ràng, cụ thể, hợp logic, tựa như một chiếc lược, chải chuốt lại những suy nghĩ hỗn loạn của Lan Khê một cách ngăn nắp. Đối với Lan Khê vốn luôn đơn độc mà nói, những lời khuyên này giống như một ngọn đèn soi sáng trong đêm tối – ánh sáng có thể hữu hạn, chỉ có thể chiếu sáng một vùng nhỏ trước mắt, nhưng đã thực sự chỉ ra phương hướng tiến về phía trước, khiến cô không còn mù quáng mò mẫm như trước.
Khi rời khỏi quán cà phê, màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Đèn đường bên đường lần lượt thắp sáng, ánh sáng vàng ấm áp xua đi cái se lạnh của đêm tối; những biển hiệu neon nhấp nháy đủ màu sắc, phản chiếu trên mặt đường nhựa ướt sũng (chiều nay vừa có một cơn mưa nhỏ), khúc xạ thành những hình bóng mờ ảo. Lan Khê đứng bên đường, nhìn những ánh đèn xe tấp nập hội tụ thành hai dải sáng dài tít tắp trên mặt đường, trong lòng đan xen giữa niềm hy vọng vừa nảy nở và nỗi bất an mơ hồ. Hy vọng là vì cuối cùng đã có phương hướng rõ ràng, không cần phải chạy loạn như ruồi mất đầu nữa; bất an là vì lời cảnh báo của Trương Đào khiến cô nhận ra, hành trình tìm người thân có lẽ không chỉ đầy rẫy khó khăn, mà còn ẩn chứa những rủi ro khôn lường. Cô vô thức kéo cổ áo khoác, quấn chặt mình hơn một chút, sau đó quay người, đi về hướng nhà.
Một tuần sau, Lan Khê theo lời khuyên của Trương Đào, liên hệ với một họa sĩ phác họa pháp y mà anh giới thiệu. Họa sĩ họ Trần, là một ông lão tóc bạc phơ, trước khi nghỉ hưu làm việc tại Đội Hình sự của Cục Công an thành phố, chuyên phục dựng chân dung, kinh nghiệm vô cùng phong phú. Phòng làm việc nằm trong một tòa nhà dân cư ở khu phố cũ, diện tích không lớn nhưng được dọn dẹp rất gọn gàng – trên tường treo rất nhiều tác phẩm phác họa, đa số là chân dung nghi phạm được phục dựng dựa trên lời mô tả của nhân chứng, bên cạnh còn dán ảnh chụp sau khi bắt được nghi phạm, độ tương đồng cực cao.
Trong lần gặp đầu tiên, thầy Trần không vội vàng đặt bút, mà trước tiên rót cho Lan Khê một ly trà nóng, để cô ngồi trên sofa, chậm rãi nhớ lại. "Đừng vội, cô bé, ký ức tựa như cát chìm dưới nước, phải từ từ vớt lên, không thể vội vàng." Giọng thầy Trần ôn hòa, mang theo sức mạnh trấn an lòng người, "Chúng ta bắt đầu nói từ hình ảnh mẹ cháu trước – gương mặt bà là mặt tròn hay mặt dài? Mắt to hay nhỏ? Mắt hai mí hay một mí? Dáng lông mày thế nào? Mảnh hay đậm?"
Lan Khê nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm bóng dáng mẹ trong tâm trí. Những đoạn phim mờ nhạt dần hiện ra: mẹ đang nấu cơm trong bếp, ánh nắng rơi trên gương mặt bà, khuôn mặt trái xoan, hơi dài; khi bà chải đầu cho em trai, đôi mày khẽ nhíu lại, dáng lông mày rất mảnh, tựa lá liễu; khi kể chuyện cho cô nghe vào buổi tối, đôi mắt dưới ánh đèn rất sáng, là mắt hai mí, khóe mắt có những nếp nhăn li ti – đó là dấu vết thời gian để lại. "Gương mặt mẹ cháu là mặt trái xoan, hơi gầy," Lan Khê vừa nhớ lại vừa nói, giọng nói nghẹn ngào, "mắt là mắt hai mí, không quá lớn nhưng rất có thần, khóe mắt có nếp nhăn, khi cười sẽ càng rõ hơn. Lông mày rất mảnh, màu hơi nhạt, thỉnh thoảng mẹ sẽ dùng chì kẻ mày tô nhẹ một chút. Còn nữa, khóe miệng mẹ hơi trễ xuống, khi không cười trông có vẻ nghiêm nghị, nhưng thực ra bà rất dịu dàng."
