2. Chương 2: Chia tay và những bí mật

Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình

Chương 2: Chia tay và những bí mật

Không Làm Pháo Hôi Lụy Tình thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Toàn bộ sân thể dục bỗng chốc như bị đóng băng, im lặng trong giây lát.
Mọi người trợn mắt há hốc nhìn Tạ Nguyễn, ngơ ngác không tin nổi.
Cậu vừa nói gì? Chia tay?
Cậu muốn chia tay với Thẩm Hành Vân?! Sao có thể! Ai ở trường cấp ba Thế Gia mà không biết Tạ Nguyễn yêu Thẩm Hành Vân đến chết đi sống lại. Cậu ấy vì theo đuổi người ta mà chịu đủ mọi khổ sở, khó khăn lắm mới thành công, giờ lại muốn chia tay?!
Vương Chiêu và Triệu Hồng Phú cũng không thể tin được.
"Đùa hả." Triệu Hồng Phú túm lấy Vương Chiêu, vô thức hỏi: "Hôm nay là ngày Cá tháng Tư à?"
"Ngày Cá tháng Tư cái gì," Vương Chiêu mồm nói vậy nhưng tay lại lấy điện thoại ra kiểm tra, "Bây giờ mới tháng 10."
Triệu Hồng Phú không hiểu nổi: "Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Vương Chiêu lắc đầu: "Không biết."
Thẩm Hành Vân cũng đứng sững người, sau khi tỉnh táo trở lại, giận dữ ném chiếc áo đồng phục xuống đất, "Tạ Nguyễn, cậu muốn nói gì?"
"Chia tay đi." Tạ Nguyễn đút tay vào túi, đứng trước mặt Thẩm Hành Vân, giọng nhẹ nhàng nói: "Tôi muốn chia tay với cậu."
Dù trước khi tỉnh ngộ, việc theo đuổi Thẩm Hành Vân của cậu đều do tác giả sắp đặt, không phải ý muốn thật sự. Nhưng cậu đã nỗ lực rất nhiều, đánh đổi không ít, giờ nhận thức được chính mình, càng không thể chấp nhận thái độ của Thẩm Hành Vân.
Đây mà tình yêu gì, đây rõ ràng là trò đùa ác ý!
Hơn nữa, Tạ Nguyễn rất trân trọng mạng sống, không muốn dính líu đến chuyện rắc rối của hai nhân vật chính. Không tránh xa, e rằng hào quang của cốt truyện quá mạnh sẽ khiến cậu gặp kết cục như trong truyện.
Thẩm nhị thiếu gia sinh ra đã ở vạch đích, từ nhỏ đến lớn, số người dám chống lại hắn không quá hai bàn tay. Bị Tạ Nguyễn làm mất mặt trước bao người, sắc mặt hắn giờ âm trầm đáng sợ, cười lạnh nói: "Cậu tưởng tôi thích cậu à? Được rồi, chia tay thì chia tay."
"Đúng ý tôi." Tạ Nguyễn gật đầu, quay người rời đi không chút do dự.
"Không thể tin được, cậu ta bị làm sao vậy?" Vương Chiêu nhìn bóng lưng Tạ Nguyễn, sau một lúc mới hỏi: "Nghe thấy những gì chúng ta nói không?"
"Không có khả năng, cậu ta cũng không phải thuận phong nhĩ, hơn nữa..." Triệu Hồng Phú dừng lại, không hiểu nói: "Chúng ta cũng đã nói ra những lời khó nghe như vậy trước mặt cậu ta mà, sao cậu ta không tức giận?"
"Vậy…" Vương Chiêu sờ cằm, thắc mắc: "Chẳng lẽ cậu ta định dùng chiêu 'lạc mềm buộc chặt' không?"
Ngực Thẩm Hành Vân phập phồng kịch liệt, rõ ràng rất tức giận: "Cái gì?"
"Mày nghĩ xem, anh Vân."
