**Tên truyện: Không Hẹn**
**Tác giả: Tam Nguyệt Xuân Ngư**
**Editor: Chan**
---
Tôi từng nghĩ, đời mình sẽ cứ thế trôi qua — lặng lẽ, khép kín, không mong đợi điều gì.
Cho đến khi một người đàn ông phiền toái, lạnh lùng như tuyết đông, lại kiên quyết bám riết lấy căn phòng ngủ phụ trong ngôi nhà tôi, như thể từ lâu đã định trước.
**Triệu Bình** – thợ làm bánh ban ngày, kẻ sống lặng lẽ giữa thành phố ồn ào ban đêm. Tôi chăm những chậu hoa trong thùng sơn cũ, cho mèo ăn trên sân thượng, nhưng chưa từng thừa nhận điều gì là của mình. Vì tôi biết, thứ gì thuộc về mình, rồi sẽ khiến tim đau khi mất đi.
**Triển Vũ** – bác sĩ, lạnh lùng, cặn kẽ, và... cực kỳ dai như đỉa đốt. Anh xuất hiện như một tai nạn, rồi ở lại như một thói quen. Không hỏi ý kiến, không cần lời mời. Chỉ đơn giản là: *“Tôi dọn vào rồi.”*
Tôi không muốn thừa nhận anh là ai cả. Không muốn gọi tên, không muốn nhớ mặt. Nhưng sao mỗi lần tôi ngoảnh đi, anh lại càng tiến gần hơn?
> “Thầy Triệu, hoa đã nở rồi… Khi nào em mới chịu nhận anh về?”
Tình yêu này không có lời hứa, không có hẹn trước. Nhưng nó đến, âm thầm, dai dẳng, như hơi ấm len lỏi qua khe cửa sổ mùa đông.
Một câu chuyện **chua chua ngọt ngọt**, có tự vả, có đắng cay, có những tổn thương giấu kỹ dưới vẻ ngoài bình thản — và cả một cái kết **HE trọn vẹn**, nơi trái tim cuối cùng cũng học được cách mở cửa.
Và nếu bạn từng đọc *Tinh Tinh Giăng Đầy Trời*, hãy coi đây như một mảnh ghép khác — cùng vũ trụ, khác góc nhìn.
**Không Hẹn** – là khi trái tim, dù từng từ chối, vẫn rung lên một nhịp không hẹn trước.
Truyện Đề Cử