Thầy Trần ngồi trước giá vẽ, tay cầm bút chì, vừa nghe vừa nhanh chóng phác họa. Tiếng bút chì xào xạc trên giấy vẽ, những đường nét mờ ảo dần hiện ra. "Mũi thì sao? Là mũi cao hay mũi tẹt? Độ dày của môi thế nào?" Thầy Trần tiếp tục hỏi kỹ, thỉnh thoảng dừng bút, để Lan Khê xem có chỗ nào chưa đúng không, "Dáng lông mày ở đây có phải mảnh hơn một chút không? Nếp nhăn ở khóe mắt là độ cong như thế này sao?"
Lan Khê ghé sát lại, nhìn đường nét trên giấy vẽ, nước mắt cô đột nhiên trào ra. Tuy vẫn chưa vẽ xong, nhưng thần thái giữa đôi mày ấy đã có vài phần giống với mẹ trong ký ức của cô. "Đúng, dáng lông mày mảnh hơn một chút," cô lau nước mắt, giọng nói mang theo tiếng nức nở, "nếp nhăn ở khóe mắt nên thấp xuống một chút, khi mẹ cười, nếp nhăn sẽ từ khóe mắt kéo dài đến gần thái dương."
Tiếp theo là chân dung của em trai Tiểu Hạo. Quá trình này khó hơn việc phục dựng hình ảnh của mẹ – Tiểu Hạo trong ký ức của cô luôn là bóng lưng mờ nhạt hoặc nghiêng mặt, rất ít khi có ấn tượng rõ ràng về khuôn mặt chính diện. Lan Khê cố gắng nhớ lại: tóc em trai rất mềm, màu nâu nhạt, hơi xoăn tự nhiên; khuôn mặt tròn như quả táo; mắt rất lớn, là mắt một mí, khi cười sẽ híp lại thành một đường chỉ; mũi nhỏ nhắn, đầu mũi hơi hếch; môi rất mỏng, khi nói chuyện thích chu mỏ. "Em ấy lúc đó chắc khoảng bảy tám tuổi," Lan Khê nói một cách không chắc chắn, "dáng người không cao, tầm đến eo cháu, luôn mặc quần áo rộng thùng thình vì mẹ cháu toàn mua cỡ lớn hơn một chút, bảo là có thể mặc thêm hai năm."
Thầy Trần kiên nhẫn hướng dẫn cô, từ độ dài của kiểu tóc đến tỷ lệ ngũ quan, từng chút một chi tiết hóa. Gặp phải chỗ Lan Khê nhớ không rõ, ông liền dựa theo đặc điểm phổ biến của trẻ em, vẽ ra hai ba phương án để cô chọn loại gần với ký ức nhất. "Cháu xem, kiểu tóc này là phía trước để tóc mái hay không để?" "Khoảng cách giữa hai mắt là gần một chút hay xa một chút?" Mỗi một chi tiết, ông đều lặp lại xác nhận, sợ bỏ lỡ bất kỳ manh mối nào.