Vương Chiêu phân tích: "Cậu ta theo đuổi mày dữ dội vậy, sao có thể đột ngột thay đổi? Nhất định là thấy mày thờ ơ nên cậu ta mới giở trò này ra."
"Tao cũng không quan tâm," Thẩm Hành Vân cúi xuống nhặt một chai nước khoáng, lạnh lùng nói: "Vừa lúc tao thấy nó phiền phức vãi, cuối cùng cũng được yên tĩnh."
Vương Chiêu nhún vai: "Nước cờ lần này Tạ Nguyễn đi dở rồi. Mày nói coi có đúng không lão Triệu? Lão Triệu?"
Triệu Hồng Phú chỉ về phía trước: "Cậu ta quay lại kìa."
Vương Chiêu: "..."
Vương Chiêu không khỏi bật cười: "Má, tao còn tưởng rằng cậu ta có thể kiên trì được một khoảng thời gian."
Khóe môi Thẩm Hành Vân vô thức cong lên, nhưng hắn lập tức đè xuống. Hắn rũ mắt xuống, kiêu ngạo nhìn Tạ Nguyễn: "Sao, hối hận? Muộn rồi..."
Hắn ta còn chưa kịp nói lời tiếp theo thì nước khoáng trong tay đã bị Tạ Nguyễn giật đi.
Tạ Nguyễn nhướng mày: "Cái này tôi mua, trả tiền đi rồi uống."
Thẩm Hành Vân: "…"
Những người khác: "……"
Sau đó, họ nhìn thấy Tạ Nguyễn ngồi xổm xuống, ôm lốc nước khoáng đi thẳng đến siêu thị, lần này không thèm nhìn lại.
Là nhân vật chính của thế giới này, Thẩm Hành Vân tỏa ra ánh hào quang lộng lẫy. Có rất nhiều người đến xem hắn chơi bóng rổ, tin tức hai người chia tay lan truyền như cháy rừng, suýt nữa bùng nổ diễn đàn trường cấp ba Thế Gia.
[Chết tiệt, không bao giờ tin nước chảy đá mòn nữa, chó liếm đến cuối cùng vẫn hai bàn tay trắng.]
[Hahahahaha nam thần tôi đã quay lại cuộc sống độc thân, vui tai vui mắt!]
[Ah ah ah ah ah cuối cùng chia tay! ! Vậy tôi vẫn còn cơ hội phải không? aaaaaa Anh Vân, đợi em! ]
[Cái đó...nói thật thì, người nói chia tay trước là Tạ Nguyễn. ]
[? ? ? Lầu trên đừng thấy chúng tui hiền rồi bắt nạt nhe, sao có chuyện đó được!]
[ Quả thật tôi cũng có mặt tại đó. Người chủ động chia tay là Tạ Nguyễn, thái độ của cậu ta có vẻ rất kiên quyết. ]
[F*ck! Chuyện gì đã xảy ra thế? ]
[Không thể tin được! Tình hình lúc đó thế nào? ]
[Chó liếm trở? Sự phản công của lốp xe dự phòng? ]
………………
Tạ Nguyễn không biết mình đã trở thành trung tâm của sự bàn tán. Sau khi trả nước xong, cậu trực tiếp đến văn phòng tìm giáo viên chủ nhiệm xin chuyển lớp.
Tất nhiên, học sinh bình thường không thể tùy ý xin chuyển lớp, nhưng Tạ Nguyễn thì khác. Chuyện cậu theo đuổi Thẩm Hành Vân đã gây ra rất nhiều rắc rối trong lớp, giáo viên đã muốn tách họ ra từ lâu.
Trước đó còn nói chuyện riêng với cậu vài lần, đề cậu đến lớp khác.
Lúc đó, Tạ Nguyễn toàn tâm toàn ý theo đuổi Thẩm Hành Vân, đương nhiên không thể đồng ý, không hề lung lay trước khí thế của giáo viên.
Nhưng bây giờ đã khác.
"Em có chắc mình muốn chuyển lớp không?" Chủ nhiệm lớp nghe xong yêu cầu của cậu rất kinh ngạc, nhấn mạnh: "Trường học không phải là nơi bình thường, sẽ không nuốt lời. Một khi em đã chuyển lớp, sẽ không có cơ hội quay lại."
Không phải thầy chủ nhiệm không muốn thả người, thực ra ông muốn tiễn Tạ Nguyễn đi ngay lập tức. Mặc dù xã hội đã thay đổi, không còn kỳ thị đồng tính luyến ái như xưa, nhưng những người ở thế hệ trước vẫn chưa quen được.
Hơn nữa, khối Xã hội và khối Tự nhiên đã chia thành các lớp, điều đó có nghĩa là ông phải chủ nhiệm lớp 11-11 cho đến khi tốt nghiệp.
Điểm của học sinh là thành tích của giáo viên. Việc ông có thể trở thành giáo viên xuất sắc vào năm tới hay không phụ thuộc vào kết quả học tập của lớp 11.
Lúc này Tạ Nguyễn và Thẩm Hành Vân oanh liệt yêu sớm không khác nào công khai kéo chân tập thể.
Nếu là học sinh khác, chủ nhiệm lớp đã sớm thông báo gia đình, nhưng nhà họ Thẩm không phải gia đình bình thường, Tạ Nguyễn lại được người trong ban giám hiệu gửi gắm, thầy giáo chỉ còn cách nhắm một mắt mở một mắt.
Bây giờ ông đặc biệt nhắc nhở Tạ Nguyễn vì lo cậu quay đầu sẽ hối hận rồi làm mọi chuyện lớn hơn nữa.
Suy cho cùng, việc người trẻ hợp tan tan là chuyện bình thường.
"Đúng vậy," Tạ Nguyễn nhớ lại những hành động ngốc nghếch của mình khi bị tác giả chi phối, cảm thấy có chút có lỗi với thầy chủ nhiệm, nên nhẹ giọng nói hai câu: "Thầy nói đúng, môi trường học tập của lớp mười một không phù hợp với em."
"Được rồi," Thầy chủ nhiệm thấy cậu không tức giận, trầm ngâm một lúc rồi đồng ý: "Em về trước đi, khi nào làm xong thủ tục thầy sẽ báo."
Chuyển lớp vào thời điểm này không phù hợp với quy định của nhà trường, nhưng chỉ cần tách được hai kẻ gây rắc rối này ra, thầy chủ nhiệm không ngại mở cửa sau.
Tạ Nguyễn gật đầu, cảm ơn thầy chủ nhiệm rồi rời khỏi văn phòng.
Khi cậu bước đến cửa, vô tình nghe được vài thầy cô thì thầm chuyện——
"Thầy Tôn, Bạc Tấn lớp thầy lại giành hạng nhất trong lần kiểm tra này à?"
"Còn phải hỏi nữa hả? Bạc Tấn không hạng nhất mới là lạ, đúng không thầy Tôn."
Thầy Tôn trong miệng họ là một người đàn ông trung niên, nghe xong cười ha ha tự hào nói: "Chuyện bình thường, chuyện bình thường thôi."
"……”
Tạ Nguyễn khựng lại không rời đi, ma xui quỷ khiến quay đầu lại hỏi: "Thưa thầy, em sẽ được phân vào lớp nào?"
Nghe xong chủ nhiệm lớp tưởng cậu muốn gây sự, lập tức cảnh giác: "Hiện tại chưa thể xác định được, sao thế?"
Tạ Nguyễn kéo khóe môi: "Không có gì."
Một kẻ vô dụng như cậu chết đi cũng không có gì đáng tiếc. Nhưng Bạc Tấn thì khác, một thiên tài trăm năm khó gặp như vậy lẽ ra không nên chết sớm. Giây phút ấy, cậu thực sự muốn nói với giáo viên mình muốn chuyển sang lớp một.