Cuối cùng là phục dựng bối cảnh bờ sông. Lan Khê mô tả: hai bên bờ sông có rất nhiều cây dương cao lớn, thân cây rất to, mùa hè lá cây rất dày, có thể che khuất ánh nắng; bậc đá bên bờ sông có màu xanh xám, có vài chỗ đã nứt nẻ, bám đầy rêu phong; trên mặt sông có một cây cầu cũ, lan can cầu bằng sắt đã rỉ sét; phía xa có thể thấy vài ống khói đang nhả khói nhạt, chắc là nhà máy gần đó. Thầy Trần dựa theo những mô tả này, kết hợp với cảnh quan sông ngòi thường thấy ở thành phố lân cận, đã vẽ ra một bức phác họa bờ sông – bậc đá xanh xám, cây dương cao lớn, cây cầu sắt rỉ sét, ống khói nhà máy phía xa, mỗi yếu tố đều cố gắng bám sát ký ức của Lan Khê.
Khi cầm ba bức phác họa này, tay Lan Khê vẫn run rẩy nhẹ. Đây là lần đầu tiên kể từ khi cô mất trí nhớ, cô sở hữu những 'bằng chứng' cụ thể, trực quan như vậy, không còn là những mô tả bằng lời nhạt nhẽo, vô lực, cũng không còn là những mảnh vỡ giấc mơ mờ mịt, không rõ ràng. Cô nhìn mẹ và em trai trong tranh, cảm giác như họ đang đứng trước mặt mình, trong tầm tay.
Cùng lúc đó, Trương Đào cũng đang giúp Lan Khê sắp xếp các tài liệu tra cứu hồ sơ. Anh liệt kê rõ ràng danh sách các tài liệu mà cục cảnh sát thành phố ấy yêu cầu: bản sao căn cước công dân, hồ sơ bệnh án tại bệnh viện (bao gồm giấy chứng nhận chẩn đoán khi nhập viện, báo cáo chụp CT, tóm tắt xuất viện), ảnh chụp tờ hóa đơn cửa hàng tiện lợi (Lan Khê vẫn luôn giữ lại), bản tường trình về tình trạng mất trí nhớ, đơn xin tra cứu người mất tích. Anh còn đặc biệt dành thời gian gặp mặt Lan Khê, kiểm tra từng tài liệu một.
"Trong hồ sơ bệnh án của em, bác sĩ viết 'nghi ngờ tác động ngoại lực dẫn đến chấn động não', điểm này có thể nhấn mạnh," Trương Đào chỉ vào dòng chữ trên giấy chứng nhận chẩn đoán nói, "trong lý do xin hãy giải thích rằng em nghi ngờ việc mất trí nhớ có liên quan đến tác động ngoại lực, việc tìm kiếm người thân giúp làm rõ tình hình lúc đó, như vậy có thể khiến lý do xin đầy đủ hơn. Còn nữa, trong bản tường trình của em, cách diễn đạt 'mất trí nhớ khoảng năm 2008' quá mơ hồ, hãy đổi thành 'dựa theo thời gian nhập viện (ngày 12 tháng 6 năm 2008), suy đoán thời gian mất trí nhớ vào đầu tháng 6 năm 2008', như vậy cụ thể hơn, cũng có sức thuyết phục hơn."
Lan Khê theo lời khuyên của Trương Đào, sửa lại từng tài liệu một, in lại, sắp xếp gọn gàng, sau đó đích thân gửi đến Phòng Hộ tịch của cục cảnh sát thành phố ấy. Cán bộ tiếp đón cô sau khi xem tài liệu đã nói sẽ nộp đơn xin lên cấp trên phê duyệt, bảo cô về nhà đợi tin, kết quả phê duyệt sẽ được thông báo trong vòng 15 ngày làm việc.
Trong những ngày chờ đợi phê duyệt, Lan Khê quả nhiên gặp phải 'những kẻ khả nghi' như Trương Đào đã nhắc nhở. Có hai người thông qua thông báo tìm người cô đăng trước đó để liên lạc với cô, một người nói "tôi quen em trai cô, cậu ấy hiện đang làm thuê ở Đường Sơn, cô chuyển trước 500 tệ phí thông tin, tôi sẽ gửi thông tin liên lạc của cậu ấy cho cô"; người còn lại thì nói "tôi biết chuyện xảy ra trước khi cô mất trí nhớ, nhưng chuyện này không thể nói trên mạng, cô chuyển trước 2000 tệ phí bảo mật, tôi sẽ hẹn cô gặp mặt nói chuyện chi tiết".