Nhưng trước khi lời nói ra khỏi miệng, cậu đã kịp tỉnh táo.
Khối tự nhiên của trường có mười tám lớp, trong đó lớp một đến lớp bốn là lớp thực nghiệm, còn lại là lớp bình thường. Với điểm số của cậu, cái đuôi ban thực nghiệm còn sờ không đến. Muốn chuyển sang lớp một quả thực là mơ mộng hão huyền.
Tạ Nguyễn lắc đầu, vứt những suy nghĩ lung tung rối loạn ra ngoài, rời khỏi văn phòng.
Cậu không về lớp, mà đi thẳng lên sân thượng.
Sau khi biết được sự thật về thế giới này, mặc dù tỏ ra khá bình tĩnh nhưng trên thực tế cậu vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa được mọi chuyện. Cậu muốn lên sân thượng xem thử nơi mình chết trong tiểu thuyết.
May mắn là thời điểm này ngoại trừ một số lớp đang học thể dục, tất cả các lớp khác đều trong phòng học, không cần lo gặp phải người khác.
Tạ Nguyễn chuẩn bị tâm lý vài phút rồi mới đưa tay ra đẩy cánh cửa trên sân thượng.
Những tia nắng lớn tràn vào, sáng đến chói mắt. Tạ Nguyễn đưa tay che bớt, khi mắt đã thích nghi với ánh sáng mạnh, cậu định đi về phía trước nhưng bước chân lại đột nhiên dừng lại.
Nơi góc tường, có một nam sinh cao lớn đang đứng. Người đó đang dựa vào tường, cúi đầu nhìn điện thoại, tay còn lại kẹp điếu thuốc. Một vài sợi tóc rũ xuống rơi trên hàng lông mày thanh tú, lộ ra một chút bất cần.
Nghe thấy tiếng mở cửa, người đó ngẩng đầu lên.
Tạ Nguyễn lúc này mới thấy rõ diện mạo của người đó.
Nam sinh có khuôn mặt góc cạnh, các đường nét trên khuôn mặt ưu tú. Hốc mắt sâu, sống mũi cao, đôi môi hơi mỏng, đường viền môi rõ ràng, mang một vẻ đẹp sắc sảo.
Tạ Nguyễn ngây ngẩn cả người.
Không phải vì thấy người ta đẹp trai mà kinh hãi, mà là vì cậu đã quá quen thuộc với khuôn mặt này.
Bảng vàng danh dự của trường, các diễn đàn, nhóm lớp… Khắp nơi đều là hình chụp lén hắn.
Bạc Tấn, Bạc Thần, át chủ bài của trường cấp ba Thế Gia, con cưng của giáo viên, thần tượng của học sinh khác.
Hai từ “sân thượng” và “hút thuốc” này nhìn đi nhìn lại đều không nên có liên quan gì đến học sinh ngoan như hắn.
Nhớ tới kết cục của Bạc Tấn trong tiểu thuyết gốc, Tạ Nguyễn lập tức sợ hãi.
Hắn chắc không phải bắt đầu nghiên cứu xem tự tử như thế nào từ lúc này đâu ha?
Hôm nay lên đây để nghiên cứu địa hình?
Tim Tạ Nguyễn đập loạn xạ, không dám chớp mắt nhìn chằm chằm Bạc Tấn, ngăn hắn làm ra hành động quá khích. Ngay khi cậu định tiến lên kéo người xuống thì gặp phải đôi mắt đen hẹp dài của Bạc Tấn.
"Bạn trai của Thẩm Hành Vân?" Hắn trầm giọng hỏi: "Nhìn tôi làm gì?"
Dừng một chút, môi mỏng khẽ mở, phun ra một ngụm khói, thanh âm ngả ngớn lại lỏng lẻo: "Sao, chuyển đối tượng yêu đương?"
*Tác giả có lời muốn nói: Ngươi thật damdang.