Lan Khê khi thấy tin nhắn, trong lòng cô đầu tiên là một trận kích động, suýt chút nữa đã tin, nhưng rất nhanh đã nhớ lại lời cảnh báo của Trương Đào. Cô không phản hồi, mà đem tài khoản WeChat của hai người, ảnh chụp màn hình đoạn hội thoại của đối phương, cùng với đoạn ghi âm yêu cầu chuyển tiền của đối phương, cùng nhau gửi cho Trương Đào. Trương Đào rất nhanh đã chuyển cho đồng nghiệp cảnh sát mạng của anh.
Một tuần sau, Trương Đào phản hồi cho Lan Khê: "Đồng nghiệp của anh tra rồi, tài khoản WeChat của người thứ nhất là mới mua, số điện thoại liên kết là số ảo, trước đó đã có ba lần bị tố cáo lừa đảo, đã bị đánh dấu là tài khoản lừa đảo, em cứ trực tiếp chặn là được. Tài khoản của người thứ hai trông có vẻ bình thường, nhưng địa chỉ IP thường xuyên thay đổi, lúc ở An Sơn, lúc ở Đường Sơn, rất không ổn định, đồng nghiệp nghi ngờ là dùng máy chủ trung gian, đề nghị em đừng để ý đến hắn ta, giữ khoảng cách, lỡ như hắn ta còn liên lạc với em thì cứ nói đã báo cảnh sát để dọa hắn ta."
Thấy hồi âm, lòng Lan Khê một trận sợ hãi – nếu không phải Trương Đào nhắc nhở trước, cô biết đâu sẽ vì nôn nóng tìm em trai mà chuyển tiền, cuối cùng không chỉ bị lừa tiền, mà còn một lần nữa rơi vào thất vọng. Đồng thời, cô cũng càng thêm may mắn vì có một người chuyên nghiệp như Trương Đào bên cạnh, giúp cô tránh được rủi ro.
Theo thời gian trôi qua, Lan Khê dần dần hiểu được ý nghĩa câu nói 'ánh sáng trong phạm vi hữu hạn' của Trương Đào. Sự giúp đỡ của anh quả thực có giới hạn – không thể vượt quá quy định, quy trình để trực tiếp điều động hồ sơ, không thể huy động nguồn lực cảnh sát để tìm kiếm quy mô lớn, không thể đảm bảo chắc chắn sẽ tìm thấy em trai, thậm chí không thể hứa hẹn việc tra cứu hồ sơ nhất định sẽ có kết quả. Nhưng trong những hạn chế này, anh đã trao cho cô tất cả những gì có thể trao: sự phân tích chuyên nghiệp, những lời khuyên cụ thể, những nguồn lực thiết thực (họa sĩ phác họa, đồng nghiệp cảnh sát mạng), và quan trọng nhất là – sự hỗ trợ về mặt tâm lý.
Họ vẫn duy trì việc gặp mặt mỗi tuần một lần tại quán cà phê, trò chuyện về những tiến triển mới nhất. Có lúc là Lan Khê nói về những chi tiết của bức phác họa, có lúc là Trương Đào nói về tiến độ phê duyệt của cục cảnh sát thành phố ấy, có lúc chỉ là trò chuyện bâng quơ, xoa dịu nỗi lo lắng của Lan Khê. Trương Đào luôn có thể đưa ra lời khuyên từ góc độ chuyên môn, ví dụ như "em có thể in bức phác họa ra, đến các cửa hàng tiện lợi, chợ rau ở khu phố cũ của thành phố ấy để hỏi thăm, những ông chủ ở những nơi đó có lẽ nhớ được nhiều người hơn", "nếu phê duyệt được thông qua, khi tra cứu hồ sơ hãy đặc biệt chú ý xem các hồ sơ mất tích vào tháng 5-6 năm 2008, gần nhất với thời gian em mất trí nhớ".
Một buổi chiều chủ nhật, Lan Khê mang theo ba bức phác họa đã hoàn thiện, một lần nữa gặp mặt Trương Đào. Trương Đào nhận lấy bức phác họa, không lập tức nói gì, mà chăm chú nhìn kỹ, đặc biệt là bức phác họa bối cảnh bờ sông. Ngón tay anh khẽ lướt qua cây cầu sắt trên giấy vẽ, đôi mày khẽ nhíu, giống như đang suy nghĩ điều gì đó. "Góc độ quan sát này..." Anh trầm ngâm một lát, ngẩng đầu nhìn về phía Lan Khê, "trông giống như nhìn từ một nơi cao nào đó xuống, không phải đứng bên bờ sông nhìn ngang. Trong ký ức của em có ấn tượng nào về việc đứng ở trên cao trông ra dòng sông không? Ví dụ như sườn núi, tòa nhà cao tầng, hay một đài quan sát nào đó?"
Lan Khê nghe thấy lời này, lòng cô đột nhiên như bị chạm vào. Cô nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại, vài mảnh ký ức mờ nhạt dần hiện ra trong tâm trí: "Hình như... có đấy ạ. Thỉnh thoảng trong mơ, cháu cảm thấy mình đứng ở một nơi rất cao, cúi đầu là có thể thấy con sông ấy, còn có cây cầu sắt trên sông. Gió rất lớn, thổi tóc cháu rối tung, cháu muốn gọi tên em trai nhưng lại không thể cất thành tiếng."
"Đây có lẽ là một manh mối quan trọng." Đôi mắt Trương Đào sáng lên, giọng điệu mang theo chút phấn khích, "Nếu em có thể xác định được vị trí quan sát này, thì có thể thu hẹp thêm phạm vi tìm kiếm – xung quanh thành phố ấy có sông, lại có nơi cao có thể nhìn xuống, thực ra không nhiều. Anh sẽ quay về giúp em tra cứu tài liệu địa lý của thành phố ấy, xem những con sông nào bên cạnh có sườn núi hoặc đài cao, rồi kết hợp với ống khói nhà máy trong tranh, biết đâu có thể khoanh vùng được vị trí cụ thể."
Lan Khê nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Trương Đào, lòng cô dâng lên một luồng khí ấm. Tuy tiến triển vẫn chậm chạp, tương lai còn nhiều điều không chắc chắn, nhưng cô không còn mờ mịt và vô vọng như trước nữa. Sự trợ giúp chuyên nghiệp của Trương Đào giống như một bó đuốc hữu hạn nhưng rõ ràng, chiếu sáng một đoạn quan trọng nhất trên con đường tìm người thân của cô, khiến cô biết mình đang đi đúng hướng.
Đêm đó, Lan Khê ngồi trước bàn làm việc, mở sổ tay, ngòi bút dừng lại trên giấy rất lâu, sau đó chậm rãi viết xuống: "Giá trị của sự hỗ trợ chuyên nghiệp, chưa bao giờ là giải quyết tất cả mọi vấn đề, mà là cung cấp phương hướng trong bóng tối, giúp bạn tránh được những lối đi vòng, giảm bớt rủi ro. Cảm ơn sự soi sáng trong phạm vi hữu hạn này, khiến tôi thấy được khả năng tiến về phía trước trong màn sương mù, cũng khiến tôi có dũng khí để tiếp tục bước đi." Cô viết xong, nhẹ nhàng khép sổ tay lại, lại cầm lấy bức phác họa em trai. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rơi trên giấy vẽ, chiếu sáng gương mặt tròn tròn của Tiểu Hạo. Lan Khê dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trong tranh, giọng nói rất khẽ nhưng đầy kiên định:
"Tiểu Hạo, cho chị thêm chút thời gian nữa. Cho dù em ở đâu, cho dù quá khứ đã xảy ra chuyện gì, chị nhất định sẽ tìm thấy em, đưa em về nhà